Những chiếc thẻ đỏ “xàm nhất” trong lịch sử Premier League

Tác giả bu3hlinh - Thứ Sáu 09/01/2026 14:47(GMT+7)

Zalo

Có những pha bị truất quyền thi đấu khá xui xẻo, có những chiếc thẻ đỏ hoàn toàn xứng đáng. Nhưng hiếm và thú vị hơn cả là những tình huống kỳ quái một cách thuần túy. Ngay mùa này, người hâm mộ tại Premier League đã chứng kiến ba trường hợp như thế.

f6a81d61-4592-45c7-9756-c4e2ec2ac003
 

Từ kéo tóc, dùng tay chơi bóng, đá nhầm đồng đội cho tới những khoảnh khắc mất kiểm soát hoàn toàn, đây là 10 chiếc thẻ đỏ ngớ ngẩn nhất trong lịch sử Premier League.

Sáu phút điên rồ của Everton, năm 2026

Việc chứng kiến hai thẻ đỏ như vậy chỉ trong sáu phút cuối trận hòa 1-1 giữa Everton và Wolverhampton Wanderers hôm thứ Tư đúng là một “đặc sản” hiếm thấy.

Michael Keane, người ghi bàn cho Everton, rõ ràng đã quên mất điều khoản ít khi được áp dụng này trong luật khi anh túm lấy mái tóc của Tolu Arokodare. Sau khi VAR vào cuộc, Keane bị truất quyền thi đấu ở phút 83. 

Những chiếc thẻ đỏ “xàm nhất” trong lịch sử Premier League 1
 

Jack Grealish thì thể hiện sự “đồng lòng” có phần quá đà. Cầu thủ chạy cánh đang được Manchester City cho Everton mượn nhận thẻ vàng vì phản ứng về tấm thẻ đỏ dành cho Keane. Ba phút sau, vẫn còn ấm ức với trọng tài Thomas Kirk, anh mỉa mai vỗ tay khi đội mình được hưởng một quả phạt. Hành vi đó lập tức khiến anh nhận thẻ vàng thứ hai, đồng nghĩa Grealish phải nối gót Keane vào đường hầm.

Thẻ đỏ sau 38 giây của Steven Gerrard, năm 2015

Tiếp nối chủ đề những chiếc thẻ đỏ đến một cách chớp nhoáng, màn xuất hiện của Steven Gerrard trong trận Liverpool thua Manchester United 1-2 là một trường hợp khá độc nhất vô nhị.

Trong cuộc đối đầu tại Anfield vào tháng 3 năm 2015, khi Liverpool đang bị dẫn 0-1, đội trưởng Gerrard được tung vào sân ở hiệp hai. Đó là lần ra sân thứ 30, cũng là lần cuối cùng của anh trong cặp đấu kinh điển này. Liệu Gerrard có tạo thêm một khoảnh khắc đáng nhớ?

Những chiếc thẻ đỏ “xàm nhất” trong lịch sử Premier League 2
 

Có, nhưng không theo cách anh mong muốn. Ngay sau khi bóng lăn trở lại, chỉ chưa đầy một phút, những pha tranh chấp quyết liệt đã xuất hiện. Gerrard đáp trả một pha vào bóng mạnh từ Ander Herrera bằng cú giậm chân lên người tiền vệ người Tây Ban Nha.

Gerrard lập tức nhận thẻ đỏ trực tiếp và sau đó đã lên tiếng xin lỗi các đồng đội cùng người hâm mộ Liverpool.

Luật chuyền về “huỷ diệt” Simon Tracey, năm 1992

Luật thủ môn không được cố ý dùng tay bắt bóng do đồng đội chuyền về được đưa vào áp dụng năm 1992 để giúp trận đấu diễn ra nhanh hơn. Trong trường hợp này, luật mới thực sự mang lại cho khán giả rất nhiều tình huống giải trí.

Những ngày đầu luật này được áp dụng, vào tháng 9 năm 1992, thủ môn Simon Tracey của Sheffield United trở thành gương mặt “tiêu biểu” cho nó. Anh nhận một đường chuyền về và cố gắng dẫn bóng qua một cầu thủ Tottenham Hotspur đang áp sát. Kết quả là anh lại dẫn bóng ra ngoài biên, rồi cố giành bóng lại từ cậu bé nhặt bóng nhưng không thành, sau đó lại húc ngã luôn cầu thủ Spurs đang chuẩn bị thực hiện quả ném biên.

Trọng tài biên, người mà Tracey vừa lao qua để vào kiểu “tackle bóng bầu dục” với đối thủ, có một góc nhìn không thể rõ hơn. Không có gì ngạc nhiên khi thủ môn này bị truất quyền thi đấu.

Màn “bay người cứu thua” kiểu thủ môn của Steven Taylor, năm 2005

Phải nói cho công bằng thì đó là một pha cứu thua rất hay, chỉ có điều trung vệ Steven Taylor của Newcastle United là chốt chặn cuối cùng trước Darius Vassell bên phía Aston Villa, khi tiền đạo này đang đối mặt khung thành gần như bỏ trống. Taylor chấp nhận “hy sinh” để giữ tỷ số ở mức 1-0, anh dùng tay cản cú dứt điểm của Vassell.

Anh không phải cầu thủ ngoài sân đầu tiên hay cuối cùng buộc phải “đóng thế” thủ môn, nhưng cách anh bị đuổi mới khiến tình huống này trở nên khó quên. Ngay sau pha dùng tay cản bóng, Taylor đổ gục xuống sân như thể vừa bị bắn, cố tỏ ra rằng bóng đập vào ngực chứ không phải vào tay. Trọng tài Barry Knight hoàn toàn không bị thuyết phục và màn kịch của Taylor chẳng đủ để giúp anh ở lại trên sân.

Nhưng đó thậm chí còn chưa phải là chiếc thẻ đỏ nổi tiếng nhất của trận đấu hôm ấy…

Cuộc “nội chiến” của Lee Bowyer và Kieron Dyer, năm 2005

Đây là một cặp thẻ đỏ gần như độc nhất vô nhị trong lịch sử Premier League. Cổ động viên có thể vẫn ủng hộ cầu thủ đội mình nếu anh ta bị đuổi vì dám đứng lên đối đầu với đối thủ. Nhưng Bowyer và Dyer thì lại lao vào đánh nhau với chính đồng đội trong trận thua 0-3 hôm đó (tình huống xảy ra ở phút 2 phút 38 trong đoạn video phía trên).

Những chiếc thẻ đỏ “xàm nhất” trong lịch sử Premier League 3
 

The Athletic từng kể lại khá chi tiết, theo một nghĩa nào đó, căng thẳng hậu trường đã âm ỉ từ trước nên một cuộc ẩu đả gần như là điều sớm muộn. Tuy nhiên, cách mọi thứ bùng nổ ngay trên sân rồi những hệ quả sau đó mới thực sự gây choáng. Câu lạc bộ phải tổ chức gấp một buổi họp báo, nơi cả Dyer lẫn Bowyer bị lôi ra đứng trước truyền thông trông chẳng khác nào hai cậu học trò vừa bị gửi lên gặp hiệu trưởng. Tất cả diễn biến ấy là điều chưa từng có tiền lệ.

Ricardo Fuller tát Andy Griffin, năm 2008

Màn xung đột này không “hoành tráng” như vụ ẩu đả giữa Dyer và Bowyer, chủ yếu vì các đồng đội can ngăn rất nhanh nhưng tấm thẻ đỏ mà Ricardo Fuller nhận vì tát đội trưởng Stoke City vẫn là một “kinh điển” khác của thể loại này.

Ngay sau khi Carlton Cole bên phía West Ham gỡ hòa 1-1, các góc quay chậm cho thấy Griffin và Fuller bước lại gần nhau, rõ ràng là đang khó chịu nhưng trông ban đầu cũng không có gì quá đặc biệt. Cho đến khi Fuller vươn tay vòng qua người đồng đội đang đứng giữa hai người rồi tát thẳng vào mặt ông đội trưởng. Stoke sau đó thua trận 1-2.

Những chiếc thẻ đỏ “xàm nhất” trong lịch sử Premier League 4
 

Griffin sau này mô tả đây là một “cuộc tranh cãi bột phát trong khoảnh khắc nóng nảy” trong phần ghi chú trên tờ chương trình trận đấu và cả hai có vẻ đã gác lại chuyện cũ, tiếp tục thi đấu cùng nhau ở Stoke cho đến khi Griffin rời câu lạc bộ vào tháng 1 năm 2010. Fuller sau đó nói trên BBC Radio Stoke rằng vụ việc ấy “khiến cả tập thể trở nên mạnh mẽ hơn”. 

Idrissa Gueye nổi nóng, năm 2025

Sau 17 năm mới lại có thêm một cầu thủ bị truất quyền thi đấu ở Premier League vì đánh đồng đội. Tuy nhiên, chiếc thẻ đỏ của Idrissa Gueye trên sân Old Trafford vào tháng 11 lại khá nhạt nếu so với những ví dụ ở trên.

Gueye và Michael Keane bắt đầu tỏ ra bực bội với nhau ở phút 13. Sau một vài pha xô đẩy, Gueye tát vào mặt người đồng đội. Cách “gỡ gạc” duy nhất cho anh là hy vọng trọng tài cho rằng lực tác động là “không đáng kể”. Nhưng trọng tài Tony Harrington không nghĩ như vậy.

Những chiếc thẻ đỏ “xàm nhất” trong lịch sử Premier League 5
 

HLV David Moyes khẳng định cả đội nhanh chóng bỏ qua sự việc. Ông nói: “Chúng tôi muốn các cầu thủ chơi với cảm xúc. Không phải lúc nào chúng tôi cũng muốn cảm xúc thể hiện theo kiểu nó đã xuất hiện vào tối thứ Hai, nhưng chắc chắn chúng tôi luôn muốn thấy nhiệt huyết và sự cam kết từ tất cả.”

Việc Everton sau đó thắng 1-0 nhờ pha lập công của Kiernan Dewsbury-Hall cũng giúp mọi chuyện dịu lại rất nhiều.

Cesc Fabregas sút bóng thẳng vào đầu Chris Brunt, năm 2015

Giờ nhìn lại thì Fabregas có thể cười cho qua, nhưng những gì tiền vệ này làm trong trận đấu đó gần như tóm gọn một ngày sa sút hiếm hoi của Chelsea ở mùa 2014-2015.

West Bromwich Albion thắng 3-0 trước đội bóng của Jose Mourinho, khi đó đã sớm vô địch trong trận đấu diễn ra vào tháng 5 năm 2015, dù phải chơi phần lớn thời gian với 10 người. Đội bóng của Tony Pulis dẫn trước nhờ bàn thắng của Saido Berahino thì trọng tài Mike Jones phải tạm dừng để hạ nhiệt đám cầu thủ đang căng thẳng trong vòng cấm.

Fabregas lúc đó đứng gần quả bóng ở phía đối diện trong vòng cấm. Nếu anh cố tình sút trúng đầu Chris Brunt thì đó đúng là một đường chuyền chuẩn xác đến từng centimet. Nhưng khả năng cao hơn là anh thấy chán ngán với cảnh cự cãi đang diễn ra, rồi sút bóng về phía đám đông cầu thủ mà không nghĩ nhiều xem nó sẽ bay tới đâu.

Chelsea sau đó thua 0-3, một trong chỉ ba thất bại của họ trong mùa giải năm đó, mùa bóng mà họ bước lên ngôi vô địch.

Youssuf Mulumbu đóng thẳng đối thủ, năm 2013

Khác với Fabregas, lần này chắc chắn là cố ý và phải nói là còn được thực hiện với độ chính xác ấn tượng.

Trong trận đấu tháng 3 năm 2013, khi West Brom đang bị West Ham dẫn 3-1 ở phút bù giờ, Mulumbu rõ ràng chẳng có tâm trạng để đùa cợt. Gary O’Neil tinh quái kéo áo, tìm cách níu anh lại khi Mulumbu đang cố đưa bóng vượt qua phần sân nhà.

Trước khi trọng tài Andre Marriner kịp thổi còi, Mulumbu quyết định “tự xử” theo đúng nghĩa đen. Anh nhấc bóng lên rồi sút thẳng, rất mạnh về phía O’Neil.

Tiền vệ West Ham, người sau này trở thành HLV trưởng Strasbourg, không bị thương gì nghiêm trọng. Mulumbu thì bị truất quyền thi đấu.

Cú “ăn” hai thẻ vàng siêu tốc của Gabriel Martinelli, năm 2022

“Tôi chưa bao giờ thấy chuyện gì như vậy” HLV Mikel Arteta nói sau trận Arsenal thắng Wolves 1-0 vào tháng 2 năm 2022.

Nhà cầm quân người Tây Ban Nha không nhắc tới bàn thắng quyết định của Gabriel, mà nói về “kỳ tích” hiếm có của Martinelli khi anh nhận tới ba tấm thẻ liền nhau. Hai thẻ vàng và một thẻ đỏ, tất cả diễn ra chỉ trong vài giây.

Khi Arsenal đang dẫn 1-0, Martinelli dùng tay đẩy Daniel Podence để cố trì hoãn quả ném biên. Trọng tài Michael Oliver cho Wolves được hưởng lợi thế. Martinelli sau đó lao theo Chiquinho và dường như nghĩ rằng thời gian đã trôi đủ lâu để Oliver bỏ qua pha va chạm trước đó.

Không hề như vậy. Martinelli chặn lại đà tiến của cầu thủ tấn công bên phía Wolves và Oliver gọi anh lại, rút thẻ vàng cho cả hai lỗi trong cùng một lần trao đổi. Hai thẻ vàng chồng lên nhau đồng nghĩa tiền đạo người Brazil phải rời sân.

(Tổng hợp từ The Athletic)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

X
top-arrow