Thứ Bảy, 29/08/2026
Zalo

Jose Mourinho sắp kỷ niệm 9 năm không thua trên sân nhà

Thứ Năm 17/02/2011 21:19(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Kể từ năm 2002 đến nay, lần lượt trải qua bốn đội bóng Porto, Chelsea, Inter và Real Madrid, Mourinho chưa từng phải nếm trải bất cứ một thất bại nào trên sân nhà ở 4 giải vô địch quốc gia.

Lần gần đây nhất huấn luyện viên từng tự nhận là "Người Đặc Biệt" và đội bóng của ông để thua trên sân nhà là ngày 23/2/2002. Khi đó Porto nhận thất bại 2-3 trong trận tiếp đón đối thủ ở giải vô địch quốc gia Bồ Đào Nha. Trận đấu đó đội bóng của Mourinho chơi thiếu người trong phần lớn thời gian (65 phút), và thậm chí kết thúc trận đấu với chỉ còn 9 cầu thủ trên sân.

Jorge Andrade nhận thẻ đỏ từ phút 25 sau một pha phạm lỗi với tiền vệ Bruno Ribeiro của đội khách. Cú sút phạt thành công của Cristiano Rocha đưa Beira Mar vượt lên dẫn 1-0. Nhưng trước giờ nghỉ giải lao, Benni McCarthy đã gỡ hòa cho Porto. Beira Mar sớm chiếm lại ưu thế bằng bàn thắng của Fary Faye đầu hiệp hai.

Porto lại mất thêm người ở phút 74 với chiếc thẻ đỏ dành cho Deco. Nhưng không lâu sau Carlos Paredes đã làm sống dậy hy vọng cho điểm cho đội chủ nhà bằng gỡ hòa 2-2. Mourinho và các học trò chỉ chịu khuất phục khi Faye ghi bàn thứ hai của anh trận này để ấn định chiến thắng cho Beira Mar phút 85. Từ sau trận đấu có thể xem là cột mốc đó Mourinho dần trở thành một trong những huấn luyện viên vĩ đại của thế giới bóng đá.

Jose Mourinho luôn cho thấy được sự "đặc biệt" của mình

"Mourinho rất tỉ mỉ trong quá trình chuẩn bị cũng như trong phương pháp huấn luyện của mình", David Pleat - chuyên gia của BBC Radio 5 - nói. "Ông ấy sửa soạn các giáo trình tập luyện và không để việc đó cho các trợ lý. Một điều rõ ràng nữa là các cầu thủ luôn có niềm tin lớn vào Mourinho. Ông ấy tạo ra sự tự tin và truyền nó vào các học trò. Bởi vậy các cầu thủ của Mourinho luôn thi đấu mà không bao giờ có nỗi sợ hãi trong đầu".

Theo Pleat, nhờ có tầm nhìn xa trông rộng, sự chu đáo và khả năng sáng tạo, Mourinho dù còn rất trẻ nhưng xứng đáng được ghi nhận là người có khả năng tạo ra những cách nhận thức mới mẻ về bóng đá như các bậc tiền bối lừng danh như Valeri Lobanovski (Ukraine), Bela Guttmann (Hungaria), Helenio Herrera và Arrigo Sacchi (Italy), Rinus Michels và Louis van Gaal (Hà Lan).

Như tất cả những huấn luyện viên tài danh kể trên, Mourinho có một sự nghiệp cầu thủ rất hạn chế (Sacchi thậm chí còn chưa từng chơi bóng chuyên nghiệp). "Nếu bạn không thành công trong nghiệp cầu thủ, khi bạn trở thành một huấn luyện viên, bạn phải làm việc chăm chỉ hơn bình thường", Pleat - vốn là cựu huấn luyện viên của Tottenham và Luton - nói tiếp.

Nhiều ý kiến cho rằng Mourinho đã may mắn khi toàn được dẫn dắt những đội bóng mạnh, nhiều tuyển thủ quốc gia và các ông chủ của Chelsea, Inter và Real đều sẵn sàng bỏ tiền tấn ra để phát triển đội bóng. Quả thực may mắn đã đóng góp một phần nào đó giúp Mourinho có mạch trận bất bại trên sân nhà ở giải vô địch quốc gia như hiện nay. Ví như ở trận gặp Belenenses ngày 25/8/2002, phải nhờ đến pha lập công của Edgaras Jankauskas ở phút 97 đội bóng của Mourinho mới có được trận hòa 2-2 ở giải Bồ Đào Nha.

Tuy nhiên có một điều không thể phủ nhận rằng những đội bóng của Mourinho luôn thi đấu với tinh thần "đến chết mới thôi". Khi còn ở Chelsea, những bàn thắng trong 10 phút cuối của Didier Drogba và Michael Essien, đã giúp đội chủ nhà có được hai trận hòa 1-1 trước Birmingham (2005) và Arsenal (2006). Năm 2009, Inter của Mourinho hai lần có bàn gỡ trong 10 phút cuối trận, trước khi giành chiến thắng đều với tỷ số 4-3 trước Atalanta và Siena.

Kể từ sau trận thua Beira Mar, Mourinho đã trải qua 147 trận đấu trên sân nhà ở giải vô địch quốc gia ở Bồ Đào Nha, Anh, Italy và Tây Ban Nha. Trong số đó, đội bóng của ông thắng 122 trận, ghi 331 bàn và thủng lưới 87 lần. Cuối tuần này chuỗi thành tích bất bại của Mourinho hứa hẹn sẽ đạt mốc tròn 9 năm khi Real tiếp đón đội bóng yếu Levante. Từ khi Mourinho đến, đội chủ sân Bernabeu thậm chí toàn thắng trên sân nhà ở La Liga mùa này.

(Theo Vnexpress)

Có thể bạn quan tâm

Atletico và lòng tự trọng không thể định giá bằng tiền

Atletico và lòng tự trọng không thể định giá bằng tiền

Atletico và lòng tự trọng không thể định giá bằng tiền

Julian Alvarez cúi đầu, lặng lẽ rời Metropolitano giữa những tiếng la ó từ chính CĐV Atletico Madrid. Sau trận hòa Villarreal 2-2, anh là cầu thủ duy nhất không cùng đồng đội ra chào khán giả, theo lời khuyên của CLB sau khi công khai mong muốn chuyển sang Barcelona. Hình ảnh ấy đã trở thành biểu tượng rõ ràng nhất cho một mùa hè đầy căng thẳng giữa Alvarez, Atletico và Barca.

Video

Nếu Atletico Madrid vẫn chỉ là "trạm trung chuyển", thì chúng ta đã quá hẹp hòi khi nói về một CLB lớn

Nếu Atletico Madrid vẫn chỉ là trạm trung chuyển, thì chúng ta đã quá hẹp hòi khi nói về một CLB lớn

Nếu Atletico Madrid vẫn chỉ là "trạm trung chuyển", thì chúng ta đã quá hẹp hòi khi nói về một CLB lớn

Mỗi lần một cầu thủ hàng đầu của Atlético Madrid được liên hệ với Barcelona, Real Madrid hay một đội bóng giàu có ở Premier League, một cách diễn giải quen thuộc lại xuất hiện. Atlético chỉ là nơi đủ tốt để một cầu thủ chứng minh năng lực, nhưng chưa phải nơi đủ tầm vóc để anh ta ở lại. Câu chuyện Julián Álvarez trong mùa hè 2026 chỉ là phiên bản mới nhất của một quan niệm đã tồn tại từ rất lâu.

Real Madrid đang hành động rất khó hiểu hè này: Rốt cuộc họ đang làm gì vậy?

Real Madrid đang hành động rất khó hiểu hè này: Rốt cuộc họ đang làm gì vậy?

Real Madrid đang hành động rất khó hiểu hè này: Rốt cuộc họ đang làm gì vậy?

Trong thế kỷ 21, Real Madrid luôn là một cái bóng khổng lồ bao phủ lên toàn bộ thế giới bóng đá. Đây là một CLB mà gần như mọi cầu thủ đều muốn đầu quân, bởi họ sở hữu nguồn lực tài chính mạnh mẽ hơn bất kỳ đội bóng nào khác.

Xem thêm
top-arrow
X