Thứ Ba, 15/06/2021Mới nhất

Juventus: Sự trỗi dậy của "chủ nghĩa nạn nhân"?

Thứ Tư 30/01/2013 11:58(GMT+7)

Hai trận cấm với Conte, hai trận treo giò với Bonucci, một trận treo giò với Vuninic và cả Chiellini (dù đang chấn thương). Đấy là hình phạt mà Hội đồng kỉ luật giáng vào Juve sau khi các cầu thủ của họ nhảy vào sân để phản đối trọng tài Guida vì một quả phạt đền mà ông không thổi ở phút cuối trận gặp Genoa.

Trả giá rất đắt về nhân sự, nhưng...

Trên lí thuyết, thì đúng là thế. Vị HLV có tính nóng như lửa với ánh nhìn sắc lạnh của Juve sẽ không có mặt trên ghế chỉ đạo các trận gặp Chievo (tuần này) và Fiorentina (tuần sau). Một trụ cột ở hàng thủ và nhân vật then chốt ở hàng công cũng bị kỉ luật trong thời điểm Juve đang gặp vấn đề trong khâu phòng ngự và ghi bàn, đẩy Juve vào tình trạng khủng hoảng nhân sự ở vòng đấu này (nhất là ở hàng thủ, khiến Conte có thể tính đến việc đưa Vidal về đá trung vệ như hồi tháng 3/2012). Nhưng trên thực tế, đấy có thể là một giải pháp quan trọng về tâm lí, thứ vũ khí cuối cùng và quan trọng nhất mà Conte phải sử dụng.

Juventus (áo sọc trắng đen) đã phải nhận một loạt án phạt vì phản đối trọng tài
Juventus (áo sọc trắng đen) đã phải nhận một loạt án phạt vì phản đối trọng tài

Việc dồn mình vào chân tường để rồi từ đó vùng lên và tự tay thực hiện công lí bằng sức mạnh của lòng quả cảm, nỗi uất ức bị tất cả, kể cả những người được cho là cầm cân nảy mực và các thiết chế bảo vệ họ cư xử quá bất công, là điều mà Conte muốn hướng đến. Một đội bóng chỉ thể hiện bản lĩnh khi họ bị dồn vào thế khó. Một đội quân chỉ thực sự trở nên đoàn kết, siết chặt đội ngũ và nghiến răng thi đấu đến cùng khi cảm thấy đã bị ép đến bên bờ vực thẳm.

Juve bây giờ đã bị Napoli đuổi rất sát, chỉ còn hơn đối phương 3 điểm, số điểm cách biệt ít nhất kể từ tháng 11/2012, phải căng sức chiến đấu trên cả Cúp Italia, một chiến trường không thực sự quan trọng nhưng Conte không muốn buông, trong khi Champions League đã đến gần lắm rồi. Phong độ hiện tại của Juve không thể không khiến những ai yêu mến họ lo lắng. Nhưng Juve mùa trước cũng đã trải qua một cuộc khủng hoảng tương tự, với 5 trận hòa trong 6 trận liên tiếp vào tháng 2 và 3/2012, để rồi cuối cùng vượt lên, không nhìn lại phía sau nữa, và lao về Scudetto.

Juve đã đoạt Scudetto không chỉ bằng những đôi chân, mà bằng cái đầu và trái tim. Trước đó, khi phát động cuộc chiến đòi lại những Scudetto đã mất vì Calciopoli, một cuộc chiến hầu như không có hy vọng thắng lợi, chủ tịch Agnelli đã nhắm đến một mục tiêu khác: Ông muốn tất cả các cầu thủ Juve hiểu rằng, họ không chỉ chống lại 20 đội Serie A, họ còn chống lại những thế lực vô hình khác, sự bất công đang giáng lên đầu họ. Ông và Juve đã thành công.

Sự tái hiện hình ảnh Mourinho

Là một người rất giỏi khích tướng, Conte học được nhiều từ những gì mà Mourinho đã làm cho Inter và Real trong những năm qua. "Chủ nghĩa nạn nhân" đã được vị HLV người Bồ Đào Nha áp dụng nhiều lần, và luôn thành công, sau khi biến mình trở thành nạn nhân của sự bất công theo cách áp đặt suy nghĩ của ông. Ba năm trước, ngày 24/2/2010, hành động giơ tay theo kiểu bị còng của Mou đã được thực hiện trong trận Inter bị Sampdoria cầm chân 0-0 trên sân nhà, với việc trọng tài Tagliavento đã đuổi 2 cầu thủ Inter trong hiệp 1 (nhưng Tagliavento không hề sai).

Khi ấy, Inter đang hơn nhì bảng Roma 5 điểm và chuẩn bị bước vào giai đoạn knock-out Champions League, bằng trận đấu cực kì khó khăn với Chelsea trên sân nhà ở vòng 1/8. Hành động cho mình và Inter là nạn nhân của việc xử ép ấy chính là một trong những cú khích tướng quan trọng, đoàn kết toàn bộ cầu thủ và BLĐ Inter lại thành một khối để cuối mùa đoạt cú ăn ba lịch sử. Cũng chưa ai quên những gì mà Mourinho đã làm sau khi chọc tay vào mắt Tito Vilanova, khi ấy còn là trợ lí của Guardiola, sau một trận Siêu Cúp Tây Ban Nha năm 2011: kêu gọi tất cả đứng về phía mình để cùng đoàn kết chống lại định kiến chống ông và Real. Cuối mùa 2011/12, Real vô địch La Liga.

Conte thừa hiểu điều gì có thể xảy ra với mình khi có những phản ứng như thế. Việc bị cấm chỉ đạo có lẽ anh cũng đã tính được trước. Nhưng cũng như Mourinho ngày ấy, anh đã đặt mình và Juve vào một cuộc chơi lớn đầy rủi ro trước khi Champions League trở lại. Một cuộc chơi mà anh chỉ được phép thắng. Như Mou...

(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Video

Xem thêm
top-arrow
X