Thứ Sáu, 23/04/2021Mới nhất

Câu chuyện của Ter Stegen: Đường tới Barcelona (Phần cuối)

Thứ Tư 18/04/2018 15:04(GMT+7)

Sau quãng thời gian êm đềm, những biến cố đã ập đến với thủ môn Ter Stegen biến cậu bé mơ mộng ngày nào trở nên cứng cỏi hơn để đối mặt với mọi thứ một mình, thay vì sống trong vòng tay bao bọc của gia đình.



Câu chuyện của Ter Stegen: Đường tới Barcelona (Phần 1)
Nếu đã quen với những câu chuyện vượt lên nghịch cảnh từ những khu ổ chuột, hay cuộc đấu tranh từ những vùng đất tràn đầy xung đột, thử đổi một chút vị để lắng...

Như đã đề cập, sau khi thủ môn của chúng tôi rời sân với cái mũi đầy máu, tôi bắt đầu đứng trong khung gỗ. Tôi muốn tiếp tục đá tiền đạo nhưng huấn luyện viên không thích cách tôi chơi ở phía trên. Vấn đề là tôi không muốn di chuyển theo cách họ muốn. 
 
Cau chuyen cua thu mon Ter Stegen Duong toi Barca (Phan cuoi) hinh anh
Thủ môn Ter Stegen đã trải qua lựa chọn lớn lao tại Monchengladbach từ khi còn rất nhỏ.

"Cậu không thực sự nâng cao bàn chân khi chạy" - Họ nói thế khi tôi khoảng 10 tuổi: "Cậu có thể chơi ở vị trí thủ môn, hoặc tìm một câu lạc bộ khác".
 
Tôi không nghĩ về nó. Tôi đưa ra quyết định đúng đắn. Một số câu lạc bộ khác cũng bày tỏ sự quan tâm đến tôi thời điểm đó, họ để tôi được đá tiền đạo. Nhưng không thành vấn đề. Ghi bàn không hẳn là vấn đề quan trọng nhất. 
 
Ở lại Monchengladbach mới là vấn đề.
 
Chỉ bởi một vấn đề đơn giản: Đó là nhà. Đây là câu lạc bộ tôi biết kể từ khi lên bốn. Ở thời điểm đội bóng đưa ra lựa chọn, bố mẹ tôi chia tay. Gia đình tôi chia thành hai nửa, thế nên bóng đá bắt đầu trở thành phần lớn hơn trong tôi. Monchengladbach thực sự trở thành đặc trưng của tôi.

Những ngày bên ông trên xe, bánh ngọt ở ghế sau, cả ớt cà chua và mọi thứ ông mang đến khiến tôi hạnh phúc. Với tôi, đó là tất cả. Thế nên tôi không thể ra đi. Tôi không quan tâm đến vị trí mình sẽ chơi. Ghi bàn không còn quan trọng nữa. Tôi muốn là một phần tại Monchengladbach.

Tôi muốn thi đấu. Và mục tiêu của bản thân phải thay đổi. Tôi ở lại và bắt đầu trở thành thủ môn. Ý nghĩ hiện tại của tôi là chơi ở vị trí tiền đạo hoàn toàn khác so với một thủ môn. Tôi nhìn vào sân bóng với sự khác biệt nhỏ, di chuyển trên sân với khác biệt đôi chút. Rồi sau đó tôi dần chơi tốt hơn so với các thủ môn khác ở học viện.

Ter Stegen duong nhu tim duoc vi tri thuoc ve minh trong khung go.
Ter Stegen dường như tìm được vị trí thuộc về mình trong khung gỗ.

Borussia thực hiện đợt cắt giảm lớn ở học viện khi tôi khoảng 14 tuổi. Đó là quãng thời gian thực sự khó khăn. Cả đám khi đó vẫn là những đứa trẻ và ai đó nói rằng: "Chúng tôi không cần cậu nữa".
 
Có một lần vào khoảng 14 hay 15 tuổi, huấn luyện viên thực sự giận dữ với tôi sau trận đấu. Tôi không nhớ rằng mình đã làm gì, hay chi tiết về việc đó. Tôi chỉ nhớ về sự tức giận của ông ấy, cách ông ấy khó chịu với tôi, chỉ nhớ những lời về cách tôi chơi tệ thế nào sau trận,... trước mặt cả đội. 
 
Tôi chưa bao giờ bị huấn luyện viên nào nói như thế trước kia. 
 
Tôi vào xe của mẹ và khóc. Vài ngày sau, tôi dần nhận ra mình có một trận đấu tệ và phải chấp nhận điều đó. Huấn luyện viên biết đích xác những gì tôi cần làm. Ông ấy có nói gì với tôi không? Có chứ. Thú thực là tôi cần điều đó. Tôi cần ai đó chỉ bảo mình nếu muốn trở thành cầu thủ chuyên nghiệp. Tôi cần trở thành một cầu thủ mạnh mẽ hơn theo nhiều cách. 
 
Tôi nghĩ đó là thời điểm để quyết định thực sự tập trung cho bóng đá. Tôi bắt đầu nghiêm khắc với chính mình. Tôi không muốn tới nói chuyện với mẹ hoặc Opa về bóng đá. Tôi muốn tự mường tượng nó. Tôi dần trở nên tự chủ hơn. Đến 15 tuổi, tôi tự đến sân tập bằng chiếc scooter, tôi nói với Opa rằng không cần ông lái xe đưa đón hàng ngày.
 
Cau chuyen cua Ter Stegen Duong toi Barcelona (Phan cuoi) hinh anh 3
Thủ môn Ter Stegen đã học được rất nhiều trong quãng thời gian ở Monchengladbach.

Tôi muốn một mình đi trên con đường của mình đến các buổi tập. Đó là tình huống khó khăn với Opa, nhưng ông chấp nhận. Cứ thế, mỗi ngày khi trời mưa, khoảng 10 phút trước khi tôi rời nhà đến chỗ tập, điện thoại reo. Opa hỏi: "Có muốn ông đưa cháu đi không?"
 
"Tuyệt, có chứ ông".
 
Nhưng không có cái bánh ngọt nào chờ tôi ở ghế sau. Tôi phải chuyên nghiệp hơn.
 
Ngay cả lần đầu tiên được gọi vào đội một Monchengladbach, gia đình tôi không ở đó. Tôi hiểu mình không thể phân tâm. Opa vẫn theo dõi câu lạc bộ rất lâu từ khi tôi nhớ được. Nhưng tôi không thể ngừng nghĩ về việc mẹ đã tổn thương thế nào khi ngồi trong đám đông la ó khi tôi chơi không tốt. 
 
Chỉ còn tám trận đấu nữa mùa giải sẽ kết thúc khi tôi được gọi lên, tôi đối mặt với mọi thứ một mình. 
 
Tôi cần giải quyết vấn đề của chính mình.
 
Thu mon Ter Stegen hoc cach doi mat voi moi thu mot minh.
Thủ môn Ter Stegen học cách đối mặt với mọi thứ một mình.

Nhưng Opa vẫn ở trên khán đài ở mùa giải tiếp theo và sau nữa. Và ở trận đấu cuối cho Monchengladbach, tôi không tưởng tượng nổi việc không có ông ở đó. Hoặc mẹ tôi, hoặc gia đình nhà vợ tương lai. Tôi cảm thấy tự tin và thoải mái hơn khi ở trên sân. Tôi không phải làm mọi thứ một mình nữa. 
 
Khi tôi có cơ hội rời Monchenglachbach tới FC Barcelona năm 2014, đó là quyết định lớn. Gia đình và câu lạc bộ là cả thế giới trong tôi, làm thế nào tôi có thể rời bỏ cả hai chứ? Nhưng tôi quyết định chuyển nhượng vì hai lý do. 
 
Đầu tiên là phong cách thi đấu. Tôi luôn nghĩ trưởng thành tại Monchengladbach, tôi bóng duy nhất có thể khiến tôi quyết định rời đi là Barcelona. Cách họ làm với trái bóng, thủ môn cũng có thể sử dụng chân nhiều như tôi vẫn làm, đó là cơ hội tuyệt vời. 
 
Lý do thứ hai, tôi gặp Andoni Zubizarreta. Tôi vẫn nhớ người đại diện nói rằng: "Barcelona trước tiên muốn nói chuyện với cậu. Họ muốn hiểu được cậu trước hết với tư cách con người, và làm thế nào cậu phù hợp với nội bộ phòng thay đồ".
 
Họ muốn đề cử Zubi tới. Tôi không dự kiến được sự ảnh hưởng của ông ấy đến quyết định của mình. Ông ấy nói về câu lạc bộ, cả về lịch sử và những kinh nghiệm cá nhân. Ông ấy nói cả về cảm nhận khi chuyển tới một câu lạc bộ mới, một thành phố khác. Ông ấy cũng cho tôi thấy ý nghĩa của việc trở thành cầu thủ của Barcelona. Ông ấy thực sự dễ thương và ấm áp. 
 
Thu mon Ter Stegen roi doi bong que nha Monchengladbach de gia nhap Barcelona.
Thủ môn Ter Stegen rời đội bóng quê nhà Monchengladbach để gia nhập Barcelona.

Đó là điều thuyết phục tôi rằng đã đến lúc ra đi và trở thành một phần của câu lạc bộ vĩ đại này. Tôi biết mọi người thi thoảng nói: "Marc ter Stegen? Anh ta rất ngầu". Có lẽ một phần bởi tôi là người Đức. Nhưng tôi biết cách để vượt qua mọi chuyện, và đó không phải cách tôi muốn mọi người nhìn mình. 
 
Tôi bận lên chiếc áo của Barcelona với sự tự hào, ý nghĩa lớn hơn vấn đề bóng đá đơn thuần. Thành phố này, các cổ động viên,... bạn không bao giờ cảm thấy mình cô đơn, không thể ấy chứ. Không chỉ là cách bạn làm việc, ở đây thật khó để hướng nội.
 
Bạn chẳng thể tự giải quyết các vấn đề một mình.
 
Dứt khoát rằng tôi không thể tự mình giải quyết các vấn đề trong buổi tập đầu tiên. Tôi gần như không thể nói được tiếng Tây Ban Nha! Tôi nhớ rằng khi bước vào phòng thay đồ lần đầu, cảm giác hạnh phúc tràn ngập bởi câu lạc bộ cũng ký hợp đồng với Ivan Rakitic ở thời điểm đó. Anh ấy nói tiếng Đức và biết cả tiếng Tây Ban Nha khi thi đấu cho Sevilla trước đó. 
 
Trong những tháng đầu, anh ấy là người phiên dịch giúp tôi. Anh ấy giúp tôi khi đưa ra các vấn đề, giải thích hướng dẫn của huấn luyện viên khi tôi không hiểu 100%. Ngay cả Rafinha, người rời câu lạc bộ vào đầu mùa này cũng giúp tôi khi cả hai nói tiếng Anh, sau đó chúng tôi chuyển sang tiếng Tây Ban Nha. Đến giờ chúng tôi vẫn giữ tình bạn tốt. 
 
Thu mon Ter Stegen va tien ve Ivan Rakitic la nhung nguoi ban than.
Thủ môn Ter Stegen và tiền vệ Ivan Rakitic là những người bạn thân.

Nhưng tôi vẫn muốn có những cuộc nói chuyện sâu hơn với những đồng đội khác để hiểu họ. Nên tôi bắt đầu học tiếng Tây Ban Nha trong những ngày đầu tiên ở đây. Chúng tôi nói rằng Barcelona "hơn cả một câu lạc bộ", tôi không cố quảng cáo cho câu lạc bộ nhưng nó thực sự là cách duy nhất để đặt vào ngữ cảnh. Có điều gì đó... ý nghĩa rộng hơn ở đây. 
 
Khi tôi theo dõi lễ bốc thăm vòng bảng Champions League năm 2016 và thấy Barcelona sẽ chạm trán Monchengladbach, tôi không thể diễn tả cảm giác lúc đó. Nhưng đoán cảm giác đầu tiên là hạnh phúc. Khi kết quả chính thức được công bố, tôi gửi tin nhắn cho người bạn thân nhất, Andre - khi đó còn ở Đức biểu tượng "cười ra nước mắt".
 
Sau đó tôi bắt đầu nghĩ, đó có thể là cơ hội để gặp mọi người ở quê nhà một lần nữa. Nhưng đội bóng cũ sẽ phản ứng ra sao? Các cổ động viên sẽ nói gì? Khi chúng tôi tới đây, bầu không khí như những người trong nhà nhưng vẫn có một chút khác biệt.
 
Lần đầu tiên trong đời, tôi ra sân trong khu vực dành cho đội khách. 
 
Tôi ngồi trong khu vực thay người của đội khách, điều gì đó chưa bao giờ cảm nhận trong sự nghiệp. Ngay cả khi bước ra khởi động, tôi phải tự dặn lòng nhớ không được bước sang khu vực đối diện.
 
Thu mon Ter Stegen tung bat khoc trong ngay chia tay Monchengladbach.
Thủ môn Ter Stegen từng bật khóc trong ngày chia tay Monchengladbach.

Nhìn lên khán đài, toàn bộ cổ động viên đứng lên và bắt đầu dành những tràng pháo tay cho tôi. Thực sự xúc động. Tôi nổi da và và không thể giấu những giọt lệ nơi khóe mắt. Mười tám năm là quãng thời gian dài. Đó là khoảng thời gian tôi gắn bó với Borussia, là cuộc sống của tôi. Thật tự hào khi các cổ động viên vẫn chào đón mình. 
 
Rời khỏi sân tối đó, tôi cảm thấy thật khác. Monchengladbach luôn đặc biệt với tôi. Monchengladbach luôn là nơi ảnh hưởng lớn đến sự nghiệp và cho phép tôi sống với giấc mơ của mọi đứa trẻ là được thi đấu tại Camp Nou. Nhưng tôi nhận ra có một chút thay đổi, đây còn là ngôi nhà thứ hai của tôi.
 
Nhiều người chỉ biết tôi với tư cách "thủ môn người Đức bắt cho Barcelona". Nhưng có lẽ giờ họ sẽ hiểu tôi thêm một chút. Bạn có biết rằng Opa chưa bao giờ đến Camp Nou? Tôi tiếp tục nói rằng ngày nào đó ông sẽ đến. 
 
* Lược dịch từ Theplayerstribune.
 
Như Đạt (Bóng Đá 24h)
 
Đăng ký kênh Youtube Bongda24h Official để cập nhật tin tức nóng hổi TẠI ĐÂY!

Có thể bạn quan tâm

Video

Xem thêm
top-arrow
X