Thứ Bảy, 13/06/2026
Zalo

Vấn đề của ĐT Việt Nam: Môi trường đội tuyển

Thứ Tư 22/12/2010 13:39(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Môi trường là tập hợp tất cả các yếu tố tự nhiên và xã hội bao quanh con người, ảnh hưởng tới con người và tác động đến các hoạt động sống của con người. Vậy thì, môi trường đội tuyển đang ổn chưa? Đấy cũng là vấn đề nhạy cảm, cần được mổ xẻ sau thất bại.

Ít cạnh tranh vị trí khốc liệt

Môi trường đội tuyển, bản chất là màu hồng và thiêng liêng. Bất cứ một công dân nào, thuộc lĩnh vực nào, nếu được thay mặt số đông cống hiến cho đất nước là niềm tự hào.

Bóng đá ngoài yếu tố đó, còn có vấn đề khác thôi thúc mãnh liệt chẳng kém: một cầu thủ được khoác áo tuyển thủ QG, dù không được đá chính thì khi trở về, ngay lập tức giá trị của anh ta sẽ tăng lên rất nhiều trên thị trường chuyển nhượng. Nghịch lý ở chỗ, chỉ có ở bóng đá VN mới có chuyện chiến dịch nào cũng xảy ra trường hợp cầu thủ xin rút lui với đủ thứ lý do.

HLV Calisto sẽ không duy trì chế độ tập trung lâu ngày như vậy cho các tuyển thủ ở những lần tập trung sau

Ông Calisto từng rất tinh tế khi phát biểu: “Để ý kỹ, những trường hợp rút lui khỏi ĐTQG đều thuộc loại cầu thủ có số, có má”. Đúng thế, nếu cầu thủ là tân binh thì theo logic tâm lý, họ đều muốn chứng tỏ bản thân và chắc chắn sẽ phải đá trên khả năng nếu được tung ra sân.

Đấy cũng là vấn đề đáng suy nghĩ về khát khao và sự tươi mới của ĐTVN tại AFF Suzuki Cup lần này, vốn được đánh giá không bằng 2 năm trước. Một đội hình cũ kĩ, ít có sự cạnh tranh vị trí khốc liệt, trong khi đây là điều rất cần thiết cho một đội tuyển tập trung đến 3 tháng và lực lượng già nua.

Cầu thủ nội ghi bàn tốt nhất V-League 2010 như Quang Hải thì bị nhốt trường kỳ vì nhiều lý do. Còn Thanh Hưng, Minh Châu ở trận bán kết lượt về đã phải nhường chỗ cho “thương binh” Tài Em.

Trong cơ cấu trẻ, Thành Lương không phải là gương mặt mới, bởi Lương đã đá chính ở vòng bảng AFF Suzuki Cup 2008. Tấn Trường, Thanh Hưng và Trọng Hoàng, những cầu thủ trụ cột ở CLB, có chất nhưng cũng chỉ được trọng dụng ở mức độ vừa phải. Tình trạng dùng người theo kiểu “đóng đinh” đó chẳng khác gì triều đại Alfred Riedl, người nổi tiếng bảo thủ.

Đội tuyển hay trại lính?

Có một câu chuyện xảy ra cách đây 19 năm. Sau giải vô địch quốc gia 1991, đội tuyển Việt Nam tập trung chuẩn bị cho SEA Games 16. Một buổi sáng, cả đội với HLV Vũ Văn Tư làm đầu tàu ngồi xe lam đến Nhổn, bác bảo vệ không cho vào vì… không biết đó là ĐTVN. Sau hai ngày tập trung, nhiều cầu thủ chán ngán vì nhớ nhà và vì điều kiện tập trung quá kém. Sân tập thì cỏ cao quá đầu gối, không ai chăm sóc, bếp ăn tập thể kiểu bao cấp. Lãnh đạo Tổng cục TDTT chẳng ai ngó ngàng đến. Thế là, 11 cầu thủ phía Nam rủ nhau “đào ngũ”.

Bây giờ thì các ĐTVN đã khác. Cả thầy lẫn trò được chăm sóc chẳng thiếu thứ gì. Tuy thế, vẫn còn hiện tượng “đào ngũ” dưới nhiều hình thức, thì đúng là điều đáng băn khoăn.

HLV Lê Thụy Hải chỉ trích quyết liệt việc tập trung đến 3 tháng cho một giải. Thủ môn Tấn Trường bảo rằng bị nhốt lâu quá tình cảm cầu thủ cứ bị lẫn lộn, rất ức chế. Trong những ngày này, nếu cầu thủ được trải lòng mà không sợ này nọ, chắc chắn họ sẽ đồng thanh mà bảo rằng: tập trung 3 tháng cho một giải đấu là lâu quá.

Ông Calisto cũng nhìn nhận đấy là một trong những sai lầm của ông khiến nhiều tuyển thủ không thật sự thoải mái: “Giá như các CLB xây dựng được nền tảng thể lực dồi dào, có đội ngũ bác sĩ chăm sóc sức khỏe, chữa trị chấn thương cho cầu thủ tốt thì tôi sẽ không bao giờ tập trung dài ngày như vậy. Tôi cũng là đàn ông, tôi thừa hiểu những ức chế về mặt tâm sinh lý của học trò”. Trước đó, ông cũng đã từng nhấn mạnh cầu thủ cũng là con người chứ không phải những cái máy đá bóng, nên họ rất cần người thân bên cạnh sau những buổi tập khô khốc và nặng nhọc.

Có lần trả lời Reuters, HLV Riedl nói: “Tôi lấy làm lạ suốt mùa bóng các cầu thủ đều tập trung trong trại huấn luyện của CLB dưới sự quản lý gắt gao. điều này không tốt chút nào cho tâm lý cầu thủ. Bởi họ cần vui chơi giải trí để có một tinh thần sảng khoái. Hãy để cầu thủ tự quyết cho mình vì ai không biết cách bảo vệ sức khỏe cho mình thì bóng đá chuyên nghiệp sẽ đào thải người ấy thôi”.

Riedl, Calisto và trên hết là VFF biết rõ cái phương thức tập trung dài và quản lý theo kiểu trại lính đó là phản khoa học. Có điều, họ vẫn phải cắn răng làm bởi hai lý do: bệnh thành tích và sợ cầu thủ sẽ bị “bệnh” nếu như được thả lỏng.

Bản thân điều đó cũng đã nói lên thực trạng đáng lo: môi trường đội tuyển trong bao năm qua đã không hoàn hảo để để giúp cầu thủ giải phóng được nội lực lẫn tinh thần trong những thời khắc quyết định nhất.
 
(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada không thể giành chiến thắng trong ngày ra quân ở bảng B World Cup 2026, nhưng trận hòa trước Bosnia & Herzegovina vẫn mang ý nghĩa đặc biệt. Cuối cùng, “Les Rouges” cũng có được điểm số đầu tiên trong lịch sử tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, đồng thời cho thấy những tín hiệu tích cực dưới thời Jesse Marsch.

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những Lão già gân tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Khi bước sang tuổi 40, hầu hết các cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đều đã nói về sự nghiệp của mình bằng “thì quá khứ”. Trong suốt 22 kỳ FIFA World Cup trước đây, chỉ có duy nhất một cầu thủ không phải thủ môn được đứng trên sân khấu lớn nhất thế giới túc cầu ở độ tuổi ngoài 40: Roger Milla của Cameroon.

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Hình tượng Hồng Cát Đồng, người anh hùng dám vượt lên số phận trong văn học cổ điển Hàn Quốc, dường như phản chiếu trong tinh thần của đội tuyển bóng đá quốc gia nước này. Chiến thắng ngược dòng 2-1 trước CH Séc ở ngày ra quân bảng A World Cup 2026 là minh chứng rõ nét cho ý chí không chấp nhận giới hạn và khát vọng chinh phục những cột mốc mới của thầy trò Hong Myung-bo.

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Từ cơn ác mộng nứt hộp sọ, nỗi đau mất cha, cho đến khoảnh khắc ghi bàn rồi bật khóc trong ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, Raul Jimenez đã viết nên câu chuyện giàu cảm xúc. Bàn thắng đầu tiên của anh tại sân chơi World Cup không chỉ giúp Mexico khởi đầu thuận lợi mà còn là phần thưởng xứng đáng cho hành trình vượt qua nghịch cảnh.

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Trận đại thắng 3-0 trước Costa Rica giúp đội tuyển Anh khép lại quá trình tổng duyệt đầy ấn tượng trước thềm World Cup 2026, dẫu màn trình diễn thăng hoa tại Florida vẫn chưa thể xóa nhòa hoàn toàn những hoài nghi về bản lĩnh thực sự của "Tam Sư" ở ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.

Xem thêm
top-arrow
X