Thứ Hai, 15/06/2026
Zalo

Từ Serie A đến Champions League: Màn kịch điên rồ của Mourinho

Thứ Hai 22/02/2010 14:09(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News
Tất cả những ai đã xem trực tiếp trận Inter-Sampdoria đều có thể nhận ra một điều (có lẽ chỉ trừ các tifosi Inter): nếu như các cầu thủ Inter là những đứa trẻ hư, thì Mourinho phải chịu trách nhiệm.

Hình ảnh Mourinho mắt giận dữ, môi mím lại và hai cánh tay bắt chéo đưa ra trước các ống kính truyền hình để mô tả việc bị còng có lẽ sẽ không bao giờ bị quên lãng, và được coi như một trong những hình ảnh tiêu biểu của vị HLV BĐN trong những năm tháng trên đất Italia. Nó thể hiện điều gì và ai đáng bị còng? Vị trọng tài bắt chính trận Inter-Sampdoria (0-0), Paolo Tagliavento. Mourinho, bằng hành động trong câm lặng ấy, khẳng định rằng Tagliavento đáng bị đi tù. Hành động ấy là cao trào của một màn kịch kéo dài trong cả trận, với những hình ảnh kì quặc mà Mourinho đã diễn trước hàng chục ống kính camera mà ông biết rõ đang hướng về phía mình. Chẳng hạn như sau khi Cordoba ra sân vì lĩnh thẻ vàng thứ 2, Mourinho đã cười vẻ rất cay đắng và đập đầu mấy lần vào mái che khu kĩ thuật. Chưa bao giờ “sân khấu” Serie A chứng kiến những điều tương tự trong lịch sử của mình. Các HLV đã đá đít nhau, đã quay sang chửi các tifosi khi bị họ làm nhục, đã véo tai cầu thủ đối phương trong một xô xát ngoài đường piste, nhưng chưa khi nào có cảnh một HLV ra hiệu đòi bỏ tù một trọng tài đã thổi còi hoàn toàn chính xác và không có gì đáng chê trách.

Hành động phản đối "đặc biệt" của Mourinho


Sự thật về Tagliavento ra sao? Nếu ông trọng tài trẻ có mắc một vài sai lầm nào đó trong trận đấu, thì đó là việc ông không đuổi cổ một loạt các cầu thủ Inter chơi một thứ bóng đá “máy chém”. Điều đó xảy ra ngay từ những giây đầu tiên của trận đấu và điều đó sẽ làm im bặt những ai nói rằng, các cầu thủ Inter bị ức chế vì cách cầm còi của Tagliavento (Họ ức chế vì trong lòng họ đang có một khối thuốc nổ mang tên Chelsea!). Tagliavento đã phải nhắc nhở Muntari sau pha vào bóng quá đà với Pazzini ở ngay phút đầu tiên, đã không đuổi Stankovic ở phút thứ 2 (thúc đầu gối vào lưng Pozzi) và tha thứ Milito ở hiệp 2 sau một pha “chặt chém” thô bạo của cầu thủ này với Palombo. Lẽ ra Inter phải kết thúc trận đấu với 7 người chứ không phải 9. Những thẻ đỏ dành cho Samuel và Cordoba chỉ trong vòng 7 phút (từ 30 đến 37) có xứng đáng không? Không thể xứng đáng hơn nữa. Samuel, đã bị thẻ vàng do “chém” Pozzi trước đó mấy phút, nhận thẻ vàng thứ 2 sau khi cản ngã (đánh tay vào mặt) Pozzi khi tiền đạo trẻ của Samp có cơ hội đối mặt Julio Cesar. Cordoba nhận thẻ vàng đầu tiên khi không tuân thủ cự li làm hàng rào và sau đó nhận thẻ thứ 2 vì một lỗi vào bóng thô bạo khác cũng với Pozzi.

Điều gì đang xảy ra trong đầu các cầu thủ Inter khi họ bước vào một trận bóng đá với tư tưởng cần thực hiện ngay lập tức một cuộc tàn sát và điều gì xảy ra trong đầu Mourinho khi ông, người thủ lĩnh của cả đội, dường như bao che cho các hành động ấy, đã phản ứng dữ dội cách điều khiển của Tagliavento và sau trận đấu, ban bố lệnh không tiếp xúc báo chí? Điều đáng xấu hổ hơn nữa, là các tifosi Inter trên khán đài - dường như đã chuẩn bị từ trước và được kích động bởi Mourinho - chỉ cần đợi một tiếng còi mà họ cho là sai lệch là lập tức phản kháng bằng giấy ăn và cả giấy vệ sinh phất về phía Tagliavento. Cuộc chiến mà Inter tiến hành đã lên đến một bước mới, không phải chỉ Mourinho và các cầu thủ Inter, mà toàn bộ những ai thuộc về phe Inter đều đoàn kết để chống lại thế giới calcio và những gì thuộc về nó (các CLB, các CĐV, các HLV đối phương, trọng tài…)?

Nhưng màn kịch của Mourinho và lối đá tra tấn của các cầu thủ Inter đã khiến người ta đặt ra câu hỏi: đằng sau tất cả những điều đó là gì? Cùng kì này mùa trước, khi vòng knock-out Champions League đến gần, Mourinho đã thực hiện một loạt những màn nạt nộ nhắm vào một serie các cầu thủ hư đốn kiểu Balotelli hay Adriano. Bây giờ, là một chiến thuật khác được chuẩn bị kĩ lưỡng: từ đầu tháng 2, Mou đã phát động cuộc chiến chống trọng tài và đỉnh điểm là màn kịch trong trận gặp Sampdoria, 3 ngày trước trận gặp Chelsea. Tất cả có lẽ để nhằm che giấu sự căng thẳng và bối rối của chính mình và các cầu thủ trước một trận đấu đỉnh cao với Chelsea mà nếu thất bại-sau một loạt những thất bại đáng xấu hổ trong 2 năm qua với không chỉ những đội bóng lớn như M.U hay Barcelona mà còn cả những đội như Bremen hay Panathinaikos-là cả một sự nhục nhã.

Cuộc chiến nhắm vào trọng tài và khẳng định một loạt những bất công đang đổ ập lên vai Inter, hoàn toàn dung túng cho các cầu thủ thực hiện một chiến dịch tàn sát Sampdoria, kích động các tifosi đứng về phía mình trong chiến dịch ấy đã nói lên tất cả. Mourinho hiểu một điều: các cầu thủ Inter, những người mà tâm lí bị đè nặng bởi cái dớp thất bại trong bao năm qua ở Champions League, cũng cần được xả bớt trước trận gặp Chelsea. Nhưng đấy là con dao hai lưỡi, bởi nó đang làm hại hình ảnh của Inter và Moratti, người thường xuyên phải lên tiếng dập tắt những cơn thịnh nộ của Mourinho, không lạ gì điều này. Điều gì sẽ tiếp tục xảy ra nữa, khi Mourinho tiếp tục tìm kiếm những cuộc đối đầu, những màn công kích mới, chỉ thiếu những cuộc đánh nhau cho đủ bộ? Không gì hết, ngoài việc ông hiểu, 99% khả năng ông sẽ không còn làm HLV Inter mùa sau.
 

0 Sau 27 trận đấu liên tiếp ghi bàn trên sân nhà, Inter lần đầu im tiếng. Đây là trận hòa 0-0 thứ 2 liên tiếp, sau trận hòa với Napoli. Chưa bao giờ trong thời của Mou, Inter trải qua 3 trận chỉ ghi được 1 bàn thắng (bàn của Balotelli trong trận hòa Parma).

3 Đây là lần đầu tiên trong mùa này, Inter trải qua 3 trận không thắng liên tiếp (hòa Parma 1-1, Napoli và Samp 0-0). Mùa trước, Inter cũng có giai đoạn không thắng trong 3 trận, từ vòng 31 đến 33 (hòa Palermo 2-2, Juve 1-1 và thua Napoli 0-1). Lần gần nhất Mourinho trải quả một thời gian không thắng lâu đến thế là với Chelsea, mùa bóng 200607, khi hoà liên tiếp 5 trận cuối giải.

6 Với 6 thẻ đỏ sau 25 vòng đấu (gấp đôi số thẻ đỏ cả mùa trước), Inter hiện là một trong số những đội có nhiều cầu thủ bị đuổi khỏi sân nhất mùa này, cùng Catania, Livorno và Genoa (cùng 6 thẻ), chỉ đứng sau mỗi Sampdoria (8 thẻ).


(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Nhật Bản bây giờ chẳng ngán ai!

Nhật Bản bây giờ chẳng ngán ai!

Nhật Bản bây giờ chẳng ngán ai!

Sau hiệp đấu đầu tiên mang nặng tính thăm dò, cuộc đối đầu giữa Nhật Bản và Hà Lan bỗng bùng cháy trong hiệp hai. Hai lần Hà Lan vượt lên, cũng là hai lần Nhật Bản lạnh lùng vùng dậy. Tỉ số 2-2 không chỉ phản ánh sự cân bằng của trận đấu, mà còn là lời khẳng định rằng “Samurai xanh” giờ đây không còn là đội bóng tạo nên những bất ngờ nhất thời. Họ đã trở thành một thế lực thực sự.

Đức hủy diệt Curacao: Khởi đầu hoàn hảo cho hành trình phục hưng

Đức hủy diệt Curacao: Khởi đầu hoàn hảo cho hành trình phục hưng

Đức hủy diệt Curacao: Khởi đầu hoàn hảo cho hành trình phục hưng

Đội tuyển Đức có màn ra quân World Cup 2026 không thể ấn tượng hơn khi đè bẹp Curacao với tỷ số 7-1. Die Mannschaft đã trình diễn thứ bóng đá tốc độ, biến hóa và đầy sức sống, qua đó gửi lời tuyên ngôn mạnh mẽ về tham vọng chinh phục cúp vàng thế giới năm nay.

Ma Rốc đã gọi những người con xa xứ trở về như thế nào?

Ma Rốc đã gọi những người con xa xứ trở về như thế nào?

Ma Rốc đã gọi những người con xa xứ trở về như thế nào?

Trận hòa 1-1 trước đội bóng giàu truyền thống nhất lịch sử World Cup – Brazil đã cho thấy khát vọng và thực lực của Ma Rốc. Đáng ngạc nhiên hơn, họ trở thành đội tuyển đầu tiên trong lịch sử Cúp Thế Giới xuất phát với không một cầu thủ nào sinh ra trên đất nước của mình.

Một Brazil chưa trọn vẹn hình hài

Một Brazil chưa trọn vẹn hình hài

Một Brazil chưa trọn vẹn hình hài

Brazil khởi đầu World Cup 2026 bằng trận hòa trước Morocco, kết quả phản ánh rõ thực trạng của Selecao dưới thời Carlo Ancelotti: giàu tiềm năng nhưng vẫn còn nhiều mảnh ghép chưa hoàn thiện. Trước đối thủ sở hữu lối chơi kỷ luật và sắc bén, đội bóng áo vàng - xanh bộc lộ không ít hạn chế trong vận hành chiến thuật, dù vẫn cho thấy khả năng tạo khác biệt nhờ khoảnh khắc thiên tài của các ngôi sao.

Xem thêm
top-arrow
X