Thứ Bảy, 13/06/2026
Zalo

Trận derby đầu tiên của mùa giải: Khi Inter có Milito, Milan chỉ Onyewu...

Thứ Ba 28/07/2009 13:42(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News
Khi một bên đã mạnh và tung ra sân cùng lúc các tân binh Lucio, Thiago Motta và Milito (Eto’o còn chưa ra sân), trong khi bên kia chỉ có thêm mỗi Onyewu, Inter không thể không chiến thắng. Leonardo kêu gọi tăng viện. Nhưng ngay cả khi có tăng viện, Milan có cạnh tranh nổi Genoa hay Juventus, chưa nói gì đến Inter?

Châu lục thay đổi, cầu thủ cũng thay đổi nhưng sự vượt trội của Inter trong các trận derby với Milan như trong những năm qua là bất di bất dịch. Đúng là Milan đã chơi đến trận thứ 3 trong vòng 5 ngày, đúng là cái nóng ở Boston đã làm họ mệt mỏi và hiển nhiên Leonardo không dày dạn kinh nghiệm như Mourinho, người đã chinh chiến với các đối thủ và cả báo chí trong suốt những năm qua, và phải thừa nhận đấy chỉ là một trận giao hữu mùa hè, nhưng khoảng cách to lớn về trình độ và chất lượng của Milan so với Inter ngày càng lớn. Sự thua kém ấy đã phơi bầy kể cả khi có Kaka. Bây giờ chỉ còn một Ronaldinho đang mong khôi phục phong độ, Milan ngày càng trở nên nhỏ bé với một Inter đang tăng cường dữ dội chủ yếu cho mục tiêu châu Âu. Inter không còn “Hoàng đế” Adriano thì lại có “Hoàng tử” Milito, người đã 2 lần sút tung lưới Milan, trong khi Eto’o cũng đã tới. Milan, đang mỏi cổ chờ những viện binh không biết bao giờ mới tới và sắp mất nốt Pirlo, chỉ có thêm Onyewu, cái tên mà 99% người Italia phát âm sai.

Diego Milito đã tỏa sáng trong trận derby Milano

Các tifosi của Milan là những người may mắn những ngày này. Việc lệch múi giờ và hầu như không có sóng trực tiếp các trận giao hữu của Milan (trận derby cũng thế) đã giúp họ không phải thấy đội bóng họ yêu mến đã chơi ra sao. Những kinh nghiệm đầu tiên trên ghế HLV của Leonardo là 1 trận hòa (2-2 với LA Galaxy) và 3 thất bại (Chelsea 1-2, Club America 1-2, Inter 0-2) và vô số vấn đề cần phải giải quyết: vị HLV trẻ chưa tìm được một chất kết dính về tinh thần của toàn đội lại sau sự chảy máu những ngôi sao lớn, đồng thời chưa tìm được một sơ đồ chiến thuật thích hợp. Anh đã từng hào hứng tuyên bố thích áp dụng sơ đồ 4-3-3 tấn công theo kiểu samba, để rồi bây giờ chính thức trở thành tay mơ (dreamer) khi quay lại 4-3-1-2 và rất có thể một lúc nào đó sẽ tái áp dụng sơ đồ khẩn cấp quen thuộc của Ancelotti, sơ đồ cây thông 4-3-2-1.

Nhưng với bất cứ sơ đồ nào cũng phải có những con người thích hợp để vận hành nó. Khó có thể nói Milan hiện tại thích hợp với sơ đồ nào, bởi ở tuyến nào cũng rách nát, tuyến nào cũng cần đến một cuộc cải tổ về chất lượng. Quá nhiều vị trí cần trám lấp. Những trận đấu trên đất Mỹ là cơ hội để Leonardo lên tiếng báo động. Anh đòi hỏi phải bổ sung một trung vệ và một tiền đạo. Trên thực tế, đấy chỉ là sự bổ sung cho 2 tuyến nhiều vấn đề nhất của Milan, nhưng vấn đề không đơn giản chỉ là chữa cháy cho 2 vị trí đó, mà phải tăng cường nhiều hơn nữa, cho tất cả các tuyến (hãy nhìn xem Juve đã làm gì cho Ferrara và Inter cho Mourinho). Trên lí thuyết, sự ra đi của Kaka và Ancelotti là cơ hội để Milan làm mới đội ngũ, nhưng vì lí do tài chính, Berlusconi đã chỉ đưa về các cầu thủ trẻ để cho đủ quân số. Berlusconi thừa hiểu những vấn đề của Milan, nhưng hoàn cảnh tài chính làm cho sự hào hiệp của ông với Milan “co lại” (trong khi vẫn “dài ra” với các cô gái đẹp) và khiến ông phải triển khai chiến thuật “câu giờ” để chờ ép giá ở những ngày cuối của thị trường chuyển nhượng (vụ Luis Fabiano). Nhưng chưa chắc chiến thuật ấy đã dẫn đến những kết quả tích cực. Năm 2006, Milan buộc phải chờ đợi vì chưa chắc chân dự Champions League. Năm 2009, họ chờ vì không muốn chi quá nhiều tiền.

Chỉ bằng vài cuộc thương lượng chớp nhoáng và quyết đoán, Inter đã bổ sung cho hàng thủ Lucio (thể hiện được đẳng cấp của anh trong trận derby), cho hàng tiền vệ chất thép của Thiago Motta và hàng công sự sắc bén của Milito. Đấy là những típ cầu thủ mà Milan cần cho cả 3 tuyến. Không phải Berlusconi không nhìn ra những vấn đề đó, cũng không phải thiếu tính quyết đoán và khôn ngoan để thực hiện các thương vụ, cũng không hẳn là vì khủng hoảng tài chính như ông nói để biện hộ cho việc thắt lưng buộc bụng, mà vì ông còn bận rộn những việc hệ trọng hơn là bóng đá. Người đang muốn thể hiện hình ảnh tiêu biểu của người đàn ông Italia truyền thống và hiện đại (“trai lơ” ở tuổi 73) còn muốn leo cao hơn nữa trong sự nghiệp chính trị, tới những chức vụ ông chưa hề với tới. Bây giờ, ông đang mơ cái ghế tổng thống Italia. Với Milan, mọi đỉnh cao đã đạt được rồi, từ Scudetto, Cúp Italia, Siêu Cúp Italia, Siêu Cúp châu Âu, Champions League, Cúp Liên lục địa, đủ cả, còn thiếu gì nữa đâu...

(Theo Thể Thao Văn Hóa)

Có thể bạn quan tâm

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada không thể giành chiến thắng trong ngày ra quân ở bảng B World Cup 2026, nhưng trận hòa trước Bosnia & Herzegovina vẫn mang ý nghĩa đặc biệt. Cuối cùng, “Les Rouges” cũng có được điểm số đầu tiên trong lịch sử tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, đồng thời cho thấy những tín hiệu tích cực dưới thời Jesse Marsch.

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những Lão già gân tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Khi bước sang tuổi 40, hầu hết các cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đều đã nói về sự nghiệp của mình bằng “thì quá khứ”. Trong suốt 22 kỳ FIFA World Cup trước đây, chỉ có duy nhất một cầu thủ không phải thủ môn được đứng trên sân khấu lớn nhất thế giới túc cầu ở độ tuổi ngoài 40: Roger Milla của Cameroon.

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Hình tượng Hồng Cát Đồng, người anh hùng dám vượt lên số phận trong văn học cổ điển Hàn Quốc, dường như phản chiếu trong tinh thần của đội tuyển bóng đá quốc gia nước này. Chiến thắng ngược dòng 2-1 trước CH Séc ở ngày ra quân bảng A World Cup 2026 là minh chứng rõ nét cho ý chí không chấp nhận giới hạn và khát vọng chinh phục những cột mốc mới của thầy trò Hong Myung-bo.

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Từ cơn ác mộng nứt hộp sọ, nỗi đau mất cha, cho đến khoảnh khắc ghi bàn rồi bật khóc trong ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, Raul Jimenez đã viết nên câu chuyện giàu cảm xúc. Bàn thắng đầu tiên của anh tại sân chơi World Cup không chỉ giúp Mexico khởi đầu thuận lợi mà còn là phần thưởng xứng đáng cho hành trình vượt qua nghịch cảnh.

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Trận đại thắng 3-0 trước Costa Rica giúp đội tuyển Anh khép lại quá trình tổng duyệt đầy ấn tượng trước thềm World Cup 2026, dẫu màn trình diễn thăng hoa tại Florida vẫn chưa thể xóa nhòa hoàn toàn những hoài nghi về bản lĩnh thực sự của "Tam Sư" ở ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.

Xem thêm
top-arrow
X