Thứ Năm, 02/04/2026
Zalo

Tottenham 1-1 Chelsea: Mourinho đã loạng choạng, nhưng còn lâu mới knock-out

Thứ Bảy 28/09/2013 23:38(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Như một võ sĩ đang bị dồn vào góc võ đài và dường như chỉ còn chờ những cú đấm cuối cùng trước khi gục ngã, Jose Mourinho đã loạng choạng, nhưng rốt cục thì ông vẫn chưa bị knock-out.  Thất bại trước Tottenham Hotspur có thể làm bùng lên đống lửa dưới ghế HLV người Bồ Đào Nha, nhưng Mourinho vẫn “sống”. Và đội Chelsea của ông đã đoàn kết vào thời điểm mà nó bị nghi ngờ rằng đang chia rẽ.

Khoảnh khắc khó khăn nhất của Mourinho

Trong vòng một tháng, chiếc ghế của HLV người Bồ nhận những cú đấm dữ dội. Đầu tiên là trận hòa 0-0 buồn tẻ trước Man United, với sơ đồ không tiền đạo và lối chơi quá thận trọng. Mourinho quay lại đây không chỉ để giúp Chelsea chiến thắng. Ông còn phải giúp họ thắng đẹp, như ông chủ Roman Abramovich mong muốn.

Sau đó là thất bại trên chấm phạt đền ở trận tranh Siêu Cúp châu Âu với Bayern. Một trận thua trước đối thủ cũ Pep Guardiola. Trận thua mà đội bóng của Mourinho đã không làm được cái điều vốn là sở trường của ông: Bảo vệ tỉ số.

Mourinho villas boas
 

Hai thất bại liên tiếp trước Everton (tại Premier League) và Basel (Champions League) thực sự đã đốt lên một đống lửa dưới ghế của Jose Mourinho, mà thắng lợi trước Fulham sau đó vài ngày chưa thể là xe cứu hỏa. Chúng thổi bùng lên những tranh cãi.

Các CĐV kêu gào và giăng băng-rôn đòi Mourinho trọng dụng Juan Mata, tiền vệ người TBN tuyên bố không quan tâm chuyện Mourinho nghĩ gì, Mourinho đổ lỗi cho các cầu thủ “thiếu bản lĩnh” (sau trận thua Basel). Các fan Chelsea và cầu thủ, dù kỳ vọng rất nhiều khi ông trở lại, không ủng hộ Mourinho vào lúc này.

Báo chí Anh thậm chí tiết lộ rằng ông chủ Abramovich đã chất vấn HLV người Bồ về lối chơi và hiệu quả của Chelsea, bao gồm cả việc gạt Mata khỏi đội hình chính. Ông chủ người Nga có vẻ cũng không đứng về phía Mourinho nữa.

Những lời lẽ “đoạn tuyệt” của trợ lý cũ Andre Villas-Boas cũng đã đẩy Mourinho vào một tình thế hiểm nghèo: Ông không được phép thua. Bàn thắng của Sigurdsson là một quả đấm dồn HLV người Bồ đến góc võ đài.

Mourinho cực kỳ nguy hiểm trong bão tố

Chúng ta nhớ lại trận Kinh điển vào đầu tháng Hai năm nay, Real Madrid của Mourinho đã đánh bại Barcelona 2 trận liên tiếp, một ở Liga (2-1) và đặc biệt là thắng lợi 3-1 ngay tại Camp Nou ở Cúp Nhà Vua. Nói về trận thắng 3-1 ấy, Tổng biên tập tờ AS, Tomas Roncero, viết: “Barca không thất bại trước cả đội Madrid, mà chỉ là nửa đội Madrid. Chỉ với một nửa số cầu thủ chính thức ra sân (vì chấn thương), Madrid đã dồn Barca đến chân tường”.

Đó là thời điểm mà phòng thay đồ Madrid đang bị chia rẽ, ghế HLV của Mourinho lung lay dữ dội, đội trưởng Casillas lẫn đội phó Ramos đều bị ném lên ghế dự bị, còn ngôi sao sáng nhất Cristiano Ronaldo không những chơi tệ, mà còn liên tục kêu “buồn” và chán Bernabeu.

Barca, ngược lại, dẫn đầu bảng, hơn Madrid đến 15 điểm và vừa gia hạn hợp đồng với một loạt trụ cột, là Xavi, Messi và Puyol. Nhưng đội bóng bình yên ấy đã gục ngã trước một Real Moudrid đi trong bão tố.

Nhà báo Gabriel Marcotti lấy một ví dụ rất sinh động (là câu nói trong một bộ phim) để nói về cá tính các đội bóng dưới quyền Mourinho: “Cuối thế kỷ 16 đầu thế kỷ 17, 30 năm cầm quyền của Hồng Y Cesare Borgia, ngập trong chiến tranh, bắt bớ và máu, là ba thập niên đã sản sinh ra Michelangelo, Leonardo Da Vinci và thời kỳ Phục hưng. Ở Thụy Sĩ, nơi 500 năm chỉ có dân chủ và hòa bình, thứ đáng kể nhất họ sáng tạo ra là gì? Đồng hồ cookoo!”

Mourinho “thích” những cơn khủng hoảng, bởi vì ông ta không ngại làm việc dưới áp lực của khủng hoảng. Ông đương đầu rất tốt với mọi chỉ trích, và luôn âm thầm sửa chữa những sai lầm, dù không thừa nhận nó (chuyện tung Mata vào sân chẳng hạn).

Những gì diễn ra ở Chelsea hiện tại chưa thấm tháp vào đâu so với cơn khủng hoảng ở Madrid mùa trước, và có lẽ chưa phải là thời điểm đến nói về một đòn knock-out. Bởi ngay cả khi đã ngã sấp xuống sàn, Mourinho vẫn có thể tạo ra những Michelangelo, dù thời kỳ Phục hưng thì chưa chắc. Giống như cú đánh đầu của John Terry, một con đường máu mở ra tại White Hart Lane đêm qua.

(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

“Chúng tôi đã không có phong độ tốt nhất, chúng tôi không tập trung hoàn toàn vào phòng ngự và triển khai bóng,” Viktor Gyokeres thốt lên hồi tháng 10 sau khi Thụy Điển nhận thêm một thất bại nữa ở vòng loại. “Vấn đề nằm ở thái độ. Chúng tôi không xứng đáng có được điều gì cả. Tất nhiên, đây là một thất bại ê chề.”

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Giữa đêm Zenica lạnh lẽo, Italia bước ra sân với hy vọng lớn lao về một tấm vé đến World Cup, nhưng rốt cuộc rời đi với đôi tay trắng và trái tim vỡ vụn. Từ bàn thắng sớm của Moise Kean đến chiếc thẻ đỏ định mệnh của Alessandro Bastoni, từ hơn 120 phút chống đỡ kiệt quệ đến loạt luân lưu đầy ám ảnh, tất cả hợp lại thành một tấn bi kịch. Nền bóng đá từng 4 lần đứng trên đỉnh thế giới thêm một lần gục ngã trong hành trình tìm lại ánh hào quang đã mất.

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic, cầu thủ lớn lên gần Milwaukee, bang Wisconsin đã trở thành người hùng của Bosnia và Herzegovina trong đêm thứ Ba định mệnh. Chính cú sút luân lưu quyết định của anh đã đưa đội tuyển này tới World Cup mùa hè năm nay, đồng thời dập tắt hy vọng của Italy, đội từng bốn lần vô địch thế giới.

Không gì có thể khiến người ta quay lưng với Kanté

Không gì có thể khiến người ta quay lưng với Kanté

Không gì có thể khiến người ta quay lưng với Kanté

Ở tuổi 35, đáng ra người ta bắt đầu nói nhiều hơn về đoạn cuối sự nghiệp nhưng Kanté đã tái xuất trong màu áo đội tuyển Pháp. Anh đá chính, đeo băng đội trưởng trong chiến thắng trước Colombia và bằng chính sự hiện diện của mình, nhắc tất cả nhớ rằng có những giá trị không thể đo đếm bằng tuổi tác.

Xem thêm
top-arrow
X