Tây Ban Nha, nhà đương kim vô địch châu Âu, bắt đầu chiến dịch World Cup 2026 bằng cuộc gặp gỡ Cape Verde - đội tuyển lần đầu tiên góp mặt ở ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Chênh lệch về đẳng cấp, chiều sâu lực lượng, kinh nghiệm và giá trị đội hình khiến tất cả tin tưởng vào một thắng lợi dễ dàng dành cho thầy trò Luis de la Fuente.
Nhưng bóng đá, cũng như cuộc đời, có lúc thách thức mọi logic tưởng chừng hiển nhiên. Tây Ban Nha kiểm soát hoàn toàn cuộc chơi, với những thống kê áp đảo: 74% thời lượng kiểm soát bóng, tung ra hơn 800 đường chuyền, thực hiện 27 cú sút, và chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) lên tới 2,29. Song, khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, bảng tỉ số chỉ là con số 0 tròn trĩnh.
Luis de la Fuente vẫn giữ nguyên triết lý đã đưa Tây Ban Nha đăng quang ở Euro 2024. Ngay từ lúc nhập cuộc, La Roja đã dựng nên cấu trúc kiểm soát quen thuộc.
Rodri thường xuyên lùi xuống giữa hai trung vệ trong giai đoạn triển khai bóng. Llorente và Cucurella dâng rất cao ở hai biên. Pedri cùng Fabian Ruiz hoạt động nơi hành lang trong, liên tục đổi vị trí nhằm mở ra các góc chuyền. Gavi bó vào trung lộ nhiều hơn thay vì bám biên, tạo kết nối với Mikel Oyarzabal.
Điều nghịch lý nằm ở chỗ: Tây Ban Nha dẫu chơi đúng với phong cách của mình, nhưng lại gặp đối thủ khắc chế hoàn hảo. La Roja cố kéo khối phòng ngự Cape Verde lệch khỏi vị trí, song đối phương tuân thủ nghiêm ngặt kỷ luật đấu pháp, kiên trì bao bọc khu cấm địa.
Đại diện đến từ Tây Phi chủ động dựng khối phòng ngự thấp, thường xuyên chuyển thành 4-5-1, thậm chí 5-4-1 khi cần thiết, với Kevin Lenini đóng vai trò mỏ neo. Khoảng cách giữa tuyến tiền vệ và hàng hậu vệ chỉ dao động vài mét. Điều này khiến những đường chuyền sở trường của Pedri hay Fabian Ruiz gần như không còn khoảng trống để xuyên phá.
Trong thế bí, De la Fuente tung Lamine Yamal vào sân. Nhưng ngôi sao 18 tuổi này chưa đạt thể trạng tốt nhất nên không còn những pha bứt tốc hay rê bóng với tần suất thường thấy. Mỗi khi cầu thủ của Barcelona có bóng, thường xuất hiện 2-3 chiếc áo trắng bám theo.
Trận hòa gây sốc này cho thấy Tây Ban Nha vẫn còn nhiều vấn đề cần cải thiện. Thứ nhất, họ vẫn phụ thuộc vào những cầu thủ có khả năng tạo đột biến ở hành lang cánh. Khi Yamal chưa đạt 100% thể lực, hệ thống lập tức mất đi tốc độ cũng như khả năng giành phần thắng trong các pha đối đầu một chọi một.
Thứ hai, nhịp luân chuyển bóng đôi lúc quá an toàn. La Roja kiểm soát bóng rất nhiều, nhưng không phải lúc nào cũng tăng tốc đúng thời điểm. Có những giai đoạn họ chuyền ngang quá lâu, vô tình tạo điều kiện để Cape Verde tái lập bức tường phòng ngự.
Thứ ba, những phương án tấn công trung lộ chưa đủ đa dạng. Khi đối thủ lùi sâu với mật độ dày đặc, các đường chạy cắt mặt hậu vệ đối phương hay những cú sút từ tuyến hai cần xuất hiện nhiều hơn thay vì chỉ kiên nhẫn phối hợp sát vòng cấm.
Nếu nhìn theo một góc độ tích cực, trận hòa này là lời nhắc nhở cần thiết dành cho nhà đương kim vô địch châu Âu. Đôi khi, họ cần một cú vấp để thấy rõ những điểm hạn chế của chính mình trước khi bước vào chặng đường quyết định.
Văn hào Miguel de Cervantes từng nhắn nhủ: “Hãy tin vào thời gian, bởi thời gian thường mang đến lối thoát ngọt ngào cho nhiều khó khăn cay đắng”. Điều quan trọng không phải là La Roja đã khởi đầu ra sao, mà là họ sẽ đứng dậy và viết tiếp hành trình ấy như thế nào.