Thứ Năm, 05/03/2026
Zalo

Serie A: Nóng lên rồi trận derby Scudetto

Thứ Ba 08/03/2011 13:47(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Sau 18 năm, kể từ mùa 1992/93, lại có một cuộc đua Scudetto giữa hai đội bóng sống dưới gầm trời Milano. Milan và Inter, những ông chủ mới mà cũ của calcio và trận derby đêm 3/4 tới có ý nghĩa hơn nhiều chỉ là một trận derby, mà đã là derby thì chẳng bao giờ bình thường như những trận đấu khác.

Đấy sẽ là một cuộc đối đầu của hai thái cực. Milan đã trở lại cái dáng vẻ xù xì cần thiết khi sự thăng hoa đã ít đi. Inter bùng nổ hết tuần này đến tuần khác và những bàn thắng liên tiếp của họ làm “ngập lụt” Serie A tuần này qua tuần khác, đôi khi khiến các nhà báo lúng túng vì không biết còn phải viết gì về khả năng tấn công của họ nữa. Allegri vẫn khiêm tốn và ít nói, thưởng thức niềm vui sướng theo cách của riêng ông (tên ông, thêm chữ a vào cuối-allegria-là “vui sướng”). Leonaro đã từ bỏ cái vẻ lịch lãm và đẹp trai để trở thành một người khác: Don Juan biến thành Rambo. Đội bóng của anh cũng thế. Allegri có sự lạnh lùng của Sacchi. Leo có chất chiến đấu của Trapattoni. Trận derby Scudetto 2 tuần tới, do đó, còn là cuộc đối đầu của 2 vị HLV trẻ trong vai trò của những người đi chinh phục.

Trận derby thành Milano sẽ là trận chung kết của mùa giải

Milan của Allgeri bây giờ đã thực sự trưởng thành và là một đội bóng sắt thép. 11 trận không thua từ đầu 2011 là một bằng chứng, trong đó họ đã thắng những trận tưởng khó thắng, đã thoát khỏi những thất bại tưởng như sẽ ập đến khi lực lượng nhân sự sứt mẻ, đã vượt qua những thời khắc khó khăn nhất. Inter của Leo cũng giống tính anh, không biết khoan nhượng. Việc một đội bóng chỉ thắng (11 trận) và thua (2 trận) trong 13 trận cầm quân của Leonardo, và trận thắng Genoa 5-2 là lần thứ 3 họ ghi 5 bàn/trận cho thấy cá tính của vị HLV người Brazil đã được truyền cho đội bóng. Inter của Mou là một khối thép được rèn rũa từ việc vắt kiệt các nơ ron thần kinh sau những lần “lên cơn” của vị HLV người BĐN. Inter Leo bùng nổ trong niềm vui tấn công và những cơn mưa bàn thắng, bởi người luôn thần tượng Tele Santana (HLV Brazil ở Espana 82 và Mexico 1986) biết cách làm thế nào để các học trò đã luôn cúi đầu dười thời Benitez được cảm thấy hạnh phúc: hạnh phúc là đấu tranh, là liều lĩnh, là trút mọi căm hận lên kẻ thù, bất kể chúng là ai. Inter không có sự chắc chắn và cái đầu lạnh của Milan, đội bóng hạ kẻ thù bằng những điệu valse của Ibra và điệu break-dance của Pato. Milan thiếu sự bùng nổ điên cuồng như heavy rock của Inter.

Từ đây đến derby còn 3 tuần nữa. Milan gặp Brescia sân khách, Milan đá Bari ở San Siro, rồi đá trên sân Palermo trong khi Inter tiếp Lecce, đội cũng như Brescia, đang chạy trối chết để tránh xuống hạng. Sau trận derby mà Milan có nhiều cửa để lựa chọn hơn (thắng và hòa, trong khi Inter chỉ được phép thắng), Inter có 4 trận sân nhà (Chievo, Lazio, Fiorentina, Catania) và 3 sân khách (Parma, Cesena, Napoli), tóm lại là một lịch thi đấu dễ hơn Milan, có 2 trận sân khách cuối mùa rất xương (Roma, Udinese). Nhưng những gì đã thấy ở Torino là một lời khẳng định rõ ràng vào sức mạnh của Milan: nếu Milan đã thắng trên cái sân mà Inter đã thua, lại bằng một cú sút chân trái của một người thuận chân phải đã 3 năm không ghi bàn như Gattuso, có lẽ đây là một năm tốt lành cho Milan trong nỗ lực đoạt Scudetto. Việc ghi bàn không còn phụ thuộc Ibra nữa (anh này mới chỉ ghi 1 bàn/7 trận gần nhất), cũng như Inter không chỉ có Eto’o. Milan cho thấy họ chắc chắn hơn, bản lĩnh hơn, khi giành nhiều điểm xa nhà hơn (31 so với 30), trong khi Inter chủ yếu đá hay sân nhà (giành 33 điểm, so với 23 điểm sân khách), khi hàng thủ chao đảo vì tốc độ của đối phương, điều Milan không mắc phải.

Mùa 1992/93, cũng ở vòng 28, Milan hơn Inter 5 điểm (43 và 38). Họ đã hòa nhau trong trận derby một tuần trước đó (1-1, Berti mở tỉ số, Gullit gỡ hòa). Scudetto cuối cùng cũng rơi vào tay Milan, dù chỉ thắng 1/12 trận cuối mùa. 18 năm sau, lại Milan-Inter, cho một Scudetto mà Milan thèm khát có. Để san bằng “tỉ số” Scudetto với Inter (17 so với 18, trong đó có 5 cái trong 5 mùa gần nhất)!
 
(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

"Thắng như vậy cho anti tức chơi" và Arsenal đã làm điều đó!

Thắng như vậy cho anti tức chơi và Arsenal đã làm điều đó!

"Thắng như vậy cho anti tức chơi" và Arsenal đã làm điều đó!

Bàn thắng duy nhất đến sớm ở phút 9, đúng vào trận thứ 300 Bukayo Saka ra sân cho Arsenal. Pha bóng bắt đầu khi bóng được đẩy ra biên phải, Saka cắt vào trong rồi sút chân trái từ rìa vòng cấm. Cú đá có chạm Carlos Baleba khiến thủ môn Bart Verbruggen bị đánh lừa và nhìn từ góc độ thủ môn, đó là một khoảnh khắc thảm họa khi bóng lọt qua hai chân rồi đi vào lưới. Một chút may mắn, một bàn dẫn trước và Arsenal coi như đã làm được nửa công việc.

Vấn đề của Liverpool

Vấn đề của Liverpool

Vấn đề của Liverpool

Liverpool đang trải qua một chuỗi trận có kịch bản giống nhau đến khó chịu. Họ thường cầm bóng nhiều hơn và nắm quyền chủ động trong phần lớn thời lượng trận đấu. Nhưng càng tiến gần vòng cấm, nhịp điệu tấn công càng chậm lại. Cơ hội vẫn có, chỉ là cú dứt điểm thiếu độ sát thương, còn đường chuyền quyết định lại hay lệch nhịp.

Chiếc nút màu đỏ, thuyết điện kháng và… câu chuyện thẻ đỏ của Chelsea mùa này

Chiếc nút màu đỏ, thuyết điện kháng và… câu chuyện thẻ đỏ của Chelsea mùa này

Chiếc nút màu đỏ, thuyết điện kháng và… câu chuyện thẻ đỏ của Chelsea mùa này

Thẻ đỏ của Pedro Neto trong trận thua Arsenal tối Chủ Nhật là thẻ đỏ thứ bảy mà một cầu thủ Chelsea phải nhận sau 28 vòng đấu Ngoại hạng Anh 2025/26. HLV Liam Rosenior đã bày tỏ sự lo ngại về tần suất “ăn thẻ đỏ” của The Blues, nhưng thực trạng kỷ luật của đội bóng này rõ ràng đang ở mức tệ chưa từng có.

Rosenior thực sự cao tay, nhưng Arteta cũng không phải dạng vừa

Rosenior thực sự cao tay, nhưng Arteta cũng không phải dạng vừa

Rosenior thực sự cao tay, nhưng Arteta cũng không phải dạng vừa

Giống như nhiều trận đại chiến khác ở Premier League mùa giải này, khía cạnh chiến thuật trong chiến thắng 2-1 của Arsenal trước Chelsea gần như… không liên quan gì tới bản tỷ số chung cuộc, khi mà cả 3 pha ghi bàn đều đến từ những tình huống cố định. 

Hành trình của Michael Carrick: Từ Newcastle United tới Manchester United

Hành trình của Michael Carrick: Từ Newcastle United tới Manchester United

Hành trình của Michael Carrick: Từ Newcastle United tới Manchester United

Sẽ có những người không xem Carrick là một Geordie chính hiệu (Fan của Newcastle United thường tự hào gọi mình là Geordies), bởi sự nghiệp cầu thủ của anh gắn liền với West Ham United, Tottenham Hotspur và Manchester United, còn Manchester đã là nơi anh sinh sống suốt 20 năm qua.

Xem thêm
top-arrow
X