Thứ Bảy, 16/05/2026
Zalo

Sau lượt trận thứ 2 vòng bảng Champions Leaue: Xin lỗi, Platini!

Thứ Sáu 01/10/2010 07:47(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Nghịch lý Champions League vẫn chẳng diễn ra theo ước muốn xã hội hóa bóng đá của Michel Platini. Và có lẽ, cũng không còn cần thiết nữa cho ý tưởng về một giải đấu cấp siêu CLB ra đời…

1. Trên tất cả các BXH của vòng bảng Champions League tính đến thời điểm hiện tại, không có cú sốc nào thực sự lớn đủ khiến người ta phải giật mình. Vẫn là những gương mặt quen thuộc như Inter, Chelsea, M.U, Arsenal, Real… đứng trên ngôi cao nhất. Suất đi tiếp cũng chẳng nằm ngoài tầm với của Barca, Milan hay Roma.

Tất cả đều đã đúng khi bình luận về lá phiếu bốc thăm cho vòng đấu bảng Champions League năm nay. Bảng tử thần ư? Chẳng hề có nếu nhìn vào tương quan lực lượng. Và càng trở nên lố bịch hơn khi các đối thủ bước vào cuộc chơi thực sự. Bremen ở đẳng cấp nào khi dễ dàng bị Inter đè bẹp tới 4 bàn không gỡ? Valencia là ai nếu có thể bị một M.U không Rooney vượt mặt ngay tại chảo lửa Mestalla? Thế cuộc một chiều đang diễn ra khá trơn tru ở giải đấu được cho là hấp dẫn nhất, kịch tính nhất và từng được hy vọng sẽ chứa đựng nhiều bất ngờ nhất.

Chiến thăng đâm đà 4-0 của Inter trước Werder Bremen thêm một lần khẳng định vẫn tồn tại cách biệt quá lớn giữa "đại gia" và "tiểu gia"

Không ai dám phản bác kế hoạch xã hội hóa bóng đá của chủ tịch UEFA Michel Platini, hay thực chất họ đều là những bộ óc siêu việt, khi cố tình để thực tế chứng minh rằng ý tưởng mở rộng Champions League, tạo điều kiện cho các nền bóng đá vừa và nhỏ có cơ hội được tham gia của huyền thoại người Pháp, là rất bất khả thi?

Ngay bây giờ, lúc Champions League mới qua lượt trận thứ hai của vòng bảng, sẽ là chủ quan nếu nói về một trật tự đã được dễ dàng sắp đặt từ trước. Nhưng giá có bất ngờ, thì hẳn Bursaspor sẽ chí ít phải cầm hòa được Rangers. Không thì ở xứ lạnh nước Nga, Barca sẽ gục ngã sau khi bị chủ nhà Rubin Kazan dẫn trước. Nhưng không, chút lạ thường chỉ tìm thấy trong cái cách Copenhagen lẻn lên ngôi đầu bảng D. Nhưng bảng ấy, ngoài Barca, còn lại như nhau hết.

2. Nhìn tổng thể, lô-gíc mạnh được yếu thua đang toát lên ở vòng bảng Champions League 2010/11. Trong đó, nổi bật lên vai trò lá cờ đầu của Premiership. Sau 2 năm để thế thống trị đấu trường danh giá nhất châu Âu rơi vào tay La liga, Serie A, cảm giác như Premiership đang rất muốn lấy lại những gì đã mất. Lượt trận thứ hai, quyền năng bóng đá Anh cấp CLB đã được thực thi một cách tàn nhẫn.

Hôm thứ Ba, Chelsea, Arsenal dễ dàng đè bẹp các đối thủ của họ lần lượt là Marseille và Partizan. Còn thứ Tư, Tottenham hủy diệt nhà vô địch Hà Lan Twente 4-1, trong khi chỉ với sự lóe sáng của một kép phụ là Javier Hernandez, M.U cũng đã biết cách giành chiến thắng trên đất Tây Ban Nha, trước đối thủ không hề dễ chơi Valencia. Sự toàn thắng của các CLB Premiership trước nay không phải chuyện lạ. Nhưng nó đánh mạnh vào dòng suy luận rằng bóng đá Anh cấp CLB đang suy yếu, do ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu.

Trên các BXH, Chelsea và Arsenal độc chiếm ngôi đầu và nắm đến 99% cơ hội vượt qua vòng bảng. M.U và Tottenham cũng chưa thua, cùng có 4 điểm và chắc chắn có quyền tự quyết định số phận của mình. Nói cách khác, con tàu khát vọng mang tên Premiership đang đi rất đúng hướng. Nó thách thức sự trỗi dậy của Serie A và tính ưu việt đã được chứng minh trong vài năm qua của La Liga với hai đại diện ưu tú nhất là Barcelona và Real Madrid.

3. Ít tháng trước, khi tuyên bố khai tử G14, không ít lãnh đạo của các CLB hàng đầu châu Au đã đưa ra ý tưởng thành lập một giải đấu siêu CLB thay thế cho nó. Cho đến nay, vẫn chẳng ai phủ nhận tính khả thi của dự án ấy, dù người ta chưa làm được nhiều điều để hiện thực hóa tham vọng. Nhưng nếu Champions League cứ diễn ra xuôi chiều như hiện nay, cũng chẳng cần thiết phải đi tìm sân chơi mới.

Michel Platini mới đột quỵ cách đây chưa lâu. Nên người ta ngại hỏi ông về cảm giác sau những gì đã qua của vòng đấu bảng Champions League. Hình như, nó đang đi ngược cố gắng của Michel…

Thống kê:

4. Trong năm 2010, tiền đạo Samuel Eto’o của Inter trở thành cầu thủ thứ tư lập hat-trick tại Champions League. Cho đến cùng thời điểm của các mùa bóng, chỉ năm 2005 mới có số cầu thủ lập được hat-trick nhiều hơn năm nay (8 cú hat-trick).
100. Ra sân trận hòa Rubin Kazan 1-1, đội trưởng Carles Puyol đạt mốc 100 trận cho Barca tại Champions League, trong khi tiền vệ Sergio Busquets cũng có vừa tròn 100 lần khoác áo Barca.
300. Pha lập công ấn định chiến thắng 1-0 của Steven Naismith ghi cho Glasgow Rangers trước Bursaspor đã chấm dứt tròn 300 phút đội bóng của Scotland không ghi nổi một bàn thắng nào tại Champions League.
17.709. Đó là tổng số ngày, tương đương với 48 năm, kể lần cuối cùng Tottenham được chơi trên sân nhà trong khuôn khổ Cúp C1/Champions League. Năm 1963, Tottenham chính là đội bóng Anh đầu tiên đoạt một Cúp châu Âu (Cúp C2/Cúp các đội đoạt Cúp quốc gia).
 
(Theo báo Bóng Đá)

Có thể bạn quan tâm

Ký ức bóng đá: Đã từng có cái tên tiệm cận Gerrard và Lampard tại Premier league

Ký ức bóng đá: Đã từng có cái tên tiệm cận Gerrard và Lampard tại Premier league

Ký ức bóng đá: Đã từng có cái tên tiệm cận Gerrard và Lampard tại Premier league

Trong kỷ nguyên Premier League, khi nói về hình mẫu của một tiền vệ trung tâm toàn diện, đại đa số chúng ta đều nhớ về bộ đôi Steven Gerrard và Frank Lampard. Suốt nhiều năm liền, họ từng là biểu tượng của giải đấu với bộ kỹ năng chơi bóng ấn tượng. Từ tư duy bóng đá, tố chất thủ lĩnh, khả năng dẫn dắt lối chơi của toàn đội, dứt điểm, kiến tạo và thậm chí cả sút phạt, mọi thứ đều gần như hoàn hảo. Ấy thế mà vẫn có người đã từng tiệm cận với trình độ của cả hai huyền thoại trên.

Roberto Baggio: "Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng"

Roberto Baggio: Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng

Roberto Baggio: "Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng"

Là một phần trong chiến dịch quảng bá cho cuốn sách Ánh sáng trong đêm tối do Roberto Baggio chắp bút cùng cô con gái Valentina và tác giả/nhà báo thể thao nổi tiếng Matteo Marani, bộ đôi phóng viên Aldo Cazzullo và Carlos Passerini của tờ Corriere Della Sera đã có một cuộc phỏng vấn độc quyền với huyền thoại người Italy, nội dung trải dài từ quả luân lưu nghiệt ngã trong trận chung kết World Cup 1994, ký ức về Maradona, người đồng đội xuất sắc nhất, cho đến những ca phẫu thuật đầy ám ảnh.

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Xét một cách tổng quát, Marcus Rashford đã có một mùa giải tương đối thành công theo dạng cho mượn từ Barcelona, ngay cả khi anh không phải là nhân tố được HLV Hansi Flick ưu tiên sử dụng. Thế nhưng vì sao tiền đạo người Anh chưa chắc đã được giữ lại Camp Nou sau khi mùa giải năm nay khép lại?

Quyền lực Tây Ban Nha đang biến mất ở Real Madrid

Quyền lực Tây Ban Nha đang biến mất ở Real Madrid

Quyền lực Tây Ban Nha đang biến mất ở Real Madrid

Real Madrid hiện tại không hề thiếu cầu thủ Tây Ban Nha. Vấn đề nằm ở chất lượng chuyên môn, vị thế trong đội hình và khả năng kiểm soát phòng thay đồ của họ không còn như trước. Giai đoạn thời hậu Sergio Ramos, “Xương sống quyền lực” của đội bóng giờ nằm trong tay các ngoại binh.

Arsenal có đáng bị phần còn lại của Premier league ghét bỏ?

Arsenal có đáng bị phần còn lại của Premier league ghét bỏ?

Arsenal có đáng bị phần còn lại của Premier league ghét bỏ?

Ở chuyến làm khách cực kỳ quan trọng trước West Ham, lại thêm một trận đấu nữa Arsenal hoàn thành được hai việc tưởng chừng rất khó. Đó chính là khiến người hâm mộ của họ cảm thấy bất an, thậm chí không hài lòng với màn thể hiện chưa đạt yêu cầu ngay cả khi giành chiến thắng, nhưng đồng thời cũng khiến người ai ghét họ phải “tức đỏ mắt”. Rốt cuộc, dù muốn hay không thì những cung bậc cảm xúc lẫn lộn đó lại tồn tại như hai mặt của một đồng xu.

Xem thêm
top-arrow
X