Thứ Năm, 14/05/2026
Zalo

Ronaldo và chứng… tự yêu mình: "Tôi là fan của chính tôi"

Thứ Hai 30/12/2013 17:48(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

“Cầu thủ mà tôi yêu thích chính là Cristiano Ronaldo”, “tôi xứng đáng đoạt Quả Bóng Vàng mọi năm”…, một loạt phát biểu kiểu ấy cho thấy Ronaldo dường như mắc “Narcissism”, hội chứng tự yêu mình.

Từ “Narcissism” xuất phát từ thần thoại Hy Lạp. Narcissus là một chàng trai tuấn tú nhưng chỉ yêu chính mình. Một ngày Narcissus đến bên dòng suối, ngắm nhìn hình bóng xinh đẹp của mình phản chiếu, chàng vẫy gọi rồi đưa tay vuốt ve cho đến mỏi mòn, gục chết bên bờ suối, nơi đó mọc lên đóa hoa Thủy tiên trắng muốt.

 

Một đóa Thủy tiên của bóng đá

Ngày nay, “Narcissus” là tên khoa học của hoa Thủy tiên, còn “Narcissism” là thuật ngữ chỉ hội chứng yêu bản thân mình.

Bối cảnh của những phát ngôn sốc ở trên là khi Ronaldo tới Dubai nhận giải thưởng của Global Soccer. Tại đây, tiền đạo của Real Madrid được hỏi rằng anh chọn cầu thủ nào làm thần tượng. Rất nhanh nhảu, Ronaldo đáp “chính tôi”. Rồi với nụ cười láu lỉnh, anh nói “dĩ nhiên là tôi chỉ đùa thôi, tôi không thích một cầu thủ cụ thể nào”.

Tiếp sau đó, Ronaldo trả lời phỏng vấn tờ báo A Bola. Anh được hỏi rằng liệu mình có xứng đáng giành QBV 2013. “Có thể”, anh đáp. “Cũng giống như năm trước và năm trước nữa. Tôi nghĩ mình xứng đáng giành QBV mọi năm”.

Những lời tuyên bố ở Dubai cuối tuần qua cùng hàng loạt những phát ngôn và hành động trong quá khứ cho thấy Ronaldo là một con người tự tôn và luôn đề cao bản thân. “Họ ghen tị vì tôi giàu có, đẹp trai và chơi bóng giỏi”, Ronaldo từng nói thế. Anh tự nhận mình “là cầu thủ số 1, số 2 và số 3” khi nhận giải QBV năm 2008. Anh chi hàng triệu euro lập bảo tàng tôn vinh mình và mới đây thôi, một bức chân dung Ronaldo cao hơn 20m xuất hiện giữa những con phố sầm uất ở Madrid.

Một chàng trai đa nhân cách

Dù cùng là những cầu thủ lớn nhưng Cristiano Ronaldo và Lionel Messi rõ ràng là khác nhau hoàn toàn cả về phong cách chơi bóng lẫn cá tính. Messi khiêm tốn, luôn lảng tránh truyền thông và nếu xuất hiện thì cũng chỉ nói những lời xã giao, nhàm chán. Bởi thế khi Messi công khai chỉ trích sếp phó Barca, đó là một chuyện lạ lùng. Ronaldo thì trái ngược, anh luôn nói những điều mình nghĩ dù sẽ khiến ai đó phật lòng.

"Tôi không mảy may bận tâm những lời chỉ trích. Nếu bạn chỉ nghĩ về những điều người ta nghĩ về bạn, đó không phải là bạn đang sống. Tôi sống trọn vẹn từng ngày với tâm hồn thanh thản. Tôi không phải một kẻ xấu xa và không bị ảnh hưởng bởi lời người khác nói. Tôi là chính tôi và mọi người có thể thích hoặc không thích”, tiền đạo 28 tuổi phát biểu ở Dubai.

Câu nói bông đùa của CR7 có thể bỏ qua nhưng lời thú nhận “không thích một cầu thủ cụ thể nào” lại là nghiêm túc. Những cầu thủ lớn thường ngưỡng mộ nhau, đặc biệt là những đối thủ cùng thời và chia sẻ những điểm tương đồng. Pele ghét cay ghét đắng Diego Maradona nhưng lại thần tượng Di Stefano. Steven Gerrard hâm mộ Zinedine Zidane. Zidane và Xavi quý mến Paul Scholes. Scholes lại mến mộ chính Zidane… Thiên tài như Lionel Messi cũng sùng bái Pablo Aimar bởi họ đều là những chàng phù thủy lùn trên sân bóng.

Cristiano Ronaldo không thần tượng ai cũng phải, bởi không có một cầu thủ đương đại nào có lối chơi tương đồng và đạt tới độ hoàn thiện tuyệt đối như anh. Thực ra trước đây Ronaldo yêu thích “Ronaldo béo”, người từng ghi 8 bàn thắng tại World Cup trong năm anh bắt đầu chơi chuyên nghiệp. Nhưng nếu so sánh Ronaldo của hiện tại với người cùng tên của thời đỉnh cao, anh không hề kém cạnh.

Người ta có thể ghét hoặc yêu “gã Don Juan” Ronaldo, nhưng tài năng của anh thì không thể không ghi nhận. Và nếu ghét mà vẫn phải bầu QBV cho anh thì đó là một QBV không tì vết.

Theo Thể Thao Văn Hoá

Có thể bạn quan tâm

Roberto Baggio: "Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng"

Roberto Baggio: Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng

Roberto Baggio: "Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng"

Là một phần trong chiến dịch quảng bá cho cuốn sách Ánh sáng trong đêm tối do Roberto Baggio chắp bút cùng cô con gái Valentina và tác giả/nhà báo thể thao nổi tiếng Matteo Marani, bộ đôi phóng viên Aldo Cazzullo và Carlos Passerini của tờ Corriere Della Sera đã có một cuộc phỏng vấn độc quyền với huyền thoại người Italy, nội dung trải dài từ quả luân lưu nghiệt ngã trong trận chung kết World Cup 1994, ký ức về Maradona, người đồng đội xuất sắc nhất, cho đến những ca phẫu thuật đầy ám ảnh.

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Xét một cách tổng quát, Marcus Rashford đã có một mùa giải tương đối thành công theo dạng cho mượn từ Barcelona, ngay cả khi anh không phải là nhân tố được HLV Hansi Flick ưu tiên sử dụng. Thế nhưng vì sao tiền đạo người Anh chưa chắc đã được giữ lại Camp Nou sau khi mùa giải năm nay khép lại?

Quyền lực Tây Ban Nha đang biến mất ở Real Madrid

Quyền lực Tây Ban Nha đang biến mất ở Real Madrid

Quyền lực Tây Ban Nha đang biến mất ở Real Madrid

Real Madrid hiện tại không hề thiếu cầu thủ Tây Ban Nha. Vấn đề nằm ở chất lượng chuyên môn, vị thế trong đội hình và khả năng kiểm soát phòng thay đồ của họ không còn như trước. Giai đoạn thời hậu Sergio Ramos, “Xương sống quyền lực” của đội bóng giờ nằm trong tay các ngoại binh.

Arsenal có đáng bị phần còn lại của Premier league ghét bỏ?

Arsenal có đáng bị phần còn lại của Premier league ghét bỏ?

Arsenal có đáng bị phần còn lại của Premier league ghét bỏ?

Ở chuyến làm khách cực kỳ quan trọng trước West Ham, lại thêm một trận đấu nữa Arsenal hoàn thành được hai việc tưởng chừng rất khó. Đó chính là khiến người hâm mộ của họ cảm thấy bất an, thậm chí không hài lòng với màn thể hiện chưa đạt yêu cầu ngay cả khi giành chiến thắng, nhưng đồng thời cũng khiến người ai ghét họ phải “tức đỏ mắt”. Rốt cuộc, dù muốn hay không thì những cung bậc cảm xúc lẫn lộn đó lại tồn tại như hai mặt của một đồng xu.

Xem thêm
top-arrow
X