Thứ Bảy, 22/08/2026
Zalo

Real Madrid phá dớp 1/8 Champions League: “Như chưa từng sống…”

Thứ Sáu 18/03/2011 13:51(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

0-0 là đủ, và 1-0 đã là thừa để lần đầu tiên sau 7 năm đằng đẵng, lá đại kỳ ủ rũ của “Đội bóng xuất sắc nhất thế kỷ 20” phấp phới tung bay trở lại tại một vòng tứ kết Champions League. Song, Mourinho còn muốn nhiều hơn thế, dù có lẽ không chỉ để chiều lòng những madridista hoài cổ nặng lòng với những tư tưởng cống hiến và duy mỹ…

Như chưa từng sống…

“Bóng đá cũng như cuộc sống. Bạn phải sống cho hôm nay, bởi vì chẳng bao giờ biết chắc được ngày mai.” Một triết lý thuần khiết, đầy đam mê và say đắm, như những cảm nhận chung của thế giới về Ajax Amsterdam đã thuộc về dĩ vãng hay Barca vẫn còn trong hiện tại. Nhưng, những lời đẹp đẽ ấy không xuất phát từ “kim khẩu” của Johann Cruyff, Tele Santana hay Luis Cesar Menotti. Đó là tuyên ngôn của Jose Mourinho trong đêm hoa đăng Santiago Bernabeu, như một đám bọt bất ngờ tuôn trào khỏi một cổ chai champagne mở vội.

Cuối cùng thời kỳ đen tối của Real Madrid tại Champions League cũng đã chấm dứt

Mourinho có vẻ như không nói suông. Đội bóng của ông không hề tỏ ra hiếu khách, dù chỉ là một chút, kể từ màn tung hoành của Marcelo cho tới khi Benzema dìm đầu đội bóng cũ xuống vũng lầy tuyệt vọng. Ngay cả sau đó, ở lần thay đổi nhân sự đầu tiên, trái với thói quen, “Người đặc biệt” không vội vã gia tăng nhân lực quanh vòng cung trung tâm. Thay thế Cristiano Ronaldo là Adebayor, và chỉ sau khi Di Maria đã chính thức đóng sập cánh cửa vòng tứ kết vào mặt Claude Puel, lần lượt Granero rồi Lass Diarra mới xuất hiện.

Bất chấp việc đã sở hữu những ưu thế có thể dẫn tới nỗi sợ hãi những sự mất mát, bất chấp việc cả cặp trung vệ (Pepe, Carvahlo) đang thi đấu với một thẻ vàng treo lơ lửng trước mặt, bất chấp những nỗ lực vùng vẫy tuyệt vọng và điên cuồng của “bầy sư tử sông Rhone”, “Special One” đã không cố gắng gắn vào trận đấu tấm bản lề mang tên phòng ngự. Sòng phẳng, mạo hiểm và có chút ngạo nghễ, ông để đoàn quân của mình trút hết uẩn ức quá vãng lên những trận “đòn thù”.

Nghệ thuật bảo toàn chiến thắng

Tuy vậy, Real Mou-drid hẳn không lấy cái đẹp làm tôn chỉ như Barca của Pep Guardiola, dù có vẻ như khi đã đi hết một vòng suy tưởng, họ gặp nhau ở mệnh đề: “cách phòng ngự tốt nhất là tấn công”.

Cũng khá ngạc nhiên khi cái trí óc đầy thực tế và giảo hoạt như Mourinho giải thích về những quyết định của mình rằng “chúng ta cần phải mạo hiểm, bởi nếu bị loại đêm nay, chúng ta không thể có mặt ở tứ kết”. Dường như, Lyon không phải là một đối thủ đáng sợ đến như vậy bởi cả trận đấu, họ gần như không biết làm thế nào để uy hiếp khung thành Casillas. Pjanic rút cục cũng đã được thảy vào sân, nhưng anh chỉ còn là một quân bài tuyệt vọng. Cho dù có loé sáng thêm được một lần nữa, anh cũng không thể xoay chuyển được một cục diện xem như đã an bài vào phút 80 ấy. Vậy thì vì sao Mourinho phải “mạo hiểm” tiếp tục tấn công, và “mạo hiểm” vì cái gì?

Có lẽ câu trả lời nằm lấp ló đâu đó quanh cuộc thư hùng ấy, ở loạt trận lượt về vòng knock-out này, mà một thí dụ tiêu biểu là cảnh ngộ bi thảm của Bayern Munich. Các học trò của Loius Van Gaal đã nắm trong tay tất cả, và cũng đã đánh rơi tất cả, chính vào lúc họ tin rằng đối thủ không thể quật khởi. Lyon không phải Inter, nhưng "Los Blancos" cũng có thể tự tròng vào cổ mình cái thòng lọng của một tâm cảnh lưỡng lự, khi không biết mình thật sự muốn gì.

Mourinho muốn chiến thắng, và chắc chắn ông không cam lòng để niềm tin chiến thắng của mình bị huỷ hoại bởi một sự sơ sẩy không đáng có nào đó. Pha phá bẫy việt vị của Gomis (phút 60) là một tiếng chuông cảnh báo về sự lơi lỏng của tâm trí các cầu thủ, điều không thể bảo đảm. Vậy thì, trước một đối thủ không quá sắc sảo, trong một bối cảnh mà kẻ thù đáng sợ nhất chính là bản ngã, thà rằng cứ tiếp tục dồn quân tràn lên đập nát mọi phòng tuyến. Trong trò “roullette Nga” trông có vẻ đầy cạm bẫy ấy, thực chất Real Madrid không thể là phía thua thiệt, với “nhuệ khí” và đẳng cấp vượt trội.

Một chút dũng cảm, và thành quả là huy hoàng. Những CĐV áo Trắng có thể nghiêng mình trân trọng những gì họ đã nhận được sau khi đáp ứng lời hiệu triệu của Casillas trước trận đấu. Và bây giờ, “Thánh Iker” đã lấy lại trọn vẹn niềm kiêu hãnh: “Tất cả đều phải biết rằng sẽ cực kỳ gian nan để chiến thắng tại đây!”

Bên dưới vẻ ngoài hào nhoáng vẫn là một cốt lõi thực dụng. Nghệ thuật bảo toàn chiến thắng, dù khác với những gì thường xuất hiện khi cùng Inter cắm cờ chinh phục lên đỉnh cựu lục địa mùa trước, vẫn chưa từng rời bỏ Jose Mourinho…

(Theo Thể Thao Văn Hoá) 

Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Christos Tzolis: Đơn giản nhưng không đơn điệu

Christos Tzolis: Đơn giản nhưng không đơn điệu

Christos Tzolis: Đơn giản nhưng không đơn điệu

Christos Tzolis không cần quá nhiều động tác để tạo ra ảnh hưởng. Cầu thủ người Hy Lạp có cách chơi trực diện, xử lý nhanh và gọn gàng. Khả năng đọc tình huống, chọn vị trí và di chuyển thông minh giúp Tzolis luôn biết cách xuất hiện ở những điểm nóng, mở ra những tình huống tấn công khó lường.

Arsenal chiêu mộ Ezri Konsa: Khi Pháo thủ không còn mua tương lai, họ mua hiện tại

Arsenal chiêu mộ Ezri Konsa: Khi Pháo thủ không còn mua tương lai, họ mua hiện tại

Arsenal chiêu mộ Ezri Konsa: Khi Pháo thủ không còn mua tương lai, họ mua hiện tại

Nếu ngược dòng thời gian về quá khứ, thời điểm Arsenal vẫn còn được dẫn dắt bởi HLV Arsene Wenger, đội bóng gần như chắc chắn sẽ không chi một khoản tiền lớn để chiêu mộ một trung vệ chuẩn bị bước sang tuổi 29 như Ezri Konsa.

Bukayo Saka và bài toán kì vọng: Đã đến lúc Arsenal đòi hỏi nhiều hơn từ ngôi sao của mình

Bukayo Saka và bài toán kì vọng: Đã đến lúc Arsenal đòi hỏi nhiều hơn từ ngôi sao của mình

Bukayo Saka và bài toán kì vọng: Đã đến lúc Arsenal đòi hỏi nhiều hơn từ ngôi sao của mình

Ở thời điểm hiện tại, Bukayo Saka đang có được vị thế hiếm cầu thủ Arsenal nào có đặc quyền tương tự. Anh là sản phẩm tiêu biểu của lò đào tạo Hale End trong nhiều năm qua và cũng là gương mặt đại diện cho sự vươn lên của Arsenal dưới triều đại Mikel Arteta.

Christos Tzolis và lời giải Arsenal không ngờ tới ở hành lang cánh trái

Christos Tzolis và lời giải Arsenal không ngờ tới ở hành lang cánh trái

Christos Tzolis và lời giải Arsenal không ngờ tới ở hành lang cánh trái

Khi Arsenal bỏ ra 34 triệu bảng để đưa Christos Tzolis rời Club Brugge, phản ứng của thị trường không hẳn là sự phấn khích. Trong một mùa hè mà giá cầu thủ ngày càng bị đẩy lên quá cao, mức phí dành cho một cầu thủ 24 tuổi đến từ giải VĐQG Bỉ khiến nhiều người cảm thấy hoài nghi. Ngay cả các Gooners cũng chẳng phải ngoại lệ.

Barca đã nẫng tay trên Real Madrid trong thương vụ Rodri như thế nào?

Barca đã nẫng tay trên Real Madrid trong thương vụ Rodri như thế nào?

Barca đã nẫng tay trên Real Madrid trong thương vụ Rodri như thế nào?

Người Tây Ban Nha có câu: “Từ một đám cưới sẽ dẫn đến một đám cưới khác” (“De una boda sale otra boda”). Tuy nhiên, vào mùa hè này, một đám cưới lại dẫn đến việc Rodri đặt bút ký hợp đồng chuyển từ Manchester City sang khoác áo Barcelona. Nhà đương kim vô địch La Liga đã đánh bại sự cạnh tranh gay gắt từ đại kình địch Real Madrid để hoàn tất thương vụ có tổng giá trị lên tới 76,5 triệu euro này (đã bao gồm cả các điều khoản phụ phí).

Khởi đầu hứa hẹn của Lee Kang-in ở Atletico

Khởi đầu hứa hẹn của Lee Kang-in ở Atletico

Khởi đầu hứa hẹn của Lee Kang-in ở Atletico

Khoác lên mình chiếc áo số 7 - số áo trước đó của huyền thoại Antoine Griezmann, đồng nghĩa Lee Kang-in nhận được rất nhiều kỳ vọng. Người hâm mộ Atletico Madrid không nhất thiết đòi hỏi anh trở thành Grizzy thứ hai, nhưng muốn thấy chiếc áo ấy tiếp tục thuộc về một cầu thủ có thể tạo ra những khoảnh khắc khiến Riyadh Air Metropolitano bùng nổ. Và ngay ở trận chính thức đầu tiên, Lee đã mang đến sự khác biệt.

Xem thêm
top-arrow
X