Chủ Nhật, 14/06/2026
Zalo

Porto: Nhà vô địch đích thực

Thứ Sáu 20/05/2011 08:53(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Con đường của Porto đang đi là một con đường mòn lệch ra hẳn cái đại lộ danh vọng mà những ông lớn của châu Âu đang lao theo.

1. Europa League là gì? Ông Harry Redknapp đã cho người ta câu trả lời rất rõ ràng: chẳng là gì cả. Khi được hỏi về cuộc chạy đua với Liverpool, ông chua chát như thể đến Europa League đã là một nỗi nhục: “Chúng tôi đang đua đến vị trí thứ 5 chứ không đua đến Europa League”. Dù vị trí thứ 5 và Europa League thì cũng như nhau, nhưng nghe ông nói thì việc tham dự cái sân chơi này rõ là một hệ quả mà Tottenham sẽ phải miễn cưỡng chấp nhận.

 

Thất bại tại Europa League không làm ai đau lòng. Roberto Mancini vẫn nhận thưởng đủ 1 triệu bảng vì lọt vào Top 4 Premiership, Kenny Dalglish được ký hợp đồng dài hạn, không có đội bóng nào có nhu cầu sa thải HLV cho dù họ đã thua thê thảm tại đấu trường hạng 2 này.

Và vì thế cũng có thể dễ dàng rút ra là thành công tại Europa League không phải điều gì quá đáng nể. Nó cũng giống như FA Cup, nơi các ông lớn đã “bỏ cúp chạy lấy người”, một chức vô địch của Portsmouth cũng chẳng nói lên nhiều điều về thực lực của họ.

Nhưng Porto năm nay thì khác. Rất khác. Từ Mỹ, nơi mà bóng đá chỉ là một môn thể thao thứ yếu, trên tờ Wall Street Journal, nhật báo… tài chính hàng đầu thế giới, người ta viết: “Hãy quên kẻ chiến thắng trong trận chung kết Champions League sắp tới đi. Porto mới là nhà vô địch đích thực”.

2. Không có đội bóng nào ở châu Âu, tất nhiên là bao gồm cả Barca và M.U, thu lãi tới 200 triệu bảng từ chuyển nhượng cầu thủ trong một thập kỷ qua mà có một chức vô địch tầm Europa League. Và cũng không có một đội bóng nào từng vô địch Europa League với những kỷ lục như Porto: từ số bàn thắng đến độ tuổi của vị tướng chiến thắng.

Cứ trông vào những gì mà tỷ phú Roman Abramovich vẽ ra khi mua lại Chelsea, thì có 3 điều làm nên một đội bóng hoàn hảo: thu lãi, chơi bóng đá đẹp và có danh hiệu. Bao nhiêu đời HLV hay giám đốc đã đến và đi chỉ vì không làm được 3 việc “cỏn con” ấy. Porto làm được hết.

Ở khắp nơi trên châu Âu, những danh hiệu được đổi bằng rất nhiều tiền. Hoặc chí ít, được đổi bằng một lối đá thực dụng đầy tính toán. Tất nhiên là chẳng ai thực sự muốn điều đó diễn ra, nhưng họ vẫn phải làm để đổi lấy chiến thắng. Như thể một sự cúi đầu chấp nhận.

Con đường của Porto đang đi là một con đường mòn lệch ra hẳn cái đại lộ danh vọng mà những ông lớn của châu Âu đang lao theo. Mua rẻ bán đắt, nhưng rồi họ vẫn đến một cái đích (dù là cái đích nhỏ theo kiểu đường mòn). ��� khía cạnh ấy, Porto là những nhà vô địch đích thực.

3. Tất nhiên là không thể nói rằng vì Porto đã vô địch một giải đấu nhỏ theo cách vĩ đại mà cái danh hiệu ấy trở nên vĩ đại. Nhưng vì thế cũng phải lật lại, rằng cũng đã có những danh hiệu lớn được giành lấy theo những cách không mấy đẹp mắt, nên cũng không thể tuyệt đối hóa sự vinh quang.

Vấn đề của bóng đá hay của cuộc sống nói chung là tự lựa chọn được một con đường riêng của mình và hoàn thành con đường ấy theo cách tốt nhất. Vấn đề không nằm ở cái tên danh hiệu.

Trong giai đoạn mà rất nhiều CLB đăng quang hay vào trận chung kết ở những giải đấu có cái tên bóng loáng rồi loay hoay không biết con đường đi tiếp theo như thế nào, có một con đường mòn chẳng phải vẫn tốt hơn hay sao?

(Theo báo Bóng Đá)

Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Một Brazil chưa trọn vẹn hình hài

Một Brazil chưa trọn vẹn hình hài

Một Brazil chưa trọn vẹn hình hài

Brazil khởi đầu World Cup 2026 bằng trận hòa trước Morocco, kết quả phản ánh rõ thực trạng của Selecao dưới thời Carlo Ancelotti: giàu tiềm năng nhưng vẫn còn nhiều mảnh ghép chưa hoàn thiện. Trước đối thủ sở hữu lối chơi kỷ luật và sắc bén, đội bóng áo vàng - xanh bộc lộ không ít hạn chế trong vận hành chiến thuật, dù vẫn cho thấy khả năng tạo khác biệt nhờ khoảnh khắc thiên tài của các ngôi sao.

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada không thể giành chiến thắng trong ngày ra quân ở bảng B World Cup 2026, nhưng trận hòa trước Bosnia & Herzegovina vẫn mang ý nghĩa đặc biệt. Cuối cùng, “Les Rouges” cũng có được điểm số đầu tiên trong lịch sử tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, đồng thời cho thấy những tín hiệu tích cực dưới thời Jesse Marsch.

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những Lão già gân tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Khi bước sang tuổi 40, hầu hết các cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đều đã nói về sự nghiệp của mình bằng “thì quá khứ”. Trong suốt 22 kỳ FIFA World Cup trước đây, chỉ có duy nhất một cầu thủ không phải thủ môn được đứng trên sân khấu lớn nhất thế giới túc cầu ở độ tuổi ngoài 40: Roger Milla của Cameroon.

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Hình tượng Hồng Cát Đồng, người anh hùng dám vượt lên số phận trong văn học cổ điển Hàn Quốc, dường như phản chiếu trong tinh thần của đội tuyển bóng đá quốc gia nước này. Chiến thắng ngược dòng 2-1 trước CH Séc ở ngày ra quân bảng A World Cup 2026 là minh chứng rõ nét cho ý chí không chấp nhận giới hạn và khát vọng chinh phục những cột mốc mới của thầy trò Hong Myung-bo.

Xem thêm
top-arrow
X