Thứ Ba, 25/08/2026
Zalo

Pirlo sắp chia tay Milan: Cả anh nữa cũng đi ư?

Chủ Nhật 02/08/2009 23:42(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News
Giữa Pirlo và Chelsea chỉ còn cách nhau một chữ kí, cho một HĐ có giá trị 4 năm. Milan sắp sửa chia tay một trong những nhân tố quan trọng nhất của đội hình và công thức chiến thắng đã đi cùng họ suốt thập niên đầu tiên của thế kỉ 21.

Gattuso có lần bảo “Nhìn Pirlo chơi bóng, tôi nghĩ mình chỉ là một gã lực điền đang cầy trên ruộng nhà mình”. Có lẽ anh hơi quá lời, nhưng tất cả những ai đã từng xem Pirlo chơi bóng đều hiểu rằng, trong thời đại mà bóng đá là tốc độ và thể lực như một dạng rock-metal, thì kiểu bóng đá của Pirlo khác hẳn, là điệu valse uyển chuyển mà mỗi sân bóng là một sàn khiêu vũ cổ điển. Không cần phải nói nhiều. Pirlo là một thiên tài câm lặng. Anh nói bằng đôi chân, những pha vờn bóng đôi khi có phần cầu kì, những đường chuyền dài loại bỏ cả một phòng tuyến đối thủ, những pha đá phạt bằng cái chân phải thần kì và trên hết là gương mặt lạnh lùng vô cảm.

Gương mặt ấy có lẽ sẽ không thể hiện gì nhiều vào ngày anh rời Italia ra đi, nhưng các tifosi khó có thể giấu được nỗi buồn khi bước chân anh rời xa. Họ chỉ còn nhìn thấy những băng tư liệu của một thời không trở lại với Maldini cười hớn hở, dáng chạy mạnh mẽ và niềm vui của Shevchenko, những pha đột phá và 2 cánh tay giơ lên trời của Kaka, và những điệu vũ mê hoặc trên cỏ xanh của Pirlo.

 

Milan không còn muốn giữ anh ở lại nữa. Pirlo có một tội lớn là nhận lương quá cao, những 6,5 triệu euro/năm, điều mà Milan đang cho là một gánh nặng. Các tifosi đau lòng chứng kiến cuộc tàn sát Milan mà họ yêu mến với lí do “cân bằng tài chính”. Milan hiện tại đã thua các trận giao hữu ở mùa hè kinh khủng nhất trong hơn 20 năm qua, có thể sẽ lại tan tác nữa khi mùa giải mới bắt đầu, khi không còn biểu tượng (Maldini), không thủ lĩnh (Kaka), không người cầm quân xuất sắc (Ancelotti), không nốt nhà đạo diễn của những thắng lợi (Pirlo), nghĩa là mất hết những điểm tựa về tinh thần và kĩ thuật. Milan còn gì? Một chương trình tái thiết dựa trên sức trẻ là tham vọng và nếu không quá ảo tưởng, đó sẽ là sức bật lớn lao để mở ra thời kì mới sau 23 năm. Nhưng những người ấy ở đâu? Kế hoạch cụ thể là thế nào, ai sẽ đến để củng cố đội bóng, và khi nào? Những lời nói của Berlusconi không thuyết phục được bất cứ ai. Milan vẫn còn đó thương hiệu. Hè 2009, họ đã lê chân khắp nơi để kiếm tiền, và thua tan nát. Nhưng hè 2010 và sau đó nữa, với danh tiếng đã hoen ố, với những ngôi sao không còn nữa, ai sẽ mời họ đá giao hữu?

Đi cùng với Pirlo là một phần lịch sử Milan. Chìa khóa của những chiến thắng mà Ancelotti đã có được dựng trên sơ đồ tiền vệ hình thoi với Pirlo ở vị trí đạo diễn, và ĐT Thiên thanh năm 2006 đăng quang trên đất Đức cũng từ cuộc cách mạng lớn lao mà Ancelotti đã đặt nền móng ấy, khi bộ não của đội được kéo xuống phía dưới hàng tiền vệ. Cầm bóng, giữ bóng và kiểm soát tối đa mọi hoạt động với bóng ở giữa sân là bí quyết thắng của cả Milan lẫn Italia. Italia bây giờ vẫn còn anh, nhưng Milan thì không, và sắc lệnh của ngài chủ tịch, rằng “Milan cần phải giữ bóng, không cho đối phương có bóng, đặc biệt là trong những phút cuối cùng” trở thành lố bịch, như trong hiệp 1 của trận Bayern-Milan ở Audi Cup, khi Bayern cầm bóng 60%, Milan chỉ 40%. Không còn anh, không còn Milan.

Một Milan mới phải hình thành, nhưng không ai muốn Milan ấy rách nát và buồn tẻ thế này. Chỉ còn lại là sự tiếc nuối và hoài nhớ Milan của thời trước, Milan có Pirlo. Mà những người như anh bây giờ quá hiếm. Những đứa trẻ chỉ thích làm tiền đạo, để ghi các bàn thắng, thành người hùng. Anh thì không: “Có khi tôi điên lên chỉ với 1 đường chuyền”. Đường chuyền cho tất cả, và cho 1 người, Roberto Baggio. Nhiều người nhớ Pirlo ở Milan, nhưng ít ai tin rằng đường chuyền đẹp nhất của anh lại là với Brescia, năm 2001, một đường chuyền dài 50 mét như đặt để Baggio ghi bàn hạ gục Juventus trên sân Delle Alpi. Những tràng vỗ tay dành cho anh vang dội không kém cú đỡ bóng và dứt điểm gọn gàng của người anh lớn Baggio.

Trong bóng đá, không phải ai cũng thích ghi bàn. Có người vẫn hạnh phúc dù không làm được thế, mà chỉ giúp người khác lập công, với gương mặt lúc nào cũng lạnh lùng, dù đã làm xong những điều kì diệu mà có lẽ anh nghĩ đấy là bổn phận chứ không phải là đam mê. Anh, Pirlo.

 
Không còn nữa “trục dọc của Carlo”

Người ta gọi đấy là “trục dọc của Carlo đại đế”, xương sống trong những chiến thắng của Milan trong những năm tháng hoàng kim của triều đại Ancelotti. Nó được xây nên vào mùa hè 2002, khi Pirlo được đưa về chơi phía trên hàng phòng ngự, kết hợp với Nesta ở vị trí trung vệ, Rui Costa tiền vệ kiến thiết và Sheva chơi tiền đạo. Trong suốt 7 năm kể từ đó, bộ khung ấy rất ít thay đổi, dù Sheva đã sang Chelsea năm 2006. Dù từ hè 2003, xương sống đã được củng cố mạnh mẽ hơn với Kaka thay Rui Costa, nòng cốt dẫn đến Scudetto 2004, trận CK Champions 2005, một loạt các danh hiệu năm 2007, nhưng những mảnh ghép tan vỡ dần, sau sự ra đi của Shevchenko. Nesta chấn thương liên miên, người đá cặp với anh, Maldini, từ giã sân cỏ, trong một mùa hè Kaka và Pirlo lần lượt rời bỏ San Siro. Đi cùng Ancelotti sang Chelsea là những ý tưởng về một đội hình bách chiến bách thắng, nay ở Milan không còn để lại một dấu vết gì nữa. Thực ra nó vẫn còn một hình bóng, Nesta. Nhưng ở tuổi 33, sau 3 năm vật lộn với những chấn thương, anh còn lại bao nhiêu phần trăm của chính anh ngày xưa?
 
Ledesma sẽ thế chân Pirlo?

Pirlo chưa đi đâu cả nhưng Milan đã âm thầm tìm kiếm người sẽ đá thay anh ở trung tâm hàng tiền vệ. Hernanes đã được liên hệ từ lâu nhưng cái giá quá cao mà Sao Paulo đưa ra làm chùn bước Galliani, Gago và Fabregas cũng từng được cho là mục tiêu, hay mới đây là Sneijder. Nhưng có rất nhiều khả năng người sẽ đến Milan là Cristian Ledesma, tiền vệ đang muốn rời khỏi Lazio càng nhanh càng tốt (bất đồng lương bổng) và đội bóng của ông chủ Lotito cũng muốn bán càng sớm càng hay. Lazio vừa tuyên bố không đưa Ledesma tới Bắc Kinh để đá trận tranh Siêu Cúp Italia với Inter ngày 8/8 tới, dù trong ba năm qua, anh luôn là một phần không thể thiếu ở tuyến giữa đội bóng này. Giá của cầu thủ này vào khoảng 8 triệu euro.

Bên cạnh Ledesma, Milan cũng đang muốn đổi lão tướng Oddo lấy hậu vệ trẻ Lorenzo De Silvestri của Lazio. De Silvestri cũng không có mặt trên chuyến bay đến Bắc Kinh vì cùng lý do với Ledesma, tuy nhiên ý định của Milan không dễ thực hiện vì không chỉ Oddo đã hết thời còn De Silvestri đang lên, mà mức lương Oddo hiện lĩnh ở Milan (2,5 triệu euro/mùa) cũng quá cao so với Lazio.
(Theo Thể Thao Văn Hóa)

Có thể bạn quan tâm

Vì sao Chelsea chiêu mộ Jordan Henderson và Danny Welbeck: Tưởng kì quặc nhưng lại hợp lý không tưởng

Vì sao Chelsea chiêu mộ Jordan Henderson và Danny Welbeck: Tưởng kì quặc nhưng lại hợp lý không tưởng

Vì sao Chelsea chiêu mộ Jordan Henderson và Danny Welbeck: Tưởng kì quặc nhưng lại hợp lý không tưởng

Nhiều người đã không khỏi ngạc nhiên khi hai lão tướng Danny Welbeck và Jordan Henderson lại trở thành một phần trong chiến dịch của Chelsea trên thị trường chuyển nhượng mùa hè năm nay. Đúng thật là The Blues rõ ràng cần bổ sung thêm yếu tố kinh nghiệm cho đội hình của họ, nhưng liệu đây có phải là cách đúng đắn để làm điều đó? 

Sự tàn nhẫn của Mikel Arteta biến Arsenal thành nhà vô địch

Sự tàn nhẫn của Mikel Arteta biến Arsenal thành nhà vô địch

Sự tàn nhẫn của Mikel Arteta biến Arsenal thành nhà vô địch

Có một lập luận đang ngày càng trở nên rõ ràng ở Arsenal. Thứ đưa đội bóng này tiến lên không phải một cá nhân nào, mà là sự tàn nhẫn của Mikel Arteta. Nghe có vẻ khắc nghiệt, thậm chí lạnh lùng, nhưng đó lại có thể là phẩm chất quan trọng nhất giúp Arsenal chuyển mình.

Raphinha xé màn đêm, Barca mở đại tiệc

Raphinha xé màn đêm, Barca mở đại tiệc

Raphinha xé màn đêm, Barca mở đại tiệc

Barcelona đã bắt đầu hành trình bảo vệ ngôi vương La Liga bằng chuyến làm khách đến sân Manuel Martinez Valero của Elche. Trước đối thủ chiếu dưới, đội bóng xứ Catalunya kiểm soát phần lớn diễn biến, tạo ra sự khác biệt bằng cường độ, tốc độ, khả năng tăng nhịp đúng thời điểm, và giành chiến thắng theo kiểu “bàn tay nhỏ”.

Unai Emery và nghệ thuật tìm kiếm sự tĩnh lặng từ thói quen chơi cờ vua

Unai Emery và nghệ thuật tìm kiếm sự tĩnh lặng từ thói quen chơi cờ vua

Unai Emery và nghệ thuật tìm kiếm sự tĩnh lặng từ thói quen chơi cờ vua

Thay vì lựa chọn những quán bar sôi động hay những vũ trường ồn ào, Unai Emery thường mở ứng dụng cờ vua trên điện thoại để “giải trí” với những đối thủ xa lạ. Với nhà cầm quân người Tây Ban Nha, đây không chỉ là một hình thức thư giãn mà còn giúp ông rèn luyện sự tập trung, tư duy logic cũng như tinh thần kỷ luật để áp dụng vào môi trường bóng đá đỉnh cao.

Trent Alexander-Arnold: "Liverpool sẽ luôn là nhà của tôi"

Trent Alexander-Arnold: Liverpool sẽ luôn là nhà của tôi

Trent Alexander-Arnold: "Liverpool sẽ luôn là nhà của tôi"

Hậu vệ người Anh thừa nhận anh đã phải đối mặt với những lời lăng mạ, đe dọa trên mạng, chịu những tiếng la ó khi trở lại Anfield và đau lòng khi bức tranh tường tôn vinh mình bị phá hoại. Dù vậy, sau tất cả, Trent khẳng định tình yêu dành cho đội bóng thời thơ ấu chưa bao giờ thay đổi: anh vẫn xem mọi trận đấu của Liverpool và luôn coi thành phố này là nhà.

Với Jose Mourinho, chiến thắng luôn là tất cả

Với Jose Mourinho, chiến thắng luôn là tất cả

Với Jose Mourinho, chiến thắng luôn là tất cả

Real Madrid khởi đầu mùa giải mới theo cách không quá hào nhoáng, chẳng hoàn toàn thuyết phục, nhưng đủ lạnh lùng để giữ lấy điều quan trọng nhất. Trong trận đấu chính thức đầu tiên dưới kỷ nguyên thứ hai của Jose Mourinho, Los Blancos để lại nhiều dấu hỏi, song cũng cho thấy sự lì lợm quen thuộc, phảng phất khí chất gai góc vốn làm nên thương hiệu của “Người Đặc Biệt”.

Xem thêm
top-arrow
X