Thứ Tư, 01/02/2023Mới nhất

Nước Ý bắt đầu đánh vần: “Tôi nhớ Mou/Bạn nhớ Mou/Chúng ta nhớ Mou”

Thứ Tư 19/05/2010 14:10(GMT+7)

Mourinho ra đi, để ở lại Bernabeu, sau đêm Bernabeu vào thứ bảy này? Nước Ý đặt câu hỏi như thế, và có lẽ tự họ cũng đã có câu trả lời. Người hùng quốc tịch BĐN sẽ bỏ họ đi và để một khoảng trống lớn mênh mông ở phía sau.

Người đặc biệt” phải luôn đặc biệt

Ông ấy sẽ bỏ chúng ta mà đi, nước Ý tự nhủ. Nếu Italia là châu Phi của bóng đá thì Mourinho cũng giống như nhà thám hiểm đồng hương có tên Vasco da Gama. Mảnh đất ấy vẫn tồn tại và thậm chí đã từng là một đế chế. Vasco da Gama bóng đá không chỉ tìm thấy ở nó một sân khấu lớn cho tài năng của ông khẳng định, mà còn là cơ hội thể hiện cái tôi bản ngã lớn lao của mình, bao trùm lên tất thảy. Ở đó, ông vừa giống Robin Hood, tấn công một cách không mệt mỏi vào những kẻ thù hiện hữu sừng sững trong những bộ trang phục quý tộc cổ hủ, vừa giống Don Quijote công kích một cách vô ích vào cả một thiết chế mà bóng đá chỉ là một phần trong đó và rồi ông nhận ra mình đang đánh vào cối xay gió.

Mourinho lại giống nhà kịch câm thiên tài Marcel Marceau vẽ mặt nạ trắng và diễn vở kịch phi thường của cái tôi bản thể, vừa trào lộng, vừa sâu cay mà ẩn trong đó đôi khi cả những sự giả dối mà ông tạo nên để che giấu bộ mặt thật của mình. Chẳng có gì ngạc nhiên nếu ở Ý, người ta tỏ ra nghi ngờ những giọt nước mắt của ông trên sân Artemio Franchi, khi tiếng còi cuối cùng cất lên, và Inter đoạt Scudetto. Sau đó, khi cả đội hò reo chiến thắng giữa sân cỏ, người ta thấy vắng hình bóng của một người: Mourinho bỏ ra ngoài, leo lên xe bus của đội và ngồi đó. Một mình. Và với một phóng viên của hãng RAI đã chờ sẵn ở đó cho một cuộc phỏng vấn (chắc chắn đã được sắp đặt từ trước), ông thốt lên một cách tư lự: “Tôi không cảm thấy nơi đây như nhà của mình”.

Vắng Mourinho, Serie A còn gì thú vị


Nặng nề và khốn khổ đến thế ư? Nếu ông đã tấn công những người khác trước và họ phản ứng lại, tại sao ông cho là họ có ý xấu với mình? Ai đã đẩy ông đến mức ghét Italia, hay chỉ đơn giản nêu lên như thế để biện hộ cho lí do ra đi? Một tên camorra Napoli đã gửi ông một viên đạn trong phong bì, một tên mafia Palermo biếu ông một cái đầu cừu vấy máu, hay tự ông có suy nghĩ là cả nước Ý muốn giết ông và nếu thế, tại sao ông lại đến đây? 6 năm trước, lúc Porto đăng quang ở Gelchenkirchen cho chức VĐ Champions đầu tiên sau 17 năm, người ta cũng thấy ông khang khác, lạnh lùng và kiêu hãng. Vì lúc ấy ông đã biết chắc sẽ đến Chelsea. Người chiến thắng không bao giờ biết dừng lại và cũng như Hoàng đế Napoleon, ông kiếm tìm những thắng lợi để nuôi thắng lợi và luôn giữ cái mặt nạ không rơi xuống. Ở Siena, ông đã khóc, một điều hiếm hoi, nhưng ở Madrid, có lẽ ông sẽ cười hớn hở kể cả khi Inter thất bại. C

ó thể coi Mourinho nhưmột nhàtỉphú theo xu hướng chính trịbảo thủ.Ông ta có thể sẵn sàng từ bỏ tất cả và có thể vùng vằng đòi bỏ đi bất cứ lúc nào, và sử dụng báo chí một cách thành thạo để nhờ họ nói thay cho mình. Ông tỏ ra dễ thương khi Inter thua, nhưng cũng không ngại ngùng tạo ra những cơn cuồng nộ ngay cả khi Inter thắng lợi, luôn đẩy đội bóng vào một tình thế ngột ngạt tưởng muốn đứt dây thần kinh, tạo ra cảm giác rằng ban huấn luyện của đội bóng không hề có ý nghĩa gì so với ông, và mọi HLV khác luôn ghen tức với ông. Ông xoay tất cả như chong chóng để không ai xoay mình.

Mourinho cũng như Don Juan

Phải, một khi người ta nhận 11 triệu euro/năm, người ta phải luôn làm cho mình đặc biệt, theo mọi nhẽ. Thế nên các phóng viên phải là lũ “điếm trí thức”, những kẻ chống lại ông muôn đời chỉ là “zeru tituli” (không một danh hiệu). Với ông, calcio chỉ gồm toàn những kẻ đạo đức giả và nó xấu xa, nhưng trên thực tế, trong chừng mực nào đó, ông cũng đóng kịch, và bởi ông chiến thắng, nên người ta cho là ông đúng, những gì không thuộc thế giới của ông là bẩn thỉu. Ở Setubal, quê ông, người ta bảo ông chưa bao giờ là một kẻ giả dối, cục cằn, thô lỗ và ngạo mạn. Nhưng trên sân bóng, trong những phòng họp báo, là một Mourinho khác, khoác lên mình một bộ mặt khác, gồng lên để chiến thắng và lúc nào cũng xây nên một Vạn Lí Trường Thành nhằm ngăn giữa Bạn và Thù, theo sự lựa chọn của ông.

Bóng đá với Mourinho là một sự lao động đến kiệt quệ, và chiến thắng theo những cách phi thường nhất. Inter luôn là những chiến sĩ Sparta như trong phim “300” và cuộc đối đầu nào cũng như trận đánh trên đèo Thermopile của họ năm 480 trước C.N, với kẻ thù luôn đông gấp bội. Bây giờ, trước trận đánh lớn nhất của đời ông sau mấy năm, vị thống lĩnh chuẩn bị bỏ đi, như một người chiến thắng (về mặt truyền thông), dù ở trận đánh ấy, ông có thể thất bại (về mặt chuyên môn, trên sân cỏ).

Italia yêu ông và Italia ghét ông. Nước Ý bóng đá chia rẽ vì một người đàn ông BĐN, điều chưa từng xảy ra trong lịch sử calcio. Nhưng bây giờ, điều đó xảy ra, vì người đàn ông ấy là Mourinho, người muốn rời bỏ Italia không phải vì ông không cảm thấy đấy là nhà (một người luôn muốn đi chinh phạt chỉ coi nơi chôn rau cắt rốn của mình là nhà) mà vì ông giống Vasco da Gama, không bao giờ hài lòng với một vùng đất mới phát hiện được, hay như Don Juan, “cưa” hết cô nọ lại cô kia. Nước Anh đã nhớ ông, giờ đến lượt nước Ý, vốn từng yêu và ghét chính mình, giờ đã biết yêu một kẻ ngoại bang...
 
 
 

Không muốn dính dáng đến Calciopoli 2?

Bỏ đi, sang Real Madrid, “không phải vì tiền”, như ông bảo, mà vì những khát khao chinh phục. Ông cũng như Capello 4 năm trước, rời Juve, khi biết đội bóng của mình sẽ mất tất cả vì Calciopoli. Mourinho bây giờ ra đi, khi đã lên đỉnh cao với Inter, trong cái năm Inter có nguy cơ vấy bẩn vì những can dự của chính họ trong scandal 4 năm về trước, giờ mới được đưa ra ánh sáng. Ông không muốn mang tiếng vì nó, nếu mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.


(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Novak Djokovic đã là GOAT của tennis thế giới?

Novak Djokovic đã là GOAT của tennis thế giới?

Novak Djokovic đã là GOAT của tennis thế giới?

Sau khi Messi lên ngôi ở World Cup 2022 trên đất Qatar, câu chuyện về ai là GOAT của thế giới bóng đá đã ngã ngũ. M10 đã sưu tập đủ các danh hiệu tập thể để sánh ngang được với những huyền thoại quá cố Pele, Maradona, hoàn thành sứ mệnh với đất nước. Messi sinh năm 1987. Và ngay sau vinh quang của siêu sao Argentina tại World Cup không lâu người ta lại được chứng kiến một tượng đài có năm sinh 1987 nữa thiết lập những kỳ tích tại bộ môn tennis. Đó không phải ai khác ngoài Novak Djokovic. 

Mykhailo Mudryk có thực sự đáng giá 89 triệu bảng?

Mykhailo Mudryk có thực sự đáng giá 89 triệu bảng?

Mykhailo Mudryk có thực sự đáng giá 89 triệu bảng?

Chủ tịch Shakhtar Donetsk Rinat Akhmetov thừa nhận cảm xúc của ông trở nên “lẫn lộn” khi bán Mykhailo Mudryk. Một mặt, ông muốn giữ chân một cầu thủ trẻ tài năng để giành các danh hiệu châu Âu. Mặt khác, làm sao ông có thể từ chối mức phí có thể lên 89 triệu bảng Anh cho một cầu thủ 22 tuổi chưa được kiểm chứng, với chỉ 65 lần ra sân ở sân chơi cao nhất?

Xem thêm
top-arrow
X