Thứ Bảy, 22/08/2026
Zalo

Nou Camp và "Camp" Mou

Thứ Sáu 30/04/2010 09:51(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Mourinho vẫn thế, lúc nào cũng đặc biệt trong cả lúc đội bóng ông thất bại hay chiến thắng. Nou Camp rạng sáng qua đã biến thành “Camp” Mou, sân khấu riêng của chiến lược gia người Bồ Đào Nha, để ông phô diễn tài cầm quân, và không quên kèm theo cả những trò mang thương hiệu của riêng mình.

>>> Dư âm thắng lợi của Inter: 38 năm, một lần bật khóc...
>>> Báo thân Real Madrid hả hê khi Inter loại Barca
>>> Barcelona trở thành cựu vương: Bỗng dưng kém cỏi
>>> Mourinho và cái nghiêng mình của Maradona
>>> Mạn đàm: Chiến thắng của Inter? Xứng đáng hay không

Khi tiếng còi kết thúc trận đấu của trọng tài De Bleeckere cất lên, Mourinho chạy như điên vào sân, chỉ tay về phía góc khán đài Nou Camp, nơi chỉ có khoảng 5000 Interista ngồi lọt thỏm giữa gần 10 vạn cule. Sau đó, ông hướng hai tay lên trời ăn mừng chiến thắng, tất cả đều điên rồ, cuồng dại. Phải, chiến công vĩ đại đêm thứ Tư trước tiên để tặng các Interista, sau để tặng Chúa, những người đã theo sát bước tiến Nerazzurri mùa giải năm nay.

Mourinho với hành động chửi đểu người đồng nghiệp sau trận đấu

Không cuồng nhiệt như màn “trượt cỏ” ở Old Trafford cách đây 6 năm, khi Porto đánh bại M.U rồi sau đó mang về danh hiệu Champions League đầu tiên trong sự nghiệp, nhưng pha ăn mừng của ông ở Nou Camp là sự kìm nén cảm xúc tột độ trước khi bùng nổ hạnh phúc, thậm chí còn mãnh liệt hơn tất cả những chiến thắng trước đây. Như chính Mourinho thừa nhận: “Những điều tôi có được với Inter lúc này còn hơn cả những danh hiệu giành được cùng Chelsea. Thậm chí, chiến công ở Nou Camp còn mang tới nhiều cảm xúc cho tôi hơn khi loại M.U ở Old Trafford”.

Nhưng nếu chỉ thế thôi ông đã không được gọi là Người đặc biệt. Vẫn khoác lên mình bộ vest thời trang kiểu Italia nhưng không giống những người Italia lịch lãm hào hoa, Mourinho luôn có những trò lố bịch chẳng liên quan gì đến vẻ ngoài lịch thiệp. Sau màn “nhảy múa” trên sân chia vui cùng các học trò và cộng sự, Mourinho chẳng hiểu sao lại va chạm với Valdes, thậm chí túm ngôi sao Barca. Chưa hết, khi Guardiola vỗ về an ủi Ibrahimovic, chẳng rõ Mourinho vì lý do gì, lại ghé tai Guardiola thủ thỉ, mà nói như báo chí TBN thì Người đặc biệt đã… chửi đểu đồng nghiệp. Chưa hết, Mourinho còn vỗ tay khi trọng tài De Bleeckere rút thẻ đỏ đuổi Motta. Ơn Chúa, cũng may ông còn chưa lạy trọng tài như chuyện CV9 ở V-League!

Nhưng tất cả những trò lố đó đều được bỏ qua, bởi Mourinho tài năng quá, đến nỗi chủ tịch Moratti còn ví von: “Ông ấy giống như HLV huyền thoại, Helenio Herrera”. Phải, nếu Mourinho không giỏi thì Inter làm sao đứng vững trong thế 10 chống 11 trong 2/3 thời gian trận đấu? Đặc sản phòng ngự Catenaccio được Mourinho sử dụng nhuần nhuyễn thậm chí còn hơn cả người Italia, khiến mặc dù cầm bóng 75% thời gian nhưng những đợt tấn công của Barca chẳng khác gì ném trứng vào tường.

Làm chủ cả trong cuộc chơi đến những chuyện ngoài sân cỏ, thế nên mới nói Nou Camp đêm thứ Tư đã bị biến thành “Camp” Mou (trong tiếng Anh, Camp nghĩa là doanh trại), sân khấu riêng của Mourinho. Ba tuần nữa, ở Bernabeu, nơi Người đặc biệt đi nốt hành trình cuối trên con đường huyền thoại. Ở Italia, chưa một HLV nào giành cú ăn 3 trong một mùa giải!
 
(Theo báo Bóng Đá)

Có thể bạn quan tâm

Christos Tzolis: Đơn giản nhưng không đơn điệu

Christos Tzolis: Đơn giản nhưng không đơn điệu

Christos Tzolis: Đơn giản nhưng không đơn điệu

Christos Tzolis không cần quá nhiều động tác để tạo ra ảnh hưởng. Cầu thủ người Hy Lạp có cách chơi trực diện, xử lý nhanh và gọn gàng. Khả năng đọc tình huống, chọn vị trí và di chuyển thông minh giúp Tzolis luôn biết cách xuất hiện ở những điểm nóng, mở ra những tình huống tấn công khó lường.

Arsenal chiêu mộ Ezri Konsa: Khi Pháo thủ không còn mua tương lai, họ mua hiện tại

Arsenal chiêu mộ Ezri Konsa: Khi Pháo thủ không còn mua tương lai, họ mua hiện tại

Arsenal chiêu mộ Ezri Konsa: Khi Pháo thủ không còn mua tương lai, họ mua hiện tại

Nếu ngược dòng thời gian về quá khứ, thời điểm Arsenal vẫn còn được dẫn dắt bởi HLV Arsene Wenger, đội bóng gần như chắc chắn sẽ không chi một khoản tiền lớn để chiêu mộ một trung vệ chuẩn bị bước sang tuổi 29 như Ezri Konsa.

Bukayo Saka và bài toán kì vọng: Đã đến lúc Arsenal đòi hỏi nhiều hơn từ ngôi sao của mình

Bukayo Saka và bài toán kì vọng: Đã đến lúc Arsenal đòi hỏi nhiều hơn từ ngôi sao của mình

Bukayo Saka và bài toán kì vọng: Đã đến lúc Arsenal đòi hỏi nhiều hơn từ ngôi sao của mình

Ở thời điểm hiện tại, Bukayo Saka đang có được vị thế hiếm cầu thủ Arsenal nào có đặc quyền tương tự. Anh là sản phẩm tiêu biểu của lò đào tạo Hale End trong nhiều năm qua và cũng là gương mặt đại diện cho sự vươn lên của Arsenal dưới triều đại Mikel Arteta.

Christos Tzolis và lời giải Arsenal không ngờ tới ở hành lang cánh trái

Christos Tzolis và lời giải Arsenal không ngờ tới ở hành lang cánh trái

Christos Tzolis và lời giải Arsenal không ngờ tới ở hành lang cánh trái

Khi Arsenal bỏ ra 34 triệu bảng để đưa Christos Tzolis rời Club Brugge, phản ứng của thị trường không hẳn là sự phấn khích. Trong một mùa hè mà giá cầu thủ ngày càng bị đẩy lên quá cao, mức phí dành cho một cầu thủ 24 tuổi đến từ giải VĐQG Bỉ khiến nhiều người cảm thấy hoài nghi. Ngay cả các Gooners cũng chẳng phải ngoại lệ.

Barca đã nẫng tay trên Real Madrid trong thương vụ Rodri như thế nào?

Barca đã nẫng tay trên Real Madrid trong thương vụ Rodri như thế nào?

Barca đã nẫng tay trên Real Madrid trong thương vụ Rodri như thế nào?

Người Tây Ban Nha có câu: “Từ một đám cưới sẽ dẫn đến một đám cưới khác” (“De una boda sale otra boda”). Tuy nhiên, vào mùa hè này, một đám cưới lại dẫn đến việc Rodri đặt bút ký hợp đồng chuyển từ Manchester City sang khoác áo Barcelona. Nhà đương kim vô địch La Liga đã đánh bại sự cạnh tranh gay gắt từ đại kình địch Real Madrid để hoàn tất thương vụ có tổng giá trị lên tới 76,5 triệu euro này (đã bao gồm cả các điều khoản phụ phí).

Khởi đầu hứa hẹn của Lee Kang-in ở Atletico

Khởi đầu hứa hẹn của Lee Kang-in ở Atletico

Khởi đầu hứa hẹn của Lee Kang-in ở Atletico

Khoác lên mình chiếc áo số 7 - số áo trước đó của huyền thoại Antoine Griezmann, đồng nghĩa Lee Kang-in nhận được rất nhiều kỳ vọng. Người hâm mộ Atletico Madrid không nhất thiết đòi hỏi anh trở thành Grizzy thứ hai, nhưng muốn thấy chiếc áo ấy tiếp tục thuộc về một cầu thủ có thể tạo ra những khoảnh khắc khiến Riyadh Air Metropolitano bùng nổ. Và ngay ở trận chính thức đầu tiên, Lee đã mang đến sự khác biệt.

Rodri: Từ trại hè Connecticut đến chức vô địch World Cup - Chuyện một cậu bé ám ảnh với bóng đá

Rodri: Từ trại hè Connecticut đến chức vô địch World Cup - Chuyện một cậu bé ám ảnh với bóng đá

Rodri: Từ trại hè Connecticut đến chức vô địch World Cup - Chuyện một cậu bé ám ảnh với bóng đá

Ba mươi thiếu niên của trại hè ngồi túm tụm quanh một chiếc TV được lắp ráp vội vàng, dõi theo cảnh Tây Ban Nha nâng cao chiếc cúp vàng World Cup. Một trong số đó đã không thể kìm nén được sự vui sướng tột độ - và 16 năm sau, chính cậu bé ấy cũng sẽ bước lên cầm lấy và giương cao chiếc cúp đó, với tư cách là đội trưởng của ĐTQG Tây Ban Nha.

Xem thêm
top-arrow
X