Thứ Bảy, 16/05/2026
Zalo

Nhìn từ thất bại của ĐT Việt Nam: Bình thường & bất thường

Thứ Hai 20/12/2010 13:46(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Trong cuộc sống, có nhiều sự việc diễn ra có gì đó trái tự nhiên nhưng chúng ta không để ý sự bất thường của nó bởi cái bệnh bình thường hóa vấn đề. Thất bại của ĐTVN tại AFF Suzuki Cup 2010 có bóng dáng của bệnh đó.

Nhiều ông bố, bà mẹ, chỉ đến khi đứa con hư hỏng mới hối hận vì không để ý đến diễn biến bất thường và phức tạp trong tâm- sinh lý của những đứa trẻ đến tuổi tưởng thành. Trong đó, sự thiếu quan tâm, nghiêm khắc thường dày vò họ nhất.

Cái sự “hỏng” của ĐTVN cũng vậy. Buồn, tiếc, và mong giá như thời gian quay trở lại, đó có lẽ là tâm trạng chung, của không chỉ riêng thầy trò HLV Calisto. Phải nói rằng, chúng ta có phần “cưng chiều” đội tuyển quá. Không cưng khi đội tuyển đá như thế, nhưng bà con bất chấp đêm hôm, khổ sở, mưa rét căm căm sắp hàng sắp hàng mua vé cổ vũ. Kể cả khi thầy trò HLV Calisto có dấu hiệu thụt lùi, bất ổn cũng không nỡ chỉ trích nặng nề.

Cũng là Malaysia, cũng là Vũ Phong, nhưng lần này may mắn không còn mỉm cười với ĐTVN

Dường như, sự phản biện của dư luận và báo giới với các đội tuyển bóng đá VN, không được VFF và BHL coi đó cũng là điều bình thường, nói gì cũng là kênh để soi mình. Thậm chí, không loại trừ trường hợp bị ghét bỏ nếu báo A, truyền hình B chê đội tuyển. Ngay cả cầu thủ, dường như cũng tạo cho mình cái quyền đó khi bị chê. Cầu thủ bây giờ thích được lăng xê lắm, khiến có cảm giác như ngôi sao giải trí, và cũng đủ thứ chuyện cười ra nước mắt.

Trở lại chuyện bất thường của “đứa con cưng” của chúng ta. Nếu coi trận đấu gặp Trung Quốc (thua 1-2) trong khuôn khổ vòng loại Asian Cup 2011 hồi tháng 1, thì đến khi tham chiến AFF Suzuki Cup 2010, thầy trò HLV Calisto thi đấu tất cả 12 trận, trong đó, chỉ một trận thắng duy nhất trước Kuwait với tỷ số 3-0 tại Cúp 1000 năm Thăng Long-Hà Nội. Còn lại từ hòa đến thua, tức là 11 trận không biết mùi thắng. Nếu không tính hai trận hòa mang tính chất thi đấu từ thiện trước Vicem Hải Phòng và SLNA, thì đội tuyển đã có 9 trận không thắng trong một chu kỳ chuẩn bị.

Có nghĩa, chỉ thiếu 1 trận nữa, nó tiếp tục đi lại con đường cách đây 2 năm: ĐTVN trước khi đá AFF Suzuki Cup 2008 có chuỗi 10 trận không thắng. Chỉ khác, lần đó thầy trò HLV Calisto, sau khi Vũ Phong giải hạn trận Malaysia, đã chơi khởi sắc, cộng thêm may mắn ủng hộ, đã vô địch.

Còn lần này thì khác, tất cả đã quay lưng với chúng ta. Chính vì lẽ đó, mà bây giờ mới tiếc nuối, và bẽ bàng nhìn thẳng sự thật: thầy trò HLV Calisto từ tháng 1 đến nay đã phát triển không bình thường, hay chính xác hơn, đội tuyển quá già nua, cằn cỗi.

Tìm quân của nhà vô địch V-League ((HN.T&T) và á quân (XM.HP) ở đội tuyển mỏi cả mắt cũng chưa đủ bàn tay, lại đóng góp cho đội hình đá chính quá ít. Những chấn thương chí mạng. Một hàng công không biết ghi bàn mà chỉ trông chờ vào tuyến dưới. Sự khác biệt lớn nhất so với 2 năm trước, là những hớ hênh của hàng thủ đã mang tính hệ thống, nó bộc lộ theo tần suất từng trận, chứ không chỉ còn ở giữa giải tập huấn này với giải khác.

Thật tiếc khi tất cả những điều đó được coi bình thường, theo lý giải BĐVN đã hết người tài, có thể thêm một chút tâm linh hai năm trước khó khăn là thế nhưng vẫn vô địch được đó thôi.

Bây giờ thì quá muộn cho một ước mơ cũ, chỉ mong VFF phải coi thất bại đó là tất yếu, và bình thường với sức lực và và phương thức chuẩn bị của chúng ta.
 
(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Ký ức bóng đá: Đã từng có cái tên tiệm cận Gerrard và Lampard tại Premier league

Ký ức bóng đá: Đã từng có cái tên tiệm cận Gerrard và Lampard tại Premier league

Ký ức bóng đá: Đã từng có cái tên tiệm cận Gerrard và Lampard tại Premier league

Trong kỷ nguyên Premier League, khi nói về hình mẫu của một tiền vệ trung tâm toàn diện, đại đa số chúng ta đều nhớ về bộ đôi Steven Gerrard và Frank Lampard. Suốt nhiều năm liền, họ từng là biểu tượng của giải đấu với bộ kỹ năng chơi bóng ấn tượng. Từ tư duy bóng đá, tố chất thủ lĩnh, khả năng dẫn dắt lối chơi của toàn đội, dứt điểm, kiến tạo và thậm chí cả sút phạt, mọi thứ đều gần như hoàn hảo. Ấy thế mà vẫn có người đã từng tiệm cận với trình độ của cả hai huyền thoại trên.

Roberto Baggio: "Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng"

Roberto Baggio: Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng

Roberto Baggio: "Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng"

Là một phần trong chiến dịch quảng bá cho cuốn sách Ánh sáng trong đêm tối do Roberto Baggio chắp bút cùng cô con gái Valentina và tác giả/nhà báo thể thao nổi tiếng Matteo Marani, bộ đôi phóng viên Aldo Cazzullo và Carlos Passerini của tờ Corriere Della Sera đã có một cuộc phỏng vấn độc quyền với huyền thoại người Italy, nội dung trải dài từ quả luân lưu nghiệt ngã trong trận chung kết World Cup 1994, ký ức về Maradona, người đồng đội xuất sắc nhất, cho đến những ca phẫu thuật đầy ám ảnh.

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Xét một cách tổng quát, Marcus Rashford đã có một mùa giải tương đối thành công theo dạng cho mượn từ Barcelona, ngay cả khi anh không phải là nhân tố được HLV Hansi Flick ưu tiên sử dụng. Thế nhưng vì sao tiền đạo người Anh chưa chắc đã được giữ lại Camp Nou sau khi mùa giải năm nay khép lại?

Quyền lực Tây Ban Nha đang biến mất ở Real Madrid

Quyền lực Tây Ban Nha đang biến mất ở Real Madrid

Quyền lực Tây Ban Nha đang biến mất ở Real Madrid

Real Madrid hiện tại không hề thiếu cầu thủ Tây Ban Nha. Vấn đề nằm ở chất lượng chuyên môn, vị thế trong đội hình và khả năng kiểm soát phòng thay đồ của họ không còn như trước. Giai đoạn thời hậu Sergio Ramos, “Xương sống quyền lực” của đội bóng giờ nằm trong tay các ngoại binh.

Arsenal có đáng bị phần còn lại của Premier league ghét bỏ?

Arsenal có đáng bị phần còn lại của Premier league ghét bỏ?

Arsenal có đáng bị phần còn lại của Premier league ghét bỏ?

Ở chuyến làm khách cực kỳ quan trọng trước West Ham, lại thêm một trận đấu nữa Arsenal hoàn thành được hai việc tưởng chừng rất khó. Đó chính là khiến người hâm mộ của họ cảm thấy bất an, thậm chí không hài lòng với màn thể hiện chưa đạt yêu cầu ngay cả khi giành chiến thắng, nhưng đồng thời cũng khiến người ai ghét họ phải “tức đỏ mắt”. Rốt cuộc, dù muốn hay không thì những cung bậc cảm xúc lẫn lộn đó lại tồn tại như hai mặt của một đồng xu.

Xem thêm
top-arrow
X