Nếu chỉ nhìn vào chuỗi trận giao hữu trước thềm World Cup, rất ít người tin đội tuyển Mỹ có thể tạo nên màn trình diễn tuyệt hảo đến như vậy. Họ lần lượt thất bại trước Bỉ, Bồ Đào Nha và Đức. Mỗi trận đấu lại xuất hiện một đội hình khác, một sơ đồ khác, một cách tiếp cận khác. Mauricio Pochettino trở thành tâm điểm của những lời chỉ trích. Không ít ý kiến cho rằng vị chiến lược gia người Argentina đang tự làm khó mình khi liên tục xáo trộn nhân sự ngay trước giải đấu lớn.
Nhưng Pochettino chẳng bận tâm thiên hạ nói gì. Cựu huấn luyện viên Tottenham Hotspur không tìm kiếm một đội hình chỉ biết chơi một màu. Ông muốn các học trò thích nghi với mọi kịch bản của trận đấu. Mỹ có thể pressing tầm cao, cũng có thể lùi đội hình, kiểm soát không gian và chờ cơ hội phản công. Các cầu thủ được đặt vào nhiều vai trò khác nhau để hiểu rõ yêu cầu chiến thuật của từng vị trí.
Những thử nghiệm ấy từng khiến người hâm mộ sốt ruột. Song, đến khi trái bóng Trionda bắt đầu lăn, tất cả được ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, và Paraguay là nạn nhân đầu tiên.
Ngay từ khi nhập cuộc, đội tuyển Mỹ đã áp đặt thế trận với cường độ pressing rất cao. Về lý thuyết, Pochettino bố trí đội hình xuất phát theo sơ đồ 4-2-3-1, song thực tế, hệ thống ấy được biến đổi rất đa dạng.
Khi triển khai bóng, Tim Ream và Chris Richards đứng giãn rộng để kéo hàng công Paraguay lên phía trước. Tyler Adams thường xuyên lùi xuống giữa hai trung vệ trong giai đoạn phát triển bóng từ tuyến dưới. Hai hậu vệ biên dâng cao, trong khi Weston McKennie liên tục đột kích vào khoảng không giữa các tuyến nhằm tạo thêm một lựa chọn chuyền bóng ở trung lộ.
Ngôi sao số một Christian Pulisic được Pochettino trao quyền di chuyển tự do trên hàng công. Những pha bó vào trung lộ rồi bất ngờ dạt biên của anh làm xô lệch khối phòng ngự Paraguay. Folarin Balogun hưởng lợi nhiều nhất từ điều đó. Tiền đạo này không ngừng chạy chỗ sau lưng các trung vệ, khai thác những khoảng trống vừa được mở ra và tỏa sáng rực rỡ với cú đúp bàn thắng.
Mỹ đã giải quyết gọn lẹ Paraguay chỉ sau hiệp 1. Sau giờ nghỉ, Pochettino yêu cầu các học trò giảm nhịp. Đội chủ nhà không còn pressing dồn dập như trước, với khối đội hình lùi thấp hơn đôi chút. Chính điều đó giúp Paraguay có khoảng trống để triển khai bóng, tạo ra một vài tình huống đáng chú ý, và tìm được bàn danh dự.
Đó là biểu hiện của một tập thể biết điều khiển trận đấu theo ý mình, khác những phiên bản nhạt nhẽo trước đây. Khi cần tăng tốc, họ có thể khiến đối thủ nghẹt thở. Khi cần giảm nhịp, họ vẫn đủ khả năng giữ bóng và kiểm soát thế trận. Đến những phút bù giờ, Giovanni Reyna khép lại đêm hoàn hảo của Mỹ bằng cú trivela thượng hạng, ấn định kết quả 4-1 chung cuộc.
Trong lịch sử, thành tích tốt nhất của đội tuyển Mỹ tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh là vị trí thứ ba ở kỳ giải đầu tiên năm 1930. Nhưng ký ức đã phủ bụi gần một thế kỷ. Kể từ đó đến nay, dấu mốc đáng nhớ nhất chỉ là lần tiến vào tứ kết trên đất Hàn Quốc và Nhật Bản năm 2002.
Trước khi giải đấu năm nay khởi tranh, Mauricio Pochettino từng tuyên bố rằng đội tuyển Mỹ đủ sức cạnh tranh chức vô địch. Phát biểu ấy chắc hẳn khiến không ít người bật cười. Họ cho rằng vị huấn luyện viên 54 tuổi này lạc quan tếu.
Nhưng với những gì đã diễn ra tại sân SoFi, đội tuyển Mỹ khiến tất cả phải dành cho họ sự tôn trọng. Đây mới chỉ là trận mở màn, và phía trước đương nhiên vẫn còn những đối thủ nặng ký, những thử thách lớn hơn rất nhiều. Song, nếu tiếp tục duy trì được sự cân bằng giữa kỷ luật chiến thuật của Pochettino và nguồn năng lượng dồi dào của một thế hệ cầu thủ đang bước vào thời kỳ đẹp nhất trong sự nghiệp, thì tập thể này đủ sức tiến xa.
Đè bẹp Paraguay 4-1 bằng thứ bóng đá tốc độ và giàu năng lượng, tuyển Mỹ mang đến một trong những màn trình diễn giải trí nhất từ đầu World Cup 2026.