Trước Brazil, Morocco là đội mở tỉ số, có nhiều thời điểm kiểm soát hoàn toàn thế trận và thậm chí tạo ra số cơ hội nguy hiểm nhiều hơn đối thủ. Morocco tung ra tới 14 cú dứt điểm, nhiều hơn Brazil (12), đồng thời sở hữu chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) lên tới 1,37 (cao hơn mức 1,26 của Selecao). Đó không phải màn trình diễn của một đội bóng chiếu dưới, mà là hình ảnh của một tập thể đủ sức chơi sòng phẳng với bất kỳ ông lớn nào.
Đụng độ Scotland ở lượt trận thứ hai, Morocco tiếp tục chứng tỏ sức mạnh. Cách đây 28 năm, tại vòng bảng World Cup 1998 trên đất Pháp, Morocco từng đánh bại chính đối thủ ấy với tỉ số 3-0. Lần tái ngộ này, cách biệt không còn lớn như thế, nhưng điều quan trọng nhất vẫn là chiến thắng.
Đòn phủ đầu của đại diện Bắc Phi khiến Scotland choáng váng. Từ đường chọc khe tinh tế của Brahim Diaz, Ismael Saibari thoát xuống, xử lý gọn gàng rồi dứt điểm lạnh lùng vào góc hẹp. Đáng chú ý, đây không phải lần đầu tiên hai anh chàng này tạo nên sự khác biệt. Trước Brazil, chính họ cũng phối hợp mang về bàn thắng cho Morocco. Sự ăn ý giữa Brahim Diaz và Saibari đang trở thành một trong những thứ vũ khí đáng sợ nhất của “Những chú sư tử Atlas”.
Dưới thời huấn luyện viên Mohamed Ouahbi, Morocco ưa dùng hệ thống 4-2-3-1. Trước Scotland, cặp tiền vệ trung tâm của Morocco thường xuyên đứng thấp để hỗ trợ triển khai bóng từ tuyến dưới, kéo giãn khối pressing của đối thủ. Hai hậu vệ biên dâng cao, tạo chiều rộng tối đa, trong khi Brahim Diaz được trao quyền tự do di chuyển vào các khoảng trống giữa hàng tiền vệ và hàng thủ Scotland.
Điểm đáng chú ý nhất nằm ở khả năng chuyển trạng thái. Mỗi khi giành lại bóng, Morocco lập tức đẩy nhịp độ lên rất nhanh bằng những đường chuyền thẳng vào trung lộ hoặc các pha đổi cánh tốc độ cao. Scotland vốn sở hữu hàng thủ không quá cơ động đã nhiều lần rơi vào trạng thái bị động, đặc biệt trong các tình huống phải chống đỡ những pha đột kích của Saibari và các mũi tấn công biên.
Không chỉ nguy hiểm khi có bóng, Morocco còn thể hiện sự kỷ luật đáng nể trong phòng ngự. Họ chủ động thu hẹp không gian ở trung lộ, buộc Scotland phải đưa bóng ra biên, nơi các hậu vệ của đội bóng Bắc Phi luôn sẵn sàng áp sát và tạo ra các tình huống tranh chấp tay đôi. Scotland cầm bóng khá nhiều ở một số thời điểm (đặc biệt là quãng cuối hiệp 2) nhưng gần như không thể tạo ra những cơ hội thực sự rõ ràng.
Đó chính là dấu ấn của Mohamed Ouahbi - một chiến lược gia không cố gắng phá bỏ những giá trị cũ mà lựa chọn phát triển chúng lên một tầm cao mới.
Sau kỳ tích lọt vào bán kết World Cup 2022 tại Qatar, nhiều người lo ngại Morocco sẽ đánh mất bản sắc khi Walid Regragui rời ghế huấn luyện. Tuy nhiên, những gì đang diễn ra cho thấy điều ngược lại.
Ouahbi kế thừa nền tảng mà người tiền nhiệm để lại: một hệ thống phòng ngự chặt chẽ, tinh thần chiến đấu mạnh mẽ và sự đoàn kết đáng kinh ngạc. Nhưng ông cũng bổ sung thêm nhiều yếu tố hiện đại vào lối chơi, đặc biệt là khả năng kiểm soát bóng, xây dựng các mảng miếng tấn công đa dạng và phát huy tối đa phẩm chất kỹ thuật của thế hệ cầu thủ mới.
Morocco giờ đây không còn là đội bóng chỉ biết phòng ngự phản công. Họ có thể chơi chủ động, tự tin cầm bóng trước những đối thủ mạnh, gây áp lực tầm cao và tạo ra cơ hội bằng những pha phối hợp nhuần nhuyễn.
Từ chỗ là hiện tượng của World Cup 2022, Morocco đang dần trở thành một thế lực mới của bóng đá thế giới. Họ sở hữu bản sắc rõ ràng, có chiều sâu đội hình, hệ thống chiến thuật được xây dựng bài bản và niềm tin rằng mình có thể đánh bại bất kỳ đối thủ nào.
Tiếng gầm của “Những chú sư tử Atlas” từng làm rung chuyển sa mạc Qatar. Giờ đây, nó đang vang lên một lần nữa trên đất Bắc Mỹ.
Trận đấu giữa Scotland vs Morocco tại lượt trận thứ 2 bảng C World Cup 2026 đã kết thúc với tỷ số 1-0 nghiêng về phía đội bóng châu Phi nhờ bàn thắng của Ismael Saibari ngay phút thứ 2. Morocco có chiến thắng đầu tiên và 4 điểm sau 2 trận, tràn đầy tự tin giành vé qua vòng bảng.