Thứ Năm, 02/04/2026
Zalo

Milan sắp bị đuổi kịp: “Hết hơi” rồi sao, Rossoneri?

Thứ Tư 09/02/2011 13:13(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Bất bại để làm gì nếu chỉ hòa và hòa? Câu hỏi vốn được dành cho Juventus hai tháng trước giờ là của Milan. Hòa tới 4 trận trong 7 vòng gần nhất, Milan đang để tuột dần những lợi thế lớn lao trong cuộc đua vô địch. Phải chăng đã đến lúc thoái trào?

Khi Serie A trở lại sau kỳ nghỉ Giáng sinh, Milan hơn Inter tới 13 điểm trên bảng xếp hạng (đá nhiều hơn 2 trận), hơn Napoli và Lazio 3 điểm. Nhưng trong khi khoảng cách với Napoli vẫn được duy trì thì cách biệt so với Inter đã bị rút ngắn đến mức đáng lo ngại. Nếu thầy trò HLV Leonardo thắng Fiorentina ở trận đấu bù còn lại hôm 16/2 tới, họ chỉ còn kém Milan đúng 2 điểm. Nhưng trước đó, nếu Milan không thắng Parma còn Inter hạ Juventus ở vòng 25 cuối tuần này, tương quan sẽ không phải là 2 điểm cách biệt nữa, mà Milan hoàn toàn có thể bị truất ngôi sau khi Inter đá xong trận gặp Fio. Đó là lý do khiến tiền vệ Sneijder tự tin khẳng định “Inter sẽ vô địch nếu thắng Juventus”.

AC Milan đang lao đao vì áp lực

Để đối thủ nguy hiểm nhất rút ngắn tới 8 điểm chỉ sau 1 tháng, nhưng thực ra Milan không phải đã chơi quá tồi. Trong 7 trận kể từ đầu năm 2011, họ thắng 3 và hòa 4, giành 13 điểm, ngang với Napoli và Palermo, chỉ kém Inter (21 điểm/8 trận) và Udinese (17). Nếu Inter không quá xuất sắc thì tình cảnh của Milan chưa đến mức báo động như vậy. Song Milan đã sa sút so với chính họ, bất chấp đã tăng cường lực lượng một cách mạnh mẽ ở kỳ chuyển nhượng mùa đông. Khi Cassano càng chơi càng đuối, khi van Bommel và Emanuelson vẫn chỉ được xem là các phương án vá víu, khi Legrottaglie và Didac không đáng được kỳ vọng, mức độ hiệu quả của Milan trong mua sắm đang tỏ ra thua kém hẳn so với Inter và Juve, những đội đã hưởng thành quả trực tiếp từ các bàn thắng của những chân sút tân binh.

Với sự chắc chắn đáng ngạc nhiên của Yepes, Milan vẫn có hàng thủ vững vàng nhất ở Serie A dù Nesta nghỉ dài ngày, nhưng khả năng tấn công đã sa sút, điều được thể hiện rõ qua việc họ không còn giữ được thành tích ghi bàn xuất sắc nhất nữa (hiện thuộc về Inter). Trong 7 trận đầu năm 2011, Milan chỉ ghi được 11 bàn (trung bình 1,57 bàn/trận), mà trong đó 4 bàn là ghi ở trận gặp Udinese. Vì sự yếu kém trong tấn công mà Milan để hòa 2 trận liên tiếp vừa qua (chỉ ghi 1 bàn) và để cho Inter rút ngắn tới 4 điểm cách biệt chỉ trong vài ngày. Song có phải vấn đề nằm ở hàng công “trong mơ” Ib-ca-ro-pa, những người đã ghi 8/11 bàn của Milan kể từ đầu năm 2011?

Vì sao Milan có thể mất Scudetto?

Nhìn sang Inter, sẽ thấy ngay hạn chế của Milan. Nếu không có một trung phong cắm đạt phong độ đỉnh cao như Cavani của Napoli, khả năng hỏa từ tuyến 2 là cực quan trọng, nhất là khi các chân sút bị phong tỏa. Sự khác biệt của Inter chính là nằm ở hàng tiền vệ dày dặn và rất biết dứt điểm. Những Cambiasso (4 bàn), Stankovic (3), Motta (3), Sneijder (1) và Kharja (1) đã cùng nhau ghi được đến một nửa số bàn thắng của Inter dưới thời Leonardo. Trong khi đó, các tiền vệ của Milan chẳng những sút rất tồi mà còn thi nhau nằm viện, khiến họ luôn phải chơi với tuyến giữa chắp vá đến tội nghiệp. Trong 11 bàn nói trên của milan, chỉ duy nhất 1 bàn được ghi bởi một tiền vệ (Strasser), mà cũng cách đây hơn 1 tháng rồi.

Nhưng đó chỉ là một phần nguyên nhân. Không có gì đảm bảo khi những Pirlo, Boateng, Seedorf trở lại và van Bommel hòa nhập hơn thì Milan sẽ có được sức mạnh như trước đây. Điều chủ yếu, mà ai cũng thấy rõ, là đội bóng ákhai o sọc đỏ-đen đang lúng túng bởi sức ép của đội đầu bảng, đặc biệt khi Inter chơi hay và mạnh mẽ đến nỗi từng giờ từng phút người ta nói về khả năng Milan bị đội Inter mới này lật đổ. Sức ép khiến Milan không còn giữ được sự tập trung và sáng tạo, điều rất đáng lo khi HLV Allegri còn quá thiếu kinh nghiệm đỉnh cao ở những thời điểm căng thẳng như thế này. Những tuyên bố kiểu “Chúng tôi vẫn chiếm lợi thế, chúng tôi vẫn đang dẫn đầu” của Allegri, Thiago Silva hay Ibrahimovic lúc này hầu như chỉ mang tính tự động viên, thay vì biểu hiện của tự tin.

Milan đang tái hiện Inter của cùng kỳ mùa trước, còn Inter thì là Roma. Sự trỗi dậy ghê gớm của Roma ở nửa cuối mùa 2009-10 tưởng đã có lúc lật đổ được Inter, nhưng nhờ cái đầu lạnh của Jose Mourinho, Inter vẫn giành Scudetto. Nếu Allegri không có được bản lĩnh đó, nếu ông thực sự đã trổ hết tài năng ra rồi, thì có lẽ, Milan cũng đã đến lúc “hết hơi” thật.

(Theo Thể Thao Văn Hoá)
 

Có thể bạn quan tâm

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

“Chúng tôi đã không có phong độ tốt nhất, chúng tôi không tập trung hoàn toàn vào phòng ngự và triển khai bóng,” Viktor Gyokeres thốt lên hồi tháng 10 sau khi Thụy Điển nhận thêm một thất bại nữa ở vòng loại. “Vấn đề nằm ở thái độ. Chúng tôi không xứng đáng có được điều gì cả. Tất nhiên, đây là một thất bại ê chề.”

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Giữa đêm Zenica lạnh lẽo, Italia bước ra sân với hy vọng lớn lao về một tấm vé đến World Cup, nhưng rốt cuộc rời đi với đôi tay trắng và trái tim vỡ vụn. Từ bàn thắng sớm của Moise Kean đến chiếc thẻ đỏ định mệnh của Alessandro Bastoni, từ hơn 120 phút chống đỡ kiệt quệ đến loạt luân lưu đầy ám ảnh, tất cả hợp lại thành một tấn bi kịch. Nền bóng đá từng 4 lần đứng trên đỉnh thế giới thêm một lần gục ngã trong hành trình tìm lại ánh hào quang đã mất.

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic, cầu thủ lớn lên gần Milwaukee, bang Wisconsin đã trở thành người hùng của Bosnia và Herzegovina trong đêm thứ Ba định mệnh. Chính cú sút luân lưu quyết định của anh đã đưa đội tuyển này tới World Cup mùa hè năm nay, đồng thời dập tắt hy vọng của Italy, đội từng bốn lần vô địch thế giới.

Không gì có thể khiến người ta quay lưng với Kanté

Không gì có thể khiến người ta quay lưng với Kanté

Không gì có thể khiến người ta quay lưng với Kanté

Ở tuổi 35, đáng ra người ta bắt đầu nói nhiều hơn về đoạn cuối sự nghiệp nhưng Kanté đã tái xuất trong màu áo đội tuyển Pháp. Anh đá chính, đeo băng đội trưởng trong chiến thắng trước Colombia và bằng chính sự hiện diện của mình, nhắc tất cả nhớ rằng có những giá trị không thể đo đếm bằng tuổi tác.

Xem thêm
top-arrow
X