Chủ Nhật, 14/06/2026
Zalo

Kẻ chiến bại Inter Milan: Tại sao, Leo?

Thứ Hai 04/04/2011 12:55(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Các milanista đã hy sinh một khoảng khán đài cực lớn để đón chào Leonardo bằng bức tranh “Bữa tối cuối cùng” và dòng chữ “Judas của Inter”, nhưng sau khi trận derby kết thúc với chiến thắng dễ dàng, hẳn họ đã tự hỏi rằng Leo đã phản bội ai, Milan hay Inter?

Inter đã thua, thua rất nhanh chóng và dễ dàng, trong một trận đấu chênh lệch không thua kém gì so với các trận derby mùa trước, khi chỉ có một đội chơi bóng. Mùa trước, Milan không tồn tại trong hai trận gặp Inter. Hôm qua thì Inter không hề tồn tại, hay nói đúng hơn, là chỉ tồn tại trong đúng 42 giây ít ỏi sau tiếng còi khai cuộc của trọng tài Rizzoli. Trước khi Pato sút tung lưới Julio Cesar ở giây thứ 43, Inter vẫn ở “cửa trên”, vẫn tràn đầy niềm tin chiến thắng, nhưng bàn thua sớm đã khiến công sức ngược dòng của thầy trò Leonardo suốt ba tháng qua đổ sông đổ biển. Bởi vì, Leo không còn cơ hội sửa sai nữa, dù trận đấu vẫn còn tới 93 phút kể cả thời gian bù giờ.

Leonardo không thể giúp Inter chiến thắng

Thời gian như không hề trôi kể từ trận derby lượt về mùa trước, khi Leonardo còn dẫn dắt Milan và đối đầu với Inter trong hy vọng ngút ngàn về một cuộc lật đổ. Milan của Leo khi đó thăng hoa với chiến thuật 4-2-1-3, hay còn gọi là “4-2-fantasia”, còn Inter của Mourinho thì thành công với 4-3-1-2 đầy sức mạnh ở tuyến giữa. Giáp mặt, cả hai đều tin vào những tính toán của mình, nhưng Leo nhanh chóng nhận ra không phải vậy. Inter mở tỷ số ở ngay phút thứ 10 và dù Sneijder bị đuổi ở phút 27, sự vững chắc ở giữa sân của họ khiến Leo bó tay, để rồi Milan thua 0-2 và tan mộng Scudetto. Hôm qua, một kịch bản tương tự được tái diễn. Vẫn là Leo thất bại với “4-2-fantasia”, và kẻ chiến thắng vẫn chơi 4-3-1-2 với tuyến giữa làm bằng bê tông.

Tại sao Leonardo lại cho Inter đá 4-2-1-3 từ đầu trận, với Pandev chứ không phải Stankovic đá chính, là câu hỏi đang chờ được giải đáp. Với 4-2-1-3, Inter đã từng thắng những trận oanh liệt, như ngược dòng hạ Palermo và Bayern Munich 3-2, ngược dòng thắng Genoa 5-2, nhưng tất cả đều là sau khi Leo buộc phải điều chỉnh để tấn công toàn lực trong hiệp 2 nhằm chạy trốn thất bại. Có thể hiểu Leo muốn có bàn thắng sớm để hạ gục ý chí của Milan, đội đã thua và hòa ở hai trận gần nhất sau khi bị dẫn, nhưng đời không như người nghệ sỹ ấy mơ mộng. Leo muốn tạo ra bất ngờ cho Milan, nhưng chính ông lại dính cú sốc khi bóng mới lăn vài vòng.

Ý tưởng của Leo là đúng. Tấn công cũng là cách để Inter khắc phục sự mong manh của hàng thủ. Nhưng áp dụng sơ đồ 4-2-1-3 từ đầu là một sự mạo hiểm ngu ngốc khi đối mặt Milan, đội bóng rõ ràng không phải hạng non tơ như Palermo, Genoa hay thậm chí là Bayern, đội đã đá như đùa ở trận lượt về vòng 1/8 Champions League với Inter. Bởi với việc bộ đôi tiền vệ trụ Thiago Motta–Cambiasso chơi quá thấp (để hỗ trợ cặp trung vệ Ranocchia-Chivu mới đá bên nhau lần đầu) còn bộ ba tiền đạo lại quá cao, một mình Sneijder không thể làm cầu nối, nhất là khi các hậu vệ cánh Maicon-Zanetti không thể dâng lên. Giữa hàng thủ và hàng công Inter là hàng tiền vệ của… Milan. Leo đã nếm quá mặn cảm giác ấy ở cả hai derby trước, nhưng không hiểu sao không rút ra được kinh nghiệm.

Trận thua này cho thấy Leo không phải là một chiến lược gia theo đúng nghĩa, người có những toan tính sai lầm cả trong bố trí đội hình xuất phát lẫn điều chỉnh trong trận. Leo chỉ biết khắc phục thế bị dẫn bàn bằng tấn công và tấn công mạnh mẽ hơn, chứ không biết làm lại trước hết từ sự vững chắc của hàng thủ. Khi tất cả sức mạnh tấn công đã bày ra hết mà không hiệu quả, lẽ ra Leo phải đưa trở lại sơ đồ 4-3-1-2, hay 4-2-3-1 để tăng khả năng kiểm soát tuyến giữa, nhưng ông đã không làm. Đến khi Chivu phải rời sân thì đã quá muộn, bởi lúc ấy, Leo đã hết quyền lựa chọn.

Trận derby đầu tiên của Leo trong sự nghiệp, ông thua 0-4 với kịch bản thua 0-1, mất người, rồi cứ thế vỡ vụn trước đối phương. Hôm qua, chính xác lại là những gì đã xảy ra một năm rưỡi trước, chỉ có điều sự vụng về của Robinho giúp Inter không phải nhận nhiều hơn 3 bàn thua. Leo thua không có chút phản kháng. Sau bàn thua thứ hai, Inter hoàn toàn buông xuôi, dù thời gian còn không ít. Tinh thần Palermo, tinh thần Genoa, tinh thần Bayern đâu rồi? Chắc chắn nó đang nằm xẹp lép ở đâu đó trong đầu Leo, bên dưới những xúc cảm nghẹn lời khi chống lại những người ruột thịt.

Với Inter, thất bại này chẳng khác nào một lần bị phản bội lại niềm tin mà họ từng đặt vào Leo, tên Judas tội nghiệp.

Con số

3 Leonardo đã thua 3 trận derby liên tiếp, 2 trận với Milan, 1 với Inter, thủng lưới 8 bàn và không ghi nổi bàn nào.
17 Leonardo là nhà cầm quân thứ 17 của Inter không thể thắng nổi trận derby đầu tiên sau khi nhậm chức.
5 Đây là lần thứ 5 trong lịch sử, bàn thắng mở tỉ số trong trận derby được ghi ngay ở phút đầu tiên và cũng là lần thứ 4 các cầu thủ Milan có vinh dự làm điều này trong các trận derby.
4 trận trước đó diễn ra ngày 7/6/1942, hòa 2-2 (ghi bàn Boffi), 6/11/1969, Milan thua Inter 5-6 (Candiani), 26/3/1961, Milan thắng 2-1 (Altafini) và 24/2/1963, hòa 1-1 (Mazzola).


  (Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada không thể giành chiến thắng trong ngày ra quân ở bảng B World Cup 2026, nhưng trận hòa trước Bosnia & Herzegovina vẫn mang ý nghĩa đặc biệt. Cuối cùng, “Les Rouges” cũng có được điểm số đầu tiên trong lịch sử tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, đồng thời cho thấy những tín hiệu tích cực dưới thời Jesse Marsch.

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những Lão già gân tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Khi bước sang tuổi 40, hầu hết các cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đều đã nói về sự nghiệp của mình bằng “thì quá khứ”. Trong suốt 22 kỳ FIFA World Cup trước đây, chỉ có duy nhất một cầu thủ không phải thủ môn được đứng trên sân khấu lớn nhất thế giới túc cầu ở độ tuổi ngoài 40: Roger Milla của Cameroon.

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Hình tượng Hồng Cát Đồng, người anh hùng dám vượt lên số phận trong văn học cổ điển Hàn Quốc, dường như phản chiếu trong tinh thần của đội tuyển bóng đá quốc gia nước này. Chiến thắng ngược dòng 2-1 trước CH Séc ở ngày ra quân bảng A World Cup 2026 là minh chứng rõ nét cho ý chí không chấp nhận giới hạn và khát vọng chinh phục những cột mốc mới của thầy trò Hong Myung-bo.

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Từ cơn ác mộng nứt hộp sọ, nỗi đau mất cha, cho đến khoảnh khắc ghi bàn rồi bật khóc trong ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, Raul Jimenez đã viết nên câu chuyện giàu cảm xúc. Bàn thắng đầu tiên của anh tại sân chơi World Cup không chỉ giúp Mexico khởi đầu thuận lợi mà còn là phần thưởng xứng đáng cho hành trình vượt qua nghịch cảnh.

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Trận đại thắng 3-0 trước Costa Rica giúp đội tuyển Anh khép lại quá trình tổng duyệt đầy ấn tượng trước thềm World Cup 2026, dẫu màn trình diễn thăng hoa tại Florida vẫn chưa thể xóa nhòa hoàn toàn những hoài nghi về bản lĩnh thực sự của "Tam Sư" ở ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.

Xem thêm
top-arrow
X