Chủ Nhật, 13/09/2026
Zalo

Juventus thua trận đầu tiên: Mùa thu của Juve

Thứ Ba 06/10/2009 14:10(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News
Trong cái đêm mà Juve thất bại nặng nề trên sân Palermo, Lippi gọi 7 cầu thủ Juventus vào ĐTQG. Khối Juve vẫn là nòng cốt của Azzurra (trong khi Cassano ngồi nhà, còn Miccoli, gã lùn đã làm Juve điêu đứng, có lẽ phải cao thêm 20 cm nữa mới được gọi) cho thấy luật Serie A không có ý nghĩa gì với Lippi. Nhưng với Ferrara, học trò của ông, thì có.

Đã bắt đầu nhớ Del Piero

Sẽ thế nào nếu Juve bị nhận chìm không phải 2, mà là 4, thậm chí 6 bàn trên sân Palermo, trên vùng đất mà cả tuần qua đã ngập sũng trong nước mưa như trút? Không, chỉ cần 2, có khi 1 bàn thua, thậm chí một trận hòa theo cái cách Juve đã đá đêm chủ nhật vừa rồi cũng đã là đáng trách lắm rồi (phút lóe sáng duy nhất là cú sút phạt trúng xà của Diego). Vì từ trận đấu này, người ta nhìn thấy những trận kém cỏi nhất của Juve dưới tay Ranieri trong 2 năm qua, thấy những ảo tưởng đã có sau những chiến thắng liên tục đầu mùa của Ferrara tan vỡ từng mảnh, thấy một phần nào đó của ước vọng Scudetto tan biến theo những cú trượt chân mất bóng của Felipe Melo và những màn trình diễn không còn kì ảo của Diego.

 


Giờ là lúc các tifosi Juve nhớ đến Del Piero, người bị Diego che khuất ở đầu mùa, người luôn được nhắc đến mỗi khi Juve cần một thủ lĩnh mạnh mẽ để đưa đội bóng qua những thời điểm khó khăn. Nhưng anh đang ở đâu? Trong bệnh viện. Có những người không hề nằm viện, nhưng đá trên sân cũng giống như thương binh. Danh sách rất dài: Amauri (8 tháng liền không một bàn thắng Serie A), Camoranesi (một tiểu thư đi shopping), Felipe Melo (liên tục mắc sai lầm, có lỗi trong cả 2 bàn thua).

Ferrara cũng không thoát những lời chỉ trích: thất bại hoàn toàn trên phương diện chiến thuật. Trong suốt một tiếng đồng hồ, vị HLV 42 tuổi bất lực trước sự áp đặt lối chơi của Palermo và từ những sai lầm trong đánh giá chiến thuật của chính mình. Trong cả trận, Juve chỉ sút về phía đối phương đúng 1 lần, từ đá phạt, còn lại là bóng tối và các tifosi Juve chỉ mong cho trận đấu nhanh kết thúc.

Lỗi ở Ferrara

Nhưng đấy không phải là một thất bại gây sốc, vì những dấu hiệu tụt lùi đã xuất hiện từ nhiều tuần nay, từ trận này qua trận khác, mà Ferrara, với sự non kinh nghiệm của mình, hoàn toàn bất lực trong việc khắc phục. Điều đó thực tế đã thể hiện từ trận hòa Bordeaux, trận hòa ở phút chót với Bologna, trận suýt chết ở Munich và cuối cùng đổ sụp ở Palermo. Mùa trước, cuộc khủng hoảng xảy ra sớm hơn, chủ yếu xung quanh các mâu thuẫn giữa Del Piero và các cựu binh với Ranieri.

Mùa này, Ranieri đã đi, 50 triệu euro được đổ vào thị trường chuyển nhượng, vấn đề lại nằm ở chỗ lối chơi: Juve được xây dựng trên xương sống Brazil, nhưng chất samba đúng nghĩa được thể hiện trong duy nhất trận thắng Roma 3-1 ở Olimpico, còn lại chỉ là ảo ảnh. Khi Melo liên tục mắc lỗi chết người, Diego phập phù chấn thương và bình phục (mà mỗi trận đấu, 80% bóng của Juve qua chân anh), Amauri vô dụng suốt 8 tháng, Ferrara chỉ còn biết bó gối bất lực và chuẩn bị sẵn những lời tự phê sau thất bại.

Thua trận đầu sau 10 trận đấu (6 thắng, 2 hòa ở Serie A, 2 Champions) sau một sự khởi đầu như mơ không phải là một thảm họa. Nhưng cũng không phải là quá sớm khi gióng lên hồi chuông báo động trước một serie các trận đấu thiếu thuyết phục của Juve. Hai tuần không Serie A sẽ là khoảng thời gian thích hợp để Ferrara nhìn lại tất cả các vấn đề trước khi để Inter bỏ quá xa và Champions League trở thành một thảm họa. May sao, khủng hoảng vào thời điểm này chưa chắc đã là tiêu cực. Serie A cũng mới chỉ bắt đầu...
 

Không samba, không gì thay thế

Trước mùa, Ferrara tuyên bố có không ít giải pháp chiến thuật, nhưng chủ yếu là để dùng những người Brazil (đặc biệt là Diego) ấy ra sao khi họ có phong độ tốt nhất, chứ không có giải pháp nào hữu hiệu khi không có họ, hoặc họ sa sút phong độ. Với những gì mà bộ ba Brazil thể hiện, Ferrara hoàn toàn có thể đầy họ lên ghế dự bị một thời gian. Nhưng anh đã quá phụ thuộc vào họ và không dám để họ ngồi ngoài. Liệu anh có nhìn thấy, trận đấu thuyết phục gần nhất của Juve là trên sân Genoa, khi không cần đến Diego, mà áp dụng một lối chơi nghèo chiến thuật, nhưng nặng thể lực và tốc độ, với Camoranesi đá phía sau 2 tiền đạo?

(Theo Thể Thao Văn Hoá)
Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Estevao phải học cách chờ đợi ở Stamford Bridge

Estevao phải học cách chờ đợi ở Stamford Bridge

Estevao phải học cách chờ đợi ở Stamford Bridge

Cách đây vài tuần, Carlo Ancelotti tới Stamford Bridge để theo dõi Estevao Willian, chàng trai trẻ mà mình tin có thể trở thành tương lai của bóng đá Brazil. Estevao Willian bước ra khỏi đường hầm Stamford Bridge, ngồi xuống ghế dự bị rồi 90 phút sau lại đi vào đường hầm, vẫn nguyên bộ đồ tập trên người.

Mac Allister và những ngày chờ đợi một cái gật đầu từ Anfield

Mac Allister và những ngày chờ đợi một cái gật đầu từ Anfield

Mac Allister và những ngày chờ đợi một cái gật đầu từ Anfield

Trong bóng đá, nếu đã lên tiếng, bạn cũng phải biết cách chứng minh bằng đôi chân. Và sau cuộc họp báo khá sôi nổi trước trận gặp Atletico Madrid, nơi Alexis Mac Allister nói nhiều về việc Liverpool không đề nghị anh hợp đồng mới trong mùa hè, tiền vệ người Argentina đã trả lời theo cách thuyết phục nhất: ghi một bàn thắng tuyệt đẹp, giúp Liverpool thắng 2-1. 

Vẻ đẹp của bóng đá đôi khi chỉ nằm ở một cái nhấc chân

Vẻ đẹp của bóng đá đôi khi chỉ nằm ở một cái nhấc chân

Vẻ đẹp của bóng đá đôi khi chỉ nằm ở một cái nhấc chân

Dimitar Berbatov không phải kiểu người lúc nào cũng tràn năng lượng, và cách ông dùng từ cũng giống hệt phong cách chơi bóng: tại sao phải dùng 100 từ khi một từ là đủ? Trong một cuộc trò chuyện qua Zoom thời Covid với The Guardian, Berbatov từng được hỏi liệu bóng đá có thực sự dễ dàng với ông như vẻ ngoài hay không. Câu trả lời chỉ vỏn vẹn một chữ: “Có.” Không màu mè, không cố tỏ ra ngạo mạn. Đơn giản là với Berbatov, bóng đá thực sự dễ.

Ông nội không còn ở đó, nhưng giấc mơ của ông vẫn đi cùng Pedri

Ông nội không còn ở đó, nhưng giấc mơ của ông vẫn đi cùng Pedri

Ông nội không còn ở đó, nhưng giấc mơ của ông vẫn đi cùng Pedri

Tôi thề, chưa bao giờ có một người hâm mộ bóng đá nào cuồng nhiệt hơn ông tôi. Tôi biết tất cả những ai đang đọc bài viết này ở Tây Ban Nha sẽ lắc đầu và nói: “Không, không, không, chú tôi mới là người cuồng nhiệt nhất.” Nhưng tôi nói thật, nếu bạn có cơ hội gặp ông tôi, bạn sẽ hiểu.

Loris Karius: Đứng dậy từ những đổ vỡ

Loris Karius: Đứng dậy từ những đổ vỡ

Loris Karius: Đứng dậy từ những đổ vỡ

Cái tên Loris Karius từng gợi lên ký ức kinh hoàng. Đêm Kiev năm 2018, hai sai lầm nghiêm trọng của thủ môn người Đức khiến Liverpool bại trận 1-3 trước Real Madrid trong trận chung kết UEFA Champions League. Từ một thủ môn trẻ từng được kỳ vọng, Karius bỗng trở thành hiện thân cho những sai lầm. Nhưng sau biết bao dâu bể cuộc đời, Karius đang hồi sinh mạnh mẽ tại Schalke 04.

Chelsea của Xabi Alonso: Ghi bàn như một đội đua vô địch, kiểm soát trận đấu như một đội tầm trung

Chelsea của Xabi Alonso: Ghi bàn như một đội đua vô địch, kiểm soát trận đấu như một đội tầm trung

Chelsea của Xabi Alonso: Ghi bàn như một đội đua vô địch, kiểm soát trận đấu như một đội tầm trung

Nếu chỉ nhìn vào kết quả, Chelsea đang khởi đầu mùa giải theo cách rất tích cực. Sau ba trận đầu tiên dưới thời Xabi Alonso, họ có số điểm cao thứ tư Premier League, chỉ đứng sau Arsenal, Manchester City và Hull City. 

Mauricio Pochettino: "Chelsea nên bị tước chức vô địch Premier league 2016/17 và trao lại cho Tottenham"

Mauricio Pochettino: Chelsea nên bị tước chức vô địch Premier league 2016/17 và trao lại cho Tottenham

Mauricio Pochettino: "Chelsea nên bị tước chức vô địch Premier league 2016/17 và trao lại cho Tottenham"

Mauricio Pochettino cho rằng Chelsea nên bị tước chức vô địch Premier League mùa 2016/17 vì những vi phạm quy định tài chính và danh hiệu ấy phải được trao lại cho Tottenham, đội bóng mà ông dẫn dắt về nhì mùa giải đó.

Xem thêm
top-arrow
X