Thứ Hai, 29/06/2026
Zalo

Juventus thua trận đầu dưới thời Zaccheroni: "Lão bà" yếu như... ruồi!

Thứ Ba 02/03/2010 14:51(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Nhà cầm quân ấy đã phải đau khổ thốt lên: “Chúng tôi thậm chí không thể làm đau nổi một con ruồi”. Đó không phải là một tuyên bố ngợi khen sự nhân từ của Juventus trước một đối thủ rất yếu bóng vía trên sân khách như Palermo, mà là một lời chỉ trích đích đáng vào tinh thần chiến đấu của đội bóng, thứ tưởng chừng đã được nuôi dưỡng bền bỉ suốt một tháng qua nhờ những chiến thắng, nhưng đã sụp đổ bất thần mà gần như không cần một lý do nào cả.

Đúng là không cần một lý do nào cả, bởi có lẽ không ai giải thích nổi những “hiện tượng” khó hiểu trong thất bại trước Palermo. Diego, Del Piero, những người đã chơi xuất sắc trong giai đoạn vừa qua bỗng nhiên đá dở còn hơn cả chính họ trong thời kỳ khủng hoảng khi Ciro Ferrara nắm quyền. Và có lẽ chẳng có một lời giải thích nào hợp lý cho pha chuyền về mà như… chọc khe của Grygera, giúp Igor Budan dễ dàng lừa qua Manninger ấn định tỉ số.

 


Bàn mở tỉ số có phần may mắn của Miccoli (bóng đi sượt chân Cannavaro và liệng thẳng vào góc cao nhất của khung thành) là đòn trừng phạt đích đáng sự hời hợt và kém sáng tạo trong tấn công của Juventus, khi đội khách gần như nhường sân toàn bộ cho thầy trò Zaccheroni trong hiệp một của trận đấu. Khả năng tấn công của Juventus ngày một rối loạn khi Palermo đã thiết lập lối chơi phòng ngự phản công sở trường, và khi bàn gỡ chưa đến, họ sụp đổ vì màn tự sát khó hiểu của Grygera.

Kịch bản ấy vốn rất quen thuộc dưới thời Ferrara, và nó khiến cho bóng ma khủng hoảng đang dần tan biến bỗng lại xuất hiện trước mắt. Công trình mà Zaccheroni đang xây ở Juventus chưa thể sụp đổ hoàn toàn, nhưng rõ ràng khi cỗ máy đang có dấu hiệu phục hồi bỗng đứng khựng lại,thì nguyên nhân sâu xa đem đến cuộc khủng hoảng trước đó vẫn chưa được giải quyết một cách triệt để.

Zaccheroni, như một thợ máy đang băn khoăn trước một “ca bệnh” khó khăn, đã lý giải thất bại theo hướng đơn giản hoá vấn đề: “Có thể là vì chúng tôi quá mệt mỏi. Khi lịch thi đấu kín đặc như hiện tại, không thể đòi hỏi cầu thủ duy trì sự sắc sảo từ trận này qua trận khác. Nếu có thể, tôi sẽ cho Diego nghỉ ngơi bất cứ khi nào thấy hợp lý”. Thế nhưng ông có lẽ đã quên rằng trước đó, Inter đã chiến đấu và chiến thắng quả cảm như thế nào trước Udinese ngay trên sân khách, trong bối cảnh không có cả tướng (Mourinho phải xem trận đấu từ trên khán đài) lẫn quân (4 trụ cột, gồm 2 trung vệ và 2 tiền vệ trụ).

Và vì vậy, vấn đề tinh thần lại phải được nhắc đến. Juventus mùa này là một đội bóng tỏ ra rất dễ tổn thương, mà minh chứng điển hình là phong độ cực kỳ yếu kém kể từ sau thảm bại 1-4, cũng diễn ra ngay trên sân nhà, trước Bayern Munich ở Champions League. Điều đáng nói là cú hích tinh thần sau chiến thắng trước Inter trước đó chỉ 3 ngày không đủ để tạo ra sự cân bằng về tinh thần chiến đấu cho Juventus. Bây giờ, sự hụt hẫng ấy đang trở lại, với thất bại đầu tiên dưới thời Zaccheroni. Với sự yếu ớt mà Zac đã đem hình ảnh một con ruồi ra để so sánh gián tiếp.

Juve thua vì “hàng Juve”

Miccoli đã ăn mừng với một vẻ mặt phấn khích đặc biệt sau bàn mở tỉ số vào lưới Juventus, không chỉ vì quỹ đạo của quả bóng là quá đẹp, mà có lẽ còn bởi “thông điệp” mà anh có thể đã gửi đến đội bóng cũ của mình: “Tôi không phải là hàng thải”. Tiền đạo chỉ cao 1m68 này gia nhập Juventus từ năm 2002, nhưng liên tục trở thành “đồ cho mượn” trong quãng thời gian từ 2004-2007, để rồi bị đẩy hẳn sang Palermo. Tương tự, trong đội hình Palermo hiện tại cũng không thiếu những người bị Juventus ruồng bỏ trong quá khứ: Manuele Blasi, liên tục bị đẩy đi cho mượn suốt 4 năm khoác áo Juventus (2003-2007), là Nocerino (vào sân thay Bresciano vào phút 74 và chơi khá tốt), chơi cho Juventus đúng một mùa 2007-2008, trước khi bị tống sang Palermo, là Balzaretti, người cũng chỉ trụ được ở Olimpico trong 2 mùa giải.

(Theo Thể Thao Văn Hoá)
Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Ở tuổi 39, Messi định nghĩa khái niệm "tận hưởng" ra sao?

Ở tuổi 39, Messi định nghĩa khái niệm tận hưởng ra sao?

Ở tuổi 39, Messi định nghĩa khái niệm "tận hưởng" ra sao?

Không chạy nhiều hơn để chứng minh mình vẫn còn sức mạnh, không tranh chấp quyết liệt để phủ nhận tuổi tác hoặc tìm mọi cách để níu giữ hình ảnh từng thuộc về mình. Lionel Messi đang chơi bóng như một người phải bước trên sân như thể đang đi dạo trong khu vườn quen thuộc của đời mình, nơi từng thảm cỏ, từng khoảng trống, từng nhịp của trận đấu đều đã được anh nằm lòng từ rất lâu.

Khi Anh bế tắc, may có “cậu Be”

Khi Anh bế tắc, may có “cậu Be”

Khi Anh bế tắc, may có “cậu Be”

Đội tuyển Anh đã từng nhiều lần mắc kẹt giữa những khối phòng ngự lùi sâu. Trước Panama, nỗi ám ảnh ấy lại hiện về. Họ cầm bóng áp đảo, nhưng mọi con đường dẫn đến khung thành đối phương khép kín như một mê cung không lối thoát. Và rồi, vào thời khắc sự sốt ruột dâng cao, Jude Bellingham đã hóa siêu anh hùng giải cứu “Tam sư”.

Ousmane Dembele: Đương kim Quả bóng Vàng là phải thế!

Ousmane Dembele: Đương kim Quả bóng Vàng là phải thế!

Ousmane Dembele: Đương kim Quả bóng Vàng là phải thế!

Từ một tài năng lỡ dở, luôn bị ám ảnh bởi chấn thương và sự thiếu ổn định, Ousmane Dembele đã hóa thành cơn cuồng phong của bóng đá thế giới. Sau những thành công rực rỡ ở cấp câu lạc bộ, Dembele đang thắp sáng hành trình của đội tuyển Pháp tại World Cup 2026 trên đất Bắc Mỹ mùa hè này.

Đức cần soi lại mình qua “chiếc gương” Ecuador

Đức cần soi lại mình qua “chiếc gương” Ecuador

Đức cần soi lại mình qua “chiếc gương” Ecuador

Có những thất bại đến đúng lúc để ngăn một đội bóng ngủ quên trong chiến thắng. Trận thua trước Ecuador không khiến tuyển Đức mất đi ngôi đầu bảng, nhưng lại phơi bày những vết nứt sau vẻ ngoài hoàn hảo của Die Mannschaft. Trước khi bước vào vòng knock-out khắc nghiệt, thầy trò Julian Nagelsmann có lẽ cần soi lại chính mình qua “chiếc gương” Ecuador.

Xem thêm
top-arrow
X