Chủ Nhật, 14/06/2026
Zalo

Jose Mourinho: Chia ly chốn thiên đường

Thứ Hai 24/05/2010 08:58(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Inter mất 45 năm mới tìm cho mình được một huyền thoại, người thay Herrera trong hành trình thần thánh đưa Nerazzurri trở lại đỉnh cao châu Âu. Ông là Jose Mourinho. Nhưng sau 90 phút lịch sử ở Bernabeu, khi phòng truyền thống của họ có thêm 1 chức vô địch Champions League, cũng là lúc họ mất đi vị HLV vĩ đại, trong cuộc chia ly nơi thiên đường…

>>> Mourinho “cuỗm trộm” trái bóng trận CK làm kỷ niệm?
>>> Inter vô địch, Mourinho khẳng định sẽ ra đi
>>> Cơn sốt Mourinho ở Bernabeu: Cách mạng trong lòng cách mạng

1. Ngày 5/5/2010, Roma. Ngày 16/5/2010, Siena. Và bến cuối, ngày 22/5/2010, Madrid. Những địa điểm đó sẽ mãi mãi đi vào lịch sử Inter, như từng hiểm địa được thầy trò Mourinho lần lượt chinh phục trong hành trình kỳ diệu. Sau 2 lần phải đóng vai bước đệm cho “cú ăn Ba” của Celtic (1967) và Ajax (1972), giờ thì Inter mới được nếm cảm giác sung sướng đến vỡ tim với cú hat-trick thần thánh trong một mùa giải.

Từ cổ chí kim, lịch sử bóng đá Italia lần đầu tiên được chứng kiến một đội bóng giành “cú ăn Ba” như Inter. Tính tại Italia, Mourinho cũng là HLV đầu tiên lập được chiến công hiển hách như thế. Phải mất 45 năm chờ đợi, Nerazzurri mới tìm ra được vị thuyền trưởng vĩ đại như Mourinho, sánh bước Herrera trong ngôi đền những HLV huyền thoại. Nhưng chỉ sau 90 phút ở Bernabeu, khi họ lên tột đỉnh vinh quang, cũng là lúc họ mất Mourinho mãi mãi. Người ta vẫn nói “tình chỉ đẹp khi còn dang dở”, nhưng mối tình Inter-Mourinho vẫn đẹp như nụ hôn đầu tiên của mối tình đầu, kể cả khi đã đi tới một cái kết trọn vẹn. Với Nerazzurri, Mourinho đã có tất cả và ông chẳng còn lý do gì để ở lại nữa.

Mourinho quyết định ra đi ở trên đỉnh cao

Ngay sau đêm Bernabeu, Người đặc biệt đã gửi thông điệp chia ly: “Mọi thứ đều tuyệt vời. Champions League là giấc mơ của bất kỳ ai. Hôm nay, tôi là người hạnh phúc nhất thế giới. Cám ơn bóng đá Italia vì sau 2 năm ở đây, tôi đã trưởng thành hơn rất nhiều. Giờ đây, tôi muốn tìm kiếm một thử thách mới. Tôi muốn vô địch Champions League cùng 3 đội bóng khác nhau. Tôi đã chiến thắng tất cả với Inter”.

Giọt nước mắt hạnh phúc của người đàn ông đã rơi, Mourinho buồn, Inter buồn và cả Serie A cũng buồn lắm. Ngày Nerazzurri mở ra một chương mới trong lịch sử, ngày họ xóa đi hình ảnh “Inter tý hon” ở đấu trường Champions League cũng là ngày họ và Serie A mất đi một tài năng xuất chúng. Mourinho bị cả Italia căm ghét (trừ các Interista) nhưng không thể phủ nhận ông là làn gió lạ thổi vào một Serie A đang ngày một khô hạn những điều mới mẻ. Không Mourinho, không còn những lời khiêu khích kiểu như gọi nhà báo là “lũ điếm trí thức” nữa, cũng không còn kẻ “chẳng biết sợ ai và một mình dám chống lại tất cả”, mùa giải tới Serie A sẽ ra sao?

Cuộc vui đã tới lúc tàn. Và cách Mourinho nói lời chia tay nơi thiên đường Bernabeu càng làm ông thêm vĩ đại!

2. Thay Mourinho sẽ là ai? Trên khán đài Bernabeu, người ta thấy có cả Mihajlovic, người đang là HLV của Catania, đến dự trận chung kết theo lời mời của chủ tịch Moratti. Mourinho khóc dưới sân nhưng trên khán đài VIP, Mihajlovic nở nụ cười. Ẩn sau nụ cười đó là gì? Phải chăng Mihajlovic biết rằng ông sẽ là người kế nhiệm Mourinho? Ngoài Mihajlovic còn ai nữa? Cả Hiddink và Capello cũng được nhắc đến. HLV trưởng tuyển Anh sẽ chia tay Tam Sư sau VCK World Cup 2010 và nếu một trong những HLV giàu thành tích nhất Italia “se duyên” cùng đội bóng vĩ đại nhất Serie A trong thiên niên kỷ mới cũng là điều dễ hiểu.

Và cho dù là ai ngồi vào ghế HLV ở Inter mùa sau, tất cả đều phải đối mặt với sức ép cực lớn để thoát khỏi cái bóng “Inter vĩ đại” mà Mourinho đã xây dựng! Dẫu sao, ngày mai sẽ là một khởi đầu mới…

47 tuổi, 17 danh hiệu:

Việc vô địch Champions League cùng Inter đã giúp HLV Mourinho có danh hiệu thứ 17 trong sự nghiệp cầm quân. Điều đáng ngạc nhiên là Mourinho mới chỉ 47 tuổi, ở tuổi đó, số danh hiệu của ông vượt xa so với những người đồng nghiệp nổi tiếng khác như Louis van Gaal (15 danh hiệu với Ajax và Barca), Miguel Munoz (12 với Real Madrid), Johan Cruyff (11 với Barca), John “Jock” Stein (11 với Celtic và Dunfermline), Giovanni Trapattoni (10 với Juventus), Alex Ferguson (10 với Aberdeen). Nếu so với những đồng nghiệp người Italia, ở tuổi 47 Sacchi có 8 danh hiệu, trong khi Ancelotti, Capello và Lippi chỉ lần lượt có 5, 4 và 3 danh hiệu.

Mourinho đã trở thành HLV thứ 3 giành Cúp C1/Champions League với 2 CLB khác nhau. Nhưng điều đáng nói là ở tuổi 47, ông cũng là chiến lược gia trẻ tuổi nhất đạt đến cột mốc trên. Trước đây, cố HLV Ernst Happel giành Cúp C1 thứ 2 với Hamburg khi đã 58 tuổi (trước đó là Feyenoord năm 1970), Otmar Hitzfeld cũng phải đến năm 52 tuổi mới có danh hiệu thứ 2 với Bayern (2001), 4 năm sau khi đăng quang cùng Dortmund.

Ngay khi còn chưa lên máy bay trở lại Italia sau chiến tích huy hoàng ở Madrid, Mourinho đã nói ông muốn trở thành HLV đầu tiên trong lịch sử đoạt danh hiệu quán quân Champions League với 3 đội bóng khác nhau. Người đặc biệt từng tuyên bố muốn hành nghề HLV 20 năm nữa, và ông hoàn toàn có thể thực hiện mục tiêu trên. Không biết tới khi nào, Mourinho mới nghĩ đến việc dẫn dắt ĐT Bồ Đào Nha đến… chức VĐTG?

(Theo báo Bóng Đá)
 

Có thể bạn quan tâm

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada không thể giành chiến thắng trong ngày ra quân ở bảng B World Cup 2026, nhưng trận hòa trước Bosnia & Herzegovina vẫn mang ý nghĩa đặc biệt. Cuối cùng, “Les Rouges” cũng có được điểm số đầu tiên trong lịch sử tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, đồng thời cho thấy những tín hiệu tích cực dưới thời Jesse Marsch.

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những Lão già gân tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Khi bước sang tuổi 40, hầu hết các cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đều đã nói về sự nghiệp của mình bằng “thì quá khứ”. Trong suốt 22 kỳ FIFA World Cup trước đây, chỉ có duy nhất một cầu thủ không phải thủ môn được đứng trên sân khấu lớn nhất thế giới túc cầu ở độ tuổi ngoài 40: Roger Milla của Cameroon.

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Hình tượng Hồng Cát Đồng, người anh hùng dám vượt lên số phận trong văn học cổ điển Hàn Quốc, dường như phản chiếu trong tinh thần của đội tuyển bóng đá quốc gia nước này. Chiến thắng ngược dòng 2-1 trước CH Séc ở ngày ra quân bảng A World Cup 2026 là minh chứng rõ nét cho ý chí không chấp nhận giới hạn và khát vọng chinh phục những cột mốc mới của thầy trò Hong Myung-bo.

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Từ cơn ác mộng nứt hộp sọ, nỗi đau mất cha, cho đến khoảnh khắc ghi bàn rồi bật khóc trong ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, Raul Jimenez đã viết nên câu chuyện giàu cảm xúc. Bàn thắng đầu tiên của anh tại sân chơi World Cup không chỉ giúp Mexico khởi đầu thuận lợi mà còn là phần thưởng xứng đáng cho hành trình vượt qua nghịch cảnh.

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Trận đại thắng 3-0 trước Costa Rica giúp đội tuyển Anh khép lại quá trình tổng duyệt đầy ấn tượng trước thềm World Cup 2026, dẫu màn trình diễn thăng hoa tại Florida vẫn chưa thể xóa nhòa hoàn toàn những hoài nghi về bản lĩnh thực sự của "Tam Sư" ở ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.

Xem thêm
top-arrow
X