Thứ Tư, 06/05/2026
Zalo

Inter: Ước gì, Mou ở đây giờ này…

Thứ Hai 03/10/2011 13:05(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Không chỉ giới interista, mà nhiều tifosi trung lập cũng thấy rằng những quyết định sai lầm và ác ý của trọng tài Gianluca Rocchi là nguyên nhân cốt lõi khiến Inter thua Napoli. Song thất bại nặng nề 0-3 trận này càng cho thấy sự khác biệt mênh mông giữa Inter bây giờ với Inter thời Mourinho.

10 người vẫn còn là… quá nhiều

“Inter có lẽ chỉ thua khi chỉ còn 6 người trên sân. Với 7 người, chúng tôi vẫn thắng được Milan”. Đó là phát ngôn ngạo nghễ của Jose Mourinho sau trận Inter thắng Milan 2-0 hôm 24/1/2010, trận đấu mà chính Gianluca Rocchi đã bắt và đuổi 2 cầu thủ Inter, Sneijder trong hiệp 1 và Lucio ở cuối trận. Với tuyên bố vừa căm phẫn vừa kiêu hãnh ấy, Mourinho không chỉ công kích mạnh mẽ đội ngũ trọng tài mà ông cho rằng đã cố tình “triệt hạ” Inter, mà còn ca ngợi sức mạnh, bản lĩnh và sự đoàn kết của các học trò. Chiến thắng hôm ấy của Inter làm cả thế giới interista tự hào, nhưng họ còn tự hào hơn về Mou, người thủ lĩnh vĩ đại không bao giờ bị khuất phục bởi bất cứ cái gì.

Claudio Ranieri đâu phải "Người đặc biệt"

Mourinho ngạo mạn có tiếng, nhưng ông luôn đúng. Trận derby nói trên không phải là lần duy nhất Inter phải đá thiếu người dưới thời Mou. Nổi tiếng nhất là trận lượt về bán kết Champions League mùa 2009-10, khi Inter phải chống chọi với áp lực ngàn cân tại sân Camp Nou của Barcelona sau khi Thiago Motta bị thẻ đỏ từ giữa hiệp 1 (cũng vì bị xử oan). Đó là trận Inter ngăn cản Barca tốt đến mức Mourinho chưa thể lặp lại được ở Real Madrid, dù cứ gặp Barca là Mou lại phải sờ đến “kế hoạch 10 chọi 11”. Tiếp đó là trận hòa Sampdoria 0-0 hôm 20/2/2010, trận đấu Inter bị đuổi 2 hậu vệ Samuel và Cordoba chỉ trong 8 phút giữa hiệp 1, còn Mourinho làm động tác phản kháng “cái còng tay” đã trở nên rất nổi tiếng. Bất chấp có phải bị trọng tài “triệt” hay không, thì khi có Mou bên cạnh, Inter luôn thể hiện rằng họ mạnh hơn dù phải đá với thậm chí chỉ 9 cầu thủ.

“Đặc biệt” khác hẳn “bình thường”

Ngay khi đặt chân đến Inter, Ranieri đã gạt đi các ý tưởng so sánh ông với Mourinho bằng khẳng định “Tôi là một Normal One (người bình thường)”. Trận thua Napoli là bằng chứng cho thấy vì sao trước đây Ranieri ít được Mou tôn trọng. “Thợ hàn” quá hiền lành, nếu không muốn nói là nhu nhược, trong “cuộc chiến” với Rocchi. Khi đội bóng và các học trò cần ông nhất, là lúc căng thẳng sau khi Inter bị xử oan quả penalty và bị thủng lưới bàn đầu, thì “Thợ hàn” hầu như chỉ im lặng. Ông dành sự giận dữ về trọng tài cho giờ nghỉ giữa hiệp, nhưng rủi thay, cá tính thiếu mạnh mẽ của ông chỉ tạo điều kiện cho Rocchi lấn tới với một thẻ đỏ truất quyền chỉ đạo. Hiệp 2, Ranieri mặt đỏ gay vì uất ức nhưng cũng “ngoan ngoãn” đứng trên khu vực khán đài nhìn các học trò thi đấu kiểu buông xuôi. Những sự thay đổi người của ông cũng chỉ là vị trí thay cho vị trí chứ không phải đổi sang chiến thuật quyết “sống chết” như cách Mou vẫn làm khi Inter bị dẫn.

Rocchi biếu cho Napoli bàn mở tỷ số, nhưng Inter để thua nặng là do lỗi lớn của Ranieri. Khi tân binh Alvarez chơi mờ nhạt như một quân cờ chấp của Inter từ đầu trận, việc thi đấu thiếu 1 cầu thủ không phải là lý do để Inter dễ dàng đánh mất thế trận như vậy. Khi Nagatomo phải một mình chống đỡ pha băng lên của Maggio ở…trung lộ (trong khi cả hai đều chơi ở cánh), thì cũng không phải là vì Inter thiếu 1 người. Và điều chủ chốt nhất là ngay từ trong tâm lý, Inter đã không còn là chính họ kể từ lúc bị xử oan penalty và chơi thiếu người cuối hiệp 1, mà Ranieri chẳng có bất cứ giải pháp nào khích lệ toàn đội như Mou vẫn làm. Inter đã đen đủi, nhưng họ thua xứng đáng, khi không thể hiện được bản lĩnh của một đội bóng lớn và giàu trải nghiệm nhất nhì Serie A.

Đá 5 trận đã thua đến 3 và mới chỉ giành 4 điểm, cơ hội Scudetto của Inter gần như đã bị xóa sạch ngay từ lúc này. Cũng bởi vì càng ngày người ta càng hiểu rằng vì sao Ranieri bị Mourinho chế nhạo vì không có danh hiệu, bởi vào những lúc dầu sôi lửa bỏng, trong những trận đại chiến, thì ông trở nên quá nhỏ bé và luôn thất bại. Hẳn là chủ tịch Moratti và các interista cùng đang nhớ Mou biết bao…

 

Họ đã nói

 

Moratti: “Rocchi không xứng đáng là trọng tài. Chẳng có gì khác để nói về trận này vì nó bị hủy hoại bởi ông ta. Tôi muốn có sự thay đổi và hy vọng không bao giờ phải thấy lại cái tên này nữa”.
Ranieri
: “Rocchi đã phạm tất cả các sai lầm có thể phạm phải. Tôi chưa bao giờ phàn nàn nhiều như thế này trong suốt 20 năm sự nghiệp, bởi tôi cho rằng trọng tài cũng chỉ là con người và có thể mắc sai lầm, song hôm nay thì khác. Ông ta đã phá hoại những nỗ lực của chúng tôi”.
Cambiasso: “Ngay cả những cầu thủ điềm tĩnh nhất trên thế giới cũng không thể giữ được bình tĩnh trong hoàn cảnh đó. Inter và Napoli đều chơi hay, nhưng khi trọng tài là người giữ quyền quyết định thì đó là sự hủy hoại bóng đá”.
Nagatomo: “Napoli là đội bóng lớn, nhưng không thể nói họ đã chiến thắng một cách xứng đáng vì trọng tài đã làm thay đổi trận đấu”.

 (Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Mikel Arteta cùng Arsenal chạm tay vào lịch sử bằng sự thực dụng đến đáng sợ

Mikel Arteta cùng Arsenal chạm tay vào lịch sử bằng sự thực dụng đến đáng sợ

Mikel Arteta cùng Arsenal chạm tay vào lịch sử bằng sự thực dụng đến đáng sợ

Xuyên suốt 140 năm hình thành và phát triển, chưa bao Arsenal thuận lợi tiến vào một trận chung kết Champions League, đồng thời nắm lợi thế lớn ở cuộc đua vô địch Premier League. Đối với nhiều đội bóng lớn tại Châu Âu, điều này có thể rất bình thường. Ở Anh, hai đại diện ưu tú của thành Manchester thậm chí từng giành “cú ăn ba” kinh điển ở mùa giải 1998/1999 và 2022/2023. Nhưng với riêng Arsenal, họ vừa chạm tay vào lịch sử theo cách của riêng họ.

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Trước những nghi ngờ về mức độ phù hợp của Vincent Kompany với vị trí HLV trưởng tại một đội bóng có tầm vóc rất lớn như Bayern Munich, ông đã dùng hành động để chứng minh bản thân là người xứng đáng. Giờ đây, nhà cầm quân người Bỉ đang trên hành trình giúp Bayern Munich tạo nên một mùa giải ngoạn mục.

Từ khoảnh khắc kiên cường của Declan Rice cho đến biến số mới ở cuộc đua vô địch Premier league

Từ khoảnh khắc kiên cường của Declan Rice cho đến biến số mới ở cuộc đua vô địch Premier league

Từ khoảnh khắc kiên cường của Declan Rice cho đến biến số mới ở cuộc đua vô địch Premier league

Cách đây 16 ngày, vẻ mặt thất thần của các Gooners sau tình huống Kai Havertz đánh đầu chệch khung thành Manchester City trong gang tấc như báo hiệu một sự sụp đổ “thường lệ” của Arsenal vào giai đoạn cuối mùa. Người hâm mộ Arsenal căm ghét cái thứ cảm giác ấy đến cùng cực, nhưng họ một lần nữa phải bất lực chứng kiến viễn cảnh đó có thể lặp lại thêm một lần nữa. 

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Không phải theo cách lãng mạn hóa nhưng nếu nhìn lại hành trình của Džeko: Từ Manchester City, Inter Milan, Schalke 04 cho đến Bosnia and Herzegovina, có một mô-típ lặp lại với tần suất đủ lớn để không thể bỏ qua. Ở những đội bóng mặc áo xanh, Džeko thường không phải là ngôi sao nổi bật nhất nhưng lại là người mà cả đội có thể dựa vào.

Manchester City: Một bước sa chân, chao nghiêng tham vọng

Manchester City: Một bước sa chân, chao nghiêng tham vọng

Manchester City: Một bước sa chân, chao nghiêng tham vọng

Man City tưởng như đã kiểm soát hoàn toàn cuộc chơi tại Hill Dickinson, khi thế trận áp đảo và những khoảnh khắc thăng hoa của Jeremy Doku giúp họ nắm lợi thế trước Everton sau hiệp 1. Nhưng sự lỏng lẻo nơi hậu phương đã khiến mọi thứ rẽ sang hướng khác. Trận hòa 3-3 tai hại khiến thầy trò Pep Guardiola đánh mất quyền tự quyết trong cuộc đua đến chức vô địch Premier League với Arsenal.

Xem thêm
top-arrow
X