Thứ Bảy, 22/08/2026
Zalo

Inter thắng ở Serie A: Cho 90 phút ở Nou Camp

Thứ Hai 26/04/2010 14:14(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News
Con hổ vẫn còn sống, và nó rất khỏe. Thông điệp của Inter từ trận thắng Atalanta rất rõ ràng: Scudetto vẫn là sở hữu riêng của Inter và đội bóng của Mourinho dùng những trận thắng ở Serie A để làm bàn đạp cho các trận đấu then chốt cuối cùng ở Cúp châu Âu.

Trong thế giới Viễn Tây của calcio và bóng đá châu Âu, người cao bồi Inter có một khẩu côn mà mỗi lần ổ đạn xoay sau những cú bóp cò, một kẻ thù của anh ngã xuống. Điều duy nhất người ta chưa biết, là ổ xoay ấy có đầy đạn hay không, và nếu không, thì bao giờ tay cao bồi ấy sẽ bị giết vì bóp cò khi ổ không còn đạn. Câu trả lời ấy chỉ có được vào cuối mùa bóng, nhưng bây giờ, sau một giai đoạn mùa xuân sa sút ở Serie A và thông lệ chết người “thua ở Serie A trước những trận đấu then chốt ở Champions”, một điều tệ hại cho danh hiệu Scudetto mà đội quân của Mourinho đang nắm giữ, Inter đã trở lại trong một thời điểm quan trọng quyết định cả mùa giải: chiến thắng ở Serie A để không từ bỏ giấc mộng Scudetto và làm nền tảng cho những thắng lợi ở Champions League. Chính những điều ấy khiến Inter bước vào chặng đường then chốt của một mùa bóng mà có lẽ sẽ đi vào lịch sử của CLB, khi các tifosi sống trong một tâm trạng khắc khoải, hy vọng và đầy tin tưởng, nhưng cũng không biết điều gì sẽ đến phía trước.

Inter Milan có màn chạy đà hoàn hảo cho trận bán kết lượt về Champions League


Người ta từng cho rằng, phong độ sút kém của Inter ở Serie A trong tháng 2 và tháng 3 là do phân tâm và dành toàn bộ tâm trí cho Champions và Inter sẵn sàng hy sinh Serie A, giải đấu mà họ đã thống trị suốt 4 năm qua, để leo lên đỉnh châu Âu sau gần nửa thế kỉ. Trên thực tế, thắng lợi trước Barcelona ở lượt đi bán kết Champions League và những thắng lợi gần nhất ở giải quốc nội cho thấy một vấn đề khác. Không phải Cúp châu Âu là điều khiến Inter bị phân tâm mạnh mẽ, đấy không phải là lí do chính, mà sự sa sút ấy có lẽ là một điều logic hợp lí của bóng đá.

Giai đoạn ấy không thể kéo dài, và nó đã qua, sau khi để lại một chút hậu quả là ngôi đầu bảng giờ không còn là của riêng Inter. Chiến thắng Juventus diễn ra 3 ngày trước trận thắng Barcelona. Chiến thắng Atalanta diễn ra 3 ngày trước một trận đấu căng thẳng và kịch tính khác với Barca ở Nou Camp. Mourinho và các học trò đã giải tỏa những sức ép từ ngoại cảnh tác động lên mình vào lúc người ta tin rằng họ sẽ bị những sức ép ấy đè bẹp. Cuộc bám đuổi của Roma, những chấn rung của trận động đất mới nổ ra liên quan đến những dính líu của Inter trong vụ Calciopoli và sức nặng của nửa thế kỉ trắng tay ở Cúp C1/Champions League không làm Inter quỵ gối. Inter không quỵ gối, vì không một ai có thể đánh gục được Mourinho và sự kiêu hãnh, uy tín cũng như khả năng cầm quân của ông.

Mourinho hiểu quá rõ điều ấy. Im lặng và thôi không khiêu khích các kẻ thù hữu hình và cả những đối thủ vô hình mà ông tạo ra để kích thích nội lực, vị HLV người BĐN tránh những sức ép không cần thiết từ dư luận và công chúng lên đội bóng. Ông làm thế, có lẽ vì biết một cách chắc chắn rằng, cái đội ngũ mà ông đang nắm giữ không còn là những đứa trẻ như ở mùa bóng đầu tiên và đã hiểu một cách rõ ràng, rằng ông đã thành công về mặt chính trị, khi tạo ra một thế giới của 2 mặt đối lập bạn-thù xung quanh mình. Các cầu thủ giờ đã chiến đấu như những con sư tử, trong một đội ngũ thống nhất về sức mạnh và ý chí, dưới tay của người thủ lĩnh.

Màn kịch nổi tiếng với hành vi giơ tay làm hiệu bị còng của Mourinho trong trận gặp Sampdoria ban đầu được cho là để tấn công những kẻ thù của Inter ở Serie A. Trên thực tế, nó được nhắm đến chính Inter. Đấy là động tác cuối cùng và hiệu quả nhất của Mourinho trong việc gắn kết đội ngũ ấy lại, dồn họ thành một khối thống nhất, hệt như việc kêu gọi ý chí và quyết tâm sắt đá của đội khi “Tổ quốc lâm nguy”, khi lợi ích của họ bị kẻ thù xâm hại. Những hành động trẻ con như của Balotelli trong thời điểm hiện tại không hề khiến Inter xáo trộn như Balotelli và những kẻ đứng sau anh mong đợi, trái lại càng làm đội ngũ ấy đoàn kết hơn.

Vấn đề duy nhất của Inter là nhân sự. Inter có thể thành công trong việc gạt Balotelli khỏi đội hình vì không ai muốn virus độc hại từ cầu thủ này lan rộng ra hơn nữa, nhưng nếu Sneijder không thể ra sân trong trận lượt về với Barca, sau khi anh chấn thương ở hiệp 1 trận thắng Atalanta, đấy là một thảm họa thực sự. Chưa bao giờ Inter chiến đấu mà thiếu quyết tâm và sự đoàn kết, nhưng thiếu Sneijder, đấy là một Inter khác, rất khác, và Mourinho không muốn nhìn thấy Inter ấy.
 

 

4 Sau 4 năm, Chivu mới lại ghi bàn ở Serie A, cho bàn đầu tiên của anh trong màu áo Inter. Bàn gần nhất anh ghi ở Serie A là 9/4/2006, trong trận Roma-Lecce 3-1. Đây cũng là bàn thứ 7 anh ghi ở Serie A (6 bàn với Roma).

10 Sau một tháng rưỡi sa sút, với 10 trận chỉ giành được 14 điểm, Inter đã trở lại với phong độ xuất sắc, giành được 10 điểm/4 trận gần nhất (thắng Bologna 3-0, Juventus 2-0, Atalanta 3-1, hòa Fiorentina 2-2).

25 Bàn san bằng tỉ số 1-1 với Atalanta là bàn thứ 25 của Milito trong 46 trận cho Inter mùa này, 20 ở Serie A, 4 ở Champions League và 1 ở Cúp Italia.


(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Christos Tzolis: Đơn giản nhưng không đơn điệu

Christos Tzolis: Đơn giản nhưng không đơn điệu

Christos Tzolis: Đơn giản nhưng không đơn điệu

Christos Tzolis không cần quá nhiều động tác để tạo ra ảnh hưởng. Cầu thủ người Hy Lạp có cách chơi trực diện, xử lý nhanh và gọn gàng. Khả năng đọc tình huống, chọn vị trí và di chuyển thông minh giúp Tzolis luôn biết cách xuất hiện ở những điểm nóng, mở ra những tình huống tấn công khó lường.

Arsenal chiêu mộ Ezri Konsa: Khi Pháo thủ không còn mua tương lai, họ mua hiện tại

Arsenal chiêu mộ Ezri Konsa: Khi Pháo thủ không còn mua tương lai, họ mua hiện tại

Arsenal chiêu mộ Ezri Konsa: Khi Pháo thủ không còn mua tương lai, họ mua hiện tại

Nếu ngược dòng thời gian về quá khứ, thời điểm Arsenal vẫn còn được dẫn dắt bởi HLV Arsene Wenger, đội bóng gần như chắc chắn sẽ không chi một khoản tiền lớn để chiêu mộ một trung vệ chuẩn bị bước sang tuổi 29 như Ezri Konsa.

Bukayo Saka và bài toán kì vọng: Đã đến lúc Arsenal đòi hỏi nhiều hơn từ ngôi sao của mình

Bukayo Saka và bài toán kì vọng: Đã đến lúc Arsenal đòi hỏi nhiều hơn từ ngôi sao của mình

Bukayo Saka và bài toán kì vọng: Đã đến lúc Arsenal đòi hỏi nhiều hơn từ ngôi sao của mình

Ở thời điểm hiện tại, Bukayo Saka đang có được vị thế hiếm cầu thủ Arsenal nào có đặc quyền tương tự. Anh là sản phẩm tiêu biểu của lò đào tạo Hale End trong nhiều năm qua và cũng là gương mặt đại diện cho sự vươn lên của Arsenal dưới triều đại Mikel Arteta.

Christos Tzolis và lời giải Arsenal không ngờ tới ở hành lang cánh trái

Christos Tzolis và lời giải Arsenal không ngờ tới ở hành lang cánh trái

Christos Tzolis và lời giải Arsenal không ngờ tới ở hành lang cánh trái

Khi Arsenal bỏ ra 34 triệu bảng để đưa Christos Tzolis rời Club Brugge, phản ứng của thị trường không hẳn là sự phấn khích. Trong một mùa hè mà giá cầu thủ ngày càng bị đẩy lên quá cao, mức phí dành cho một cầu thủ 24 tuổi đến từ giải VĐQG Bỉ khiến nhiều người cảm thấy hoài nghi. Ngay cả các Gooners cũng chẳng phải ngoại lệ.

Barca đã nẫng tay trên Real Madrid trong thương vụ Rodri như thế nào?

Barca đã nẫng tay trên Real Madrid trong thương vụ Rodri như thế nào?

Barca đã nẫng tay trên Real Madrid trong thương vụ Rodri như thế nào?

Người Tây Ban Nha có câu: “Từ một đám cưới sẽ dẫn đến một đám cưới khác” (“De una boda sale otra boda”). Tuy nhiên, vào mùa hè này, một đám cưới lại dẫn đến việc Rodri đặt bút ký hợp đồng chuyển từ Manchester City sang khoác áo Barcelona. Nhà đương kim vô địch La Liga đã đánh bại sự cạnh tranh gay gắt từ đại kình địch Real Madrid để hoàn tất thương vụ có tổng giá trị lên tới 76,5 triệu euro này (đã bao gồm cả các điều khoản phụ phí).

Khởi đầu hứa hẹn của Lee Kang-in ở Atletico

Khởi đầu hứa hẹn của Lee Kang-in ở Atletico

Khởi đầu hứa hẹn của Lee Kang-in ở Atletico

Khoác lên mình chiếc áo số 7 - số áo trước đó của huyền thoại Antoine Griezmann, đồng nghĩa Lee Kang-in nhận được rất nhiều kỳ vọng. Người hâm mộ Atletico Madrid không nhất thiết đòi hỏi anh trở thành Grizzy thứ hai, nhưng muốn thấy chiếc áo ấy tiếp tục thuộc về một cầu thủ có thể tạo ra những khoảnh khắc khiến Riyadh Air Metropolitano bùng nổ. Và ngay ở trận chính thức đầu tiên, Lee đã mang đến sự khác biệt.

Rodri: Từ trại hè Connecticut đến chức vô địch World Cup - Chuyện một cậu bé ám ảnh với bóng đá

Rodri: Từ trại hè Connecticut đến chức vô địch World Cup - Chuyện một cậu bé ám ảnh với bóng đá

Rodri: Từ trại hè Connecticut đến chức vô địch World Cup - Chuyện một cậu bé ám ảnh với bóng đá

Ba mươi thiếu niên của trại hè ngồi túm tụm quanh một chiếc TV được lắp ráp vội vàng, dõi theo cảnh Tây Ban Nha nâng cao chiếc cúp vàng World Cup. Một trong số đó đã không thể kìm nén được sự vui sướng tột độ - và 16 năm sau, chính cậu bé ấy cũng sẽ bước lên cầm lấy và giương cao chiếc cúp đó, với tư cách là đội trưởng của ĐTQG Tây Ban Nha.

Xem thêm
top-arrow
X