Chủ Nhật, 13/09/2026
Zalo

Inter ngược dòng kỳ diệu: Tới hơi thở cuối cùng

Thứ Năm 17/03/2011 14:06(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Khi người ta đã viết sẵn điếu văn cho họ, thậm chí tin rằng giấy báo tử đã ở sẵn trong ngăn kéo của Moratti, hoặc cho rằng chiếc Cúp đoạt được tháng 5 năm ngoái đã nằm trong quan tài, thì họ lại sống và không những thế, sống khỏe, khi cái chết đã cận kề. Vì họ hiểu, cuộc sống (không phải là những cái Cúp) có giá trị thế nào.

Cái đẹp ở sự bất trắc

Không cần phải lãng mạn hóa những gì Inter đã làm được dưới thời Leonardo chỉ bằng một chiến thắng kiểu hạ Bayern nữa, bởi tất cả những gì mà vị HLV trẻ 42 tuổi đã làm được trong 3 tháng qua ở đội bóng này đã thực sự lãng mạn rồi, như điểm khởi đầu của một mối tình đẹp mà chưa ai nghĩ đến kết cục dang dở của nó ra sao. Vì bây giờ mới là tháng 3, Inter vẫn đang trên đường tái chinh phục những danh hiệu họ đã có của mùa bóng cũ. Ở Munich, họ chứng tỏ vẫn là những nhà vô địch. Trên lãnh thổ Italia, họ khẳng định mình trong cuộc đua Scudetto và chính sự tỏa sáng của Inter dưới tay Leonardo đã làm Serie A có sức sống hơn. Nước Ý phải cảm ơn Leo và Inter vì những cuộc chiến đấu không ngưng nghỉ của họ. Thắng lợi này là món quà tặng nước Ý đúng 24 giờ trước lễ kỉ niệm 150 năm ngày Italia thống nhất.

Inter Milan ăn mừng chiến thắng kỳ vĩ ngay tại sào huyệt của đối thủ

Đối với tôi, chẳng có gì thích thú bằng việc xem Inter chiến đấu những năm qua. Đấy chắc chắn là đội bóng đáng xem nhất, vì các trận đấu của Inter mang nhiều bất trắc và cảm xúc trái ngược nhất. Tôi không theo chủ nghĩa duy mỹ, nên dù rất tôn trọng các culé, vẫn phải nói rằng cái đẹp của Barca về kĩ thuật và ngoạn mục cống hiến nếu mãi như vậy sẽ trở nên nhàm chán và chắc chắn sẽ có lúc người ta thích nhìn thấy Barca thua hơn là thắng, vì họ thắng nhiều quá. Cái đẹp của Inter khác nhiều: một sự pha trộn không theo quy tắc về định lượng nào giữa tình cảm, lí trí và những cảm xúc với cao trào không sao biết trước được. Như cái cách họ đã thắng Sampdoria 3-2 sau khi bị dẫn trước 0-2 đến tận phút 88 trong một trận đấu 7 năm về trước. Như khi họ ghi bàn quyết định ở Kiev tháng 12/2009 và từ đó mở ra câu chuyện huyền thoại về việc chinh phục Champions League sau 45 năm. Như khi họ đã hạ Bayern ngay trên đất Đức, mà bàn quyết định được ghi khi trận đấu chỉ còn 2 phút (Leo bảo, đấy là bàn thắng của “Đức mẹ”). Và Inter của Leo có lẽ sẽ còn làm nhiều điều như thế nữa, cho đến khi nào anh chưa mất đi cảm hứng.

Không cần biết ngày mai

Bản chất của Leo không nằm ở chỗ anh cao tay ra sao và điều binh khiển tướng thế nào. Tôi chưa hề nhìn thấy một thiên tài kĩ chiến thuật nào đó ở anh, ngay cả trong chiến thắng này nữa trên sân Munich, khi Bayern tự đánh rơi chiến thắng khi đã dẫn trước 2-1 và Van Gaal, quá thận trọng, đã tự sát khi rút Robben ra sân mấy phút sau khi Sneijder gỡ hòa 2-2. Điều chắc chắn sẽ phải làm, là tìm hiểu tại sao các đội bóng của anh, từ Milan đến Inter, luôn như thế, luôn đem đến những cảm xúc vô cùng mãnh liệt, những điều rất con người. Mãnh liệt và tột cùng hạnh phúc (như đêm Munich) và tột cùng xấu hổ (như đêm Manchester cách đây một năm, cùng Milan), dù rằng, đích đến cuối cùng là những danh hiệu, anh chưa hề với tới (cùng Milan) và không ai biết liệu có thể với tới hay không (cùng Inter). Đấy còn là cảm giác về sự dang dở nào đó mà bất cứ ai trong chúng ta cũng đã từng trải qua, nhưng không hối tiếc, vì đã làm hết sức có thể. Với Milan là một cuộc cách mạng điên rồ trong lối chơi để rồi tất cả những gì còn lại là những chiến thắng đẹp. Với Inter là một cuộc cách mạng khác, dở chừng, vì Leo đến để vá lắp những gì đổ nát từ thời Benitez.

Bây giờ, khi Inter trở thành nữ hoàng của tháng 3, vì họ sinh ra vào tháng 3 (1908), và đúng một năm về trước, Inter chiến thắng trên sân của Chelsea để tạo bước đột phá cho cuộc chinh phục chiếc Cúp đã mơ suốt nửa thế kỉ, tại sao ta không thể mơ về một trận Inter-Real Madrid ở tứ kết, hoặc xa hơn nữa? Đấy sẽ là cuộc gặp gỡ của 2 chiều cảm xúc, của 2 con người hiện tại và quá khứ gần gũi của Inter. Chẳng thể đoán trước được điều gì ở trận đấu ấy, nhưng nếu có thất bại, thì Leo cũng sẽ không như Mou, con người mà mỗi năm, vào tháng 3, khi mùa bóng đang ở giai đoạn căng thẳng, là mở mồm tuyên bố sẽ trở lại một nơi nào đó (Anh hoặc Ý), hoặc công kích trọng tài để dù với bất cứ cách nào, ông cũng tránh bị coi là kẻ thất bại. Leo hơn Mou ở chỗ ấy. Anh luôn hành xử như một quý ông. Mou đôi khi như một kịch sĩ, một đứa trẻ luôn muốn giành phần hơn trong tất cả các bữa ăn.

Câu hỏi cuối cùng: Inter Leo sẽ đi xa đến đâu ở Champions League và trong cuộc đua Scudetto? Chúng ta không thể trả lời câu hỏi ấy được và điều đó lại bí hiểm hệt như nụ cười của nàng Mona Lisa. Tác giả bức ấy, Leonardo da Vinci của thời Phục hưng, đã đem bí mật về nụ cười ấy xuống mồ. Anh chàng HLV Leonardo Nascimento de Araujo, người đang phục hưng Inter (chơi chữ “rinascimento” là Phục hưng), cũng thừa biết ưu khuyết của mình, nhưng cũng sẽ không nói và chỉ cười, cười như Mona Lisa. Điều duy nhất ta biết, triết lí của Leo, như đã từng thể hiện ở Milan một năm về trước, là sống và vui hết mình cho đến khi nào có thể, cho đến hơi thở cuối cùng và không bao giờ nuối tiếc. Đấy có phải cũng là triết lí sống của nhiều người trong cuộc sống đầy bất trắc này không?

Lí trí với Mou, cảm xúc với Leo

Chẳng có gì ngạc nhiên vì những gì Inter đã làm, nếu đội bóng này đã ghi hầu hết số bàn thắng của họ tại Serie A ở nửa tiếng cuối trận. Đội bóng ấy sống mạnh mẽ nhất khi đã ở chân tường, sau khi đã phạm phải vô số sai lầm. Mourinho hiểu điều ấy, nên trong hai năm ở Inter, ông đã ép chính mình và các học trò vào những cơn bức bối cùng cực tưởng như chỉ muốn thoát ra và đâm chết một ai đó để rồi họ cuồng điên trên sân cỏ trong cuộc chiến với kẻ thù vô hình (bản lĩnh của họ, ức chế vì bị cho là tất cả ghét bỏ, hãm hại) và hữu hình (đối phương). Leonardo khác. Inter bây giờ là sự giải thoát của những ức chế còn lại từ ngày ấy, từ niềm kiêu hãnh bị tổn thương dưới thời Benitez và là sự giải phóng cho cái tôi để làm nên chủ nghĩa anh hùng cá nhân của các cầu thủ đẳng cấp, những điều bị bó buộc trong triết lí tập thể trên hết của Mourinho.

Leo khác với Mou là thế, và Inter Leo khác với Inter Mou là vậy. Các interisti chắc chắn sẽ còn nhớ Mou. Không chỉ bây giờ, mà còn nhiều năm về sau nữa. Nhưng họ sẽ yêu Leo, và họ cũng như các CĐV Milan, sẽ không trách anh điều gì nếu mùa này Inter không chiến thắng bất cứ danh hiệu nào hết. Inter Mourinho là lí trí, lí trí đến cùng cực. Inter Leo đơn giản là không có logic nào hết, nhưng sự bất trắc và những cảm xúc thăng hoa hoặc thất vọng tốt cùng lại sẽ cùng họ đi đến hết mùa bóng này. Điều duy nhất chung nhau: Các trận đấu của Inter Leo và Inter Mou không hề kết thúc. Kể cả sau tiếng còi chung cuộc. Vì nó tiếp tục diễn ra trên các trang báo, và trong lòng các tifosi.

 (Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Estevao phải học cách chờ đợi ở Stamford Bridge

Estevao phải học cách chờ đợi ở Stamford Bridge

Estevao phải học cách chờ đợi ở Stamford Bridge

Cách đây vài tuần, Carlo Ancelotti tới Stamford Bridge để theo dõi Estevao Willian, chàng trai trẻ mà mình tin có thể trở thành tương lai của bóng đá Brazil. Estevao Willian bước ra khỏi đường hầm Stamford Bridge, ngồi xuống ghế dự bị rồi 90 phút sau lại đi vào đường hầm, vẫn nguyên bộ đồ tập trên người.

Mac Allister và những ngày chờ đợi một cái gật đầu từ Anfield

Mac Allister và những ngày chờ đợi một cái gật đầu từ Anfield

Mac Allister và những ngày chờ đợi một cái gật đầu từ Anfield

Trong bóng đá, nếu đã lên tiếng, bạn cũng phải biết cách chứng minh bằng đôi chân. Và sau cuộc họp báo khá sôi nổi trước trận gặp Atletico Madrid, nơi Alexis Mac Allister nói nhiều về việc Liverpool không đề nghị anh hợp đồng mới trong mùa hè, tiền vệ người Argentina đã trả lời theo cách thuyết phục nhất: ghi một bàn thắng tuyệt đẹp, giúp Liverpool thắng 2-1. 

Vẻ đẹp của bóng đá đôi khi chỉ nằm ở một cái nhấc chân

Vẻ đẹp của bóng đá đôi khi chỉ nằm ở một cái nhấc chân

Vẻ đẹp của bóng đá đôi khi chỉ nằm ở một cái nhấc chân

Dimitar Berbatov không phải kiểu người lúc nào cũng tràn năng lượng, và cách ông dùng từ cũng giống hệt phong cách chơi bóng: tại sao phải dùng 100 từ khi một từ là đủ? Trong một cuộc trò chuyện qua Zoom thời Covid với The Guardian, Berbatov từng được hỏi liệu bóng đá có thực sự dễ dàng với ông như vẻ ngoài hay không. Câu trả lời chỉ vỏn vẹn một chữ: “Có.” Không màu mè, không cố tỏ ra ngạo mạn. Đơn giản là với Berbatov, bóng đá thực sự dễ.

Ông nội không còn ở đó, nhưng giấc mơ của ông vẫn đi cùng Pedri

Ông nội không còn ở đó, nhưng giấc mơ của ông vẫn đi cùng Pedri

Ông nội không còn ở đó, nhưng giấc mơ của ông vẫn đi cùng Pedri

Tôi thề, chưa bao giờ có một người hâm mộ bóng đá nào cuồng nhiệt hơn ông tôi. Tôi biết tất cả những ai đang đọc bài viết này ở Tây Ban Nha sẽ lắc đầu và nói: “Không, không, không, chú tôi mới là người cuồng nhiệt nhất.” Nhưng tôi nói thật, nếu bạn có cơ hội gặp ông tôi, bạn sẽ hiểu.

Loris Karius: Đứng dậy từ những đổ vỡ

Loris Karius: Đứng dậy từ những đổ vỡ

Loris Karius: Đứng dậy từ những đổ vỡ

Cái tên Loris Karius từng gợi lên ký ức kinh hoàng. Đêm Kiev năm 2018, hai sai lầm nghiêm trọng của thủ môn người Đức khiến Liverpool bại trận 1-3 trước Real Madrid trong trận chung kết UEFA Champions League. Từ một thủ môn trẻ từng được kỳ vọng, Karius bỗng trở thành hiện thân cho những sai lầm. Nhưng sau biết bao dâu bể cuộc đời, Karius đang hồi sinh mạnh mẽ tại Schalke 04.

Chelsea của Xabi Alonso: Ghi bàn như một đội đua vô địch, kiểm soát trận đấu như một đội tầm trung

Chelsea của Xabi Alonso: Ghi bàn như một đội đua vô địch, kiểm soát trận đấu như một đội tầm trung

Chelsea của Xabi Alonso: Ghi bàn như một đội đua vô địch, kiểm soát trận đấu như một đội tầm trung

Nếu chỉ nhìn vào kết quả, Chelsea đang khởi đầu mùa giải theo cách rất tích cực. Sau ba trận đầu tiên dưới thời Xabi Alonso, họ có số điểm cao thứ tư Premier League, chỉ đứng sau Arsenal, Manchester City và Hull City. 

Mauricio Pochettino: "Chelsea nên bị tước chức vô địch Premier league 2016/17 và trao lại cho Tottenham"

Mauricio Pochettino: Chelsea nên bị tước chức vô địch Premier league 2016/17 và trao lại cho Tottenham

Mauricio Pochettino: "Chelsea nên bị tước chức vô địch Premier league 2016/17 và trao lại cho Tottenham"

Mauricio Pochettino cho rằng Chelsea nên bị tước chức vô địch Premier League mùa 2016/17 vì những vi phạm quy định tài chính và danh hiệu ấy phải được trao lại cho Tottenham, đội bóng mà ông dẫn dắt về nhì mùa giải đó.

Xem thêm
top-arrow
X