Thứ Hai, 29/06/2026
Zalo

Inter, ác mộng chưa kết thúc: Người đâu mà đá?

Thứ Ba 25/01/2011 17:31(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

4 tháng trước, khi Benitez gào vào mặt Chủ tịch Moratti rằng ông ta cần ít nhất 4 cầu thủ mới, nhiều người đã không đồng tình. Nhưng bây giờ, nếu Leonardo cũng gào lên như thế, sẽ không ai phản đối. Trước Udinese, Inter đã “chấp” một chân sút, một thủ môn, và cả một đội hình mỏi mệt.

Một trong những người chơi tồi nhất trong trận gặp Udinese lại chính là cầu thủ hay nhất từ đầu mùa đến giờ của Inter, và tính trong 3 trận trở lại, anh cũng không có đối thủ: Samuel Eto’o. “Báo đen” đã ghi 5 bàn và có 2 đường chuyền kiến tạo trong 3 trận thắng liên tiếp vừa qua, nhưng trước Udinese, anh đã bị bắt chết ở biên trái, hoàn toàn không tham gia rõ rệt vào bất cứ tình huống phối hợp tấn công vào và chỉ có đúng một cú sút về phía khung thành Udinese, nguy hiểm đến nỗi thủ môn Handanovic chỉ cần nhẹ nhàng ôm lấy bóng.

Sau tuần trăng mặt là thách thức dành cho Leonardo

Báo chí Italia đã sửng sốt đặt ra câu hỏi rằng tại sao Eto’o cứ ru rú ở cánh trái một cách cứng nhắc, mà quên mất rằng trong 3 trận thắng liên tiếp trước đó (trước Genoa, Bologna, Cesena), cũng từ vị trí ấy, anh đã quét sạch một tảng lớn của tấm lá chắn các đối thủ dựng lên. Sự khác biệt ở trận gặp Udinese: Không Milito (chấn thương), không có một “số 9” điển hình làm nhiệm vụ trả bóng lại và phối hợp với Eto’o, cũng như chạy chỗ và thu hút bớt sự chú ý của hàng thủ đối phương. Khi Snejder vẫn còn đang dưỡng bệnh, Inter không có một giải pháp tấn công nào khả dĩ hơn ngoài việc bắt Eto’o chạy “như điên”, trong khi nhân tố cần để bổ sung tốt cho lối chơi ấy là Milito, một tiền đạo cắm, lại quá mong manh.

Tương tự, những ai cho rằng Castelazzi có thể là một giải pháp thay thế được Julio Cesar có thể sẽ phải giật mình với một con số đáng lo ngại: Trong 3 tháng qua, Inter chưa một lần giữ sạch lưới (thủng đến 18 quả), và thủ môn gần nhất không phải vào lưới nhặt bóng của họ chính là Julio Cesar, trong thắng lợi 1-0 trước Genoa vào ngày 29/10 năm ngoái. Castelazzi chính là người có một phần lỗi trong các bàn thua của Inter trước Udinese, đặc biệt là tình huống để Domizzi thò chân cực nhanh ghi bàn thứ 3. Thủ môn này cũng kém trong cả các tình huống tổ chức hàng thủ, thậm chí là không thể bài trí các hậu vệ đứng kín kẽ trong những pha bóng chống cố định (trận thua Udinese là lần thứ 6 Inter bị thủng lưới từ các quả đá phạt).

Đế chế lão hóa

Sau 2 vị trí tối quan trọng ấy, hãy xét đến tuyến tiền vệ, khu vực mà từ trước đến nay được coi là đầy đặn về nhân lực nhất của Inter: Các tiền vệ thủ có thể được xoay vòng (dù thực ra chỉ Muntari có thể xem là giải pháp dự bị khả dĩ), với nhân sự gồm Zanetti, Cambiasso, Mariga, Muntari và Obi. Nhưng sức sáng tạo của tuyến 2 đúng là đang kiệt quệ: Stankovic dù ghi bàn giỏi, nhưng không phải một người có thể đưa ra các đường chuyền mang tính đột biến cao. Mùa trước, gánh nặng ấy dồn lên vai Sneijder, nhưng mùa này, cũng như Milito, anh chỉ làm khán giả là chính vì chấn thương.

Tương tự, thời điểm mà trung vệ Samuel chấn thương (đầu tháng 11, trận hòa 1-1 trước Brescia) và nghỉ đá cho đến giờ, hàng thủ Inter lâm vào trạng thái báo động, với những sai lầm liên tiếp của những người đóng thế (Ranocchia và Cordoba). Trong khi ở 2 cánh, Inter chỉ có một giải pháp dự phòng là Davide Santon, hoặc kéo Zanetti về (nhưng khi ấy thì tuyến giữa lại hở!).

Tất cả những người đang chấn thương ấy (Cesar, Samuel, Sneijder, Milito) đều là nòng cốt của cú ăn ba lịch sử mùa trước, nhưng chắc chắn mùa giải kỳ diệu ấy và sức ép tâm lý trên đỉnh cao đã khiến thể lực của họ kiệt quệ mùa này. Trong khi Chủ tịch Moratti đã quá tiết kiệm trong việc mua sắm và để cho những trụ cột ấy (có Samuel và Milito đã trên 30) được nghỉ ngơi.
 

5: Thua Udinese là trận thứ năm Inter để thua ít nhất 3 bàn từ đầu mùa, sau các trận thua Lazio 1-3 ở Serie A, thua Bremen 0-3, thua Tottenham 1-3 (lượt về) và thắng Tottenham 4-3 (lượt đi) ở Champions League.

18: Kể từ trận thắng Genoa 1-0 hôm 29/10/2010, Inter đã thủng lưới 12 trận liên tiếp ở Serie A với tổng cộng 18 bàn thua, trung bình 1,5 bàn/trận. Trong 4 trận với Leo, Inter thủng lưới 6 bàn, cũng 1,5 bàn/trận.

Tháng Hai khủng khiếp cho Inter

Và Inter kiệt quệ về thể lực ấy sẽ đối diện với hàng loạt vấn đề, khi Champions League trở lại trong tháng Hai, cộng thêm với lịch thi đấu bị cộng dồn do đá bù (9 trận trong 30 ngày, và số trận sân khách nhiều hơn, 5 so với 4 trận sân nhà). Chưa hết, hầu hết các đối thủ của họ trong tháng Hai đều rất khó nhằn, hoặc là những đối thủ cạnh tranh Scudetto trực tiếp như Juventus, Roma (2 trận liên tiếp), hoặc là những đội bóng có lối chơi rất khó chịu như Sampdoria, bari, hay Cagliari. Chủ tịch Moratti đã tuyên bố đội bóng của ông đang tìm một tiền đạo trong tháng Một, nhưng Inter không chỉ cần thêm một tiền đạo, mà cả một đội hình vẫn còn là ít trong hoàn cảnh hiện nay!

Ngày Đấu trường Đối thủ

27/02/11 Serie A Sampdoria (sân khách)
23/02/11 Champions League Bayern (sân nhà)
20/02/11 Serie A Cagliari (sân nhà)
16/02/11 Serie A Fiorentina (sân khách)
13/02/11 Serie A Juventus (sân khách)
06/02/11 Serie A Roma (sân nhà)

02/02/11 Serie A Bari (sân khách)
30/01/11 Serie A Palermo (sân nhà)
26/01/11 Coppa Italia Napoli (sân khách)

 (Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Canada vào vòng 16 đội: Cứ vui đi khi đời cho phép

Canada vào vòng 16 đội: Cứ vui đi khi đời cho phép

Canada vào vòng 16 đội: Cứ vui đi khi đời cho phép

Từ một đội tuyển thường xuyên đứng ngoài rìa ở sân khấu World Cup, Canada đang từng bước viết lại lịch sử của chính mình. Chiến thắng nghẹt thở trước Nam Phi không chỉ đưa Les Rouges góp mặt tại vòng 16 đội World Cup 2026, mà còn là lời khẳng định rằng nền bóng đá xứ lá phong đã bước ra ánh sáng và dám mơ về những điều lớn lao.

Ở tuổi 39, Messi định nghĩa khái niệm "tận hưởng" ra sao?

Ở tuổi 39, Messi định nghĩa khái niệm tận hưởng ra sao?

Ở tuổi 39, Messi định nghĩa khái niệm "tận hưởng" ra sao?

Không chạy nhiều hơn để chứng minh mình vẫn còn sức mạnh, không tranh chấp quyết liệt để phủ nhận tuổi tác hoặc tìm mọi cách để níu giữ hình ảnh từng thuộc về mình. Lionel Messi đang chơi bóng như một người phải bước trên sân như thể đang đi dạo trong khu vườn quen thuộc của đời mình, nơi từng thảm cỏ, từng khoảng trống, từng nhịp của trận đấu đều đã được anh nằm lòng từ rất lâu.

Khi Anh bế tắc, may có “cậu Be”

Khi Anh bế tắc, may có “cậu Be”

Khi Anh bế tắc, may có “cậu Be”

Đội tuyển Anh đã từng nhiều lần mắc kẹt giữa những khối phòng ngự lùi sâu. Trước Panama, nỗi ám ảnh ấy lại hiện về. Họ cầm bóng áp đảo, nhưng mọi con đường dẫn đến khung thành đối phương khép kín như một mê cung không lối thoát. Và rồi, vào thời khắc sự sốt ruột dâng cao, Jude Bellingham đã hóa siêu anh hùng giải cứu “Tam sư”.

Ousmane Dembele: Đương kim Quả bóng Vàng là phải thế!

Ousmane Dembele: Đương kim Quả bóng Vàng là phải thế!

Ousmane Dembele: Đương kim Quả bóng Vàng là phải thế!

Từ một tài năng lỡ dở, luôn bị ám ảnh bởi chấn thương và sự thiếu ổn định, Ousmane Dembele đã hóa thành cơn cuồng phong của bóng đá thế giới. Sau những thành công rực rỡ ở cấp câu lạc bộ, Dembele đang thắp sáng hành trình của đội tuyển Pháp tại World Cup 2026 trên đất Bắc Mỹ mùa hè này.

Xem thêm
top-arrow
X