Thứ Năm, 02/04/2026
Zalo

Inter, ác mộng chưa kết thúc: Người đâu mà đá?

Thứ Ba 25/01/2011 17:31(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

4 tháng trước, khi Benitez gào vào mặt Chủ tịch Moratti rằng ông ta cần ít nhất 4 cầu thủ mới, nhiều người đã không đồng tình. Nhưng bây giờ, nếu Leonardo cũng gào lên như thế, sẽ không ai phản đối. Trước Udinese, Inter đã “chấp” một chân sút, một thủ môn, và cả một đội hình mỏi mệt.

Một trong những người chơi tồi nhất trong trận gặp Udinese lại chính là cầu thủ hay nhất từ đầu mùa đến giờ của Inter, và tính trong 3 trận trở lại, anh cũng không có đối thủ: Samuel Eto’o. “Báo đen” đã ghi 5 bàn và có 2 đường chuyền kiến tạo trong 3 trận thắng liên tiếp vừa qua, nhưng trước Udinese, anh đã bị bắt chết ở biên trái, hoàn toàn không tham gia rõ rệt vào bất cứ tình huống phối hợp tấn công vào và chỉ có đúng một cú sút về phía khung thành Udinese, nguy hiểm đến nỗi thủ môn Handanovic chỉ cần nhẹ nhàng ôm lấy bóng.

Sau tuần trăng mặt là thách thức dành cho Leonardo

Báo chí Italia đã sửng sốt đặt ra câu hỏi rằng tại sao Eto’o cứ ru rú ở cánh trái một cách cứng nhắc, mà quên mất rằng trong 3 trận thắng liên tiếp trước đó (trước Genoa, Bologna, Cesena), cũng từ vị trí ấy, anh đã quét sạch một tảng lớn của tấm lá chắn các đối thủ dựng lên. Sự khác biệt ở trận gặp Udinese: Không Milito (chấn thương), không có một “số 9” điển hình làm nhiệm vụ trả bóng lại và phối hợp với Eto’o, cũng như chạy chỗ và thu hút bớt sự chú ý của hàng thủ đối phương. Khi Snejder vẫn còn đang dưỡng bệnh, Inter không có một giải pháp tấn công nào khả dĩ hơn ngoài việc bắt Eto’o chạy “như điên”, trong khi nhân tố cần để bổ sung tốt cho lối chơi ấy là Milito, một tiền đạo cắm, lại quá mong manh.

Tương tự, những ai cho rằng Castelazzi có thể là một giải pháp thay thế được Julio Cesar có thể sẽ phải giật mình với một con số đáng lo ngại: Trong 3 tháng qua, Inter chưa một lần giữ sạch lưới (thủng đến 18 quả), và thủ môn gần nhất không phải vào lưới nhặt bóng của họ chính là Julio Cesar, trong thắng lợi 1-0 trước Genoa vào ngày 29/10 năm ngoái. Castelazzi chính là người có một phần lỗi trong các bàn thua của Inter trước Udinese, đặc biệt là tình huống để Domizzi thò chân cực nhanh ghi bàn thứ 3. Thủ môn này cũng kém trong cả các tình huống tổ chức hàng thủ, thậm chí là không thể bài trí các hậu vệ đứng kín kẽ trong những pha bóng chống cố định (trận thua Udinese là lần thứ 6 Inter bị thủng lưới từ các quả đá phạt).

Đế chế lão hóa

Sau 2 vị trí tối quan trọng ấy, hãy xét đến tuyến tiền vệ, khu vực mà từ trước đến nay được coi là đầy đặn về nhân lực nhất của Inter: Các tiền vệ thủ có thể được xoay vòng (dù thực ra chỉ Muntari có thể xem là giải pháp dự bị khả dĩ), với nhân sự gồm Zanetti, Cambiasso, Mariga, Muntari và Obi. Nhưng sức sáng tạo của tuyến 2 đúng là đang kiệt quệ: Stankovic dù ghi bàn giỏi, nhưng không phải một người có thể đưa ra các đường chuyền mang tính đột biến cao. Mùa trước, gánh nặng ấy dồn lên vai Sneijder, nhưng mùa này, cũng như Milito, anh chỉ làm khán giả là chính vì chấn thương.

Tương tự, thời điểm mà trung vệ Samuel chấn thương (đầu tháng 11, trận hòa 1-1 trước Brescia) và nghỉ đá cho đến giờ, hàng thủ Inter lâm vào trạng thái báo động, với những sai lầm liên tiếp của những người đóng thế (Ranocchia và Cordoba). Trong khi ở 2 cánh, Inter chỉ có một giải pháp dự phòng là Davide Santon, hoặc kéo Zanetti về (nhưng khi ấy thì tuyến giữa lại hở!).

Tất cả những người đang chấn thương ấy (Cesar, Samuel, Sneijder, Milito) đều là nòng cốt của cú ăn ba lịch sử mùa trước, nhưng chắc chắn mùa giải kỳ diệu ấy và sức ép tâm lý trên đỉnh cao đã khiến thể lực của họ kiệt quệ mùa này. Trong khi Chủ tịch Moratti đã quá tiết kiệm trong việc mua sắm và để cho những trụ cột ấy (có Samuel và Milito đã trên 30) được nghỉ ngơi.
 

5: Thua Udinese là trận thứ năm Inter để thua ít nhất 3 bàn từ đầu mùa, sau các trận thua Lazio 1-3 ở Serie A, thua Bremen 0-3, thua Tottenham 1-3 (lượt về) và thắng Tottenham 4-3 (lượt đi) ở Champions League.

18: Kể từ trận thắng Genoa 1-0 hôm 29/10/2010, Inter đã thủng lưới 12 trận liên tiếp ở Serie A với tổng cộng 18 bàn thua, trung bình 1,5 bàn/trận. Trong 4 trận với Leo, Inter thủng lưới 6 bàn, cũng 1,5 bàn/trận.

Tháng Hai khủng khiếp cho Inter

Và Inter kiệt quệ về thể lực ấy sẽ đối diện với hàng loạt vấn đề, khi Champions League trở lại trong tháng Hai, cộng thêm với lịch thi đấu bị cộng dồn do đá bù (9 trận trong 30 ngày, và số trận sân khách nhiều hơn, 5 so với 4 trận sân nhà). Chưa hết, hầu hết các đối thủ của họ trong tháng Hai đều rất khó nhằn, hoặc là những đối thủ cạnh tranh Scudetto trực tiếp như Juventus, Roma (2 trận liên tiếp), hoặc là những đội bóng có lối chơi rất khó chịu như Sampdoria, bari, hay Cagliari. Chủ tịch Moratti đã tuyên bố đội bóng của ông đang tìm một tiền đạo trong tháng Một, nhưng Inter không chỉ cần thêm một tiền đạo, mà cả một đội hình vẫn còn là ít trong hoàn cảnh hiện nay!

Ngày Đấu trường Đối thủ

27/02/11 Serie A Sampdoria (sân khách)
23/02/11 Champions League Bayern (sân nhà)
20/02/11 Serie A Cagliari (sân nhà)
16/02/11 Serie A Fiorentina (sân khách)
13/02/11 Serie A Juventus (sân khách)
06/02/11 Serie A Roma (sân nhà)

02/02/11 Serie A Bari (sân khách)
30/01/11 Serie A Palermo (sân nhà)
26/01/11 Coppa Italia Napoli (sân khách)

 (Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

“Chúng tôi đã không có phong độ tốt nhất, chúng tôi không tập trung hoàn toàn vào phòng ngự và triển khai bóng,” Viktor Gyokeres thốt lên hồi tháng 10 sau khi Thụy Điển nhận thêm một thất bại nữa ở vòng loại. “Vấn đề nằm ở thái độ. Chúng tôi không xứng đáng có được điều gì cả. Tất nhiên, đây là một thất bại ê chề.”

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Giữa đêm Zenica lạnh lẽo, Italia bước ra sân với hy vọng lớn lao về một tấm vé đến World Cup, nhưng rốt cuộc rời đi với đôi tay trắng và trái tim vỡ vụn. Từ bàn thắng sớm của Moise Kean đến chiếc thẻ đỏ định mệnh của Alessandro Bastoni, từ hơn 120 phút chống đỡ kiệt quệ đến loạt luân lưu đầy ám ảnh, tất cả hợp lại thành một tấn bi kịch. Nền bóng đá từng 4 lần đứng trên đỉnh thế giới thêm một lần gục ngã trong hành trình tìm lại ánh hào quang đã mất.

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic, cầu thủ lớn lên gần Milwaukee, bang Wisconsin đã trở thành người hùng của Bosnia và Herzegovina trong đêm thứ Ba định mệnh. Chính cú sút luân lưu quyết định của anh đã đưa đội tuyển này tới World Cup mùa hè năm nay, đồng thời dập tắt hy vọng của Italy, đội từng bốn lần vô địch thế giới.

Không gì có thể khiến người ta quay lưng với Kanté

Không gì có thể khiến người ta quay lưng với Kanté

Không gì có thể khiến người ta quay lưng với Kanté

Ở tuổi 35, đáng ra người ta bắt đầu nói nhiều hơn về đoạn cuối sự nghiệp nhưng Kanté đã tái xuất trong màu áo đội tuyển Pháp. Anh đá chính, đeo băng đội trưởng trong chiến thắng trước Colombia và bằng chính sự hiện diện của mình, nhắc tất cả nhớ rằng có những giá trị không thể đo đếm bằng tuổi tác.

Xem thêm
top-arrow
X