Chủ Nhật, 14/06/2026
Zalo

Hàng công Brazil nổ súng giòn giã: Khi con quái vật thức tỉnh

Thứ Sáu 15/07/2011 14:06(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

“Con quái vật” ở đây không phải Pato, tỏa sáng với một cú đúp, hay Neymar, người còn làm được nhiều hơn thế ở trận này (ngoài cú đúp, anh còn có một pha sút xa, bóng bật ra và Pato ghi bàn), mà chính là cách mà người Brazil phối hợp để ghi bàn. Pato lẫn Neymar chỉ là công đoạn cuối cùng trong hệ thống tấn công rất mạch lạc và hợp lý của Brazil ở trận này.

Tác giả của 4 bàn thắng cho Brazil chỉ là hai người, nhưng các phương pháp mà họ sử dụng để xé toang hàng thủ đối phương ở trận này thì nhiều gấp đôi gấp ba. Brazil đã chọc thủng lưới Ecuador từ một quả tạt bên cánh trái (bàn thứ nhất), một tình huống đánh vỗ mặt trung lộ và len lỏi vào vòng cấm bằng những đường chuyền tinh xảo (bàn thứ hai), một quả sút xa bóng bật ra sau pha phối hợp kéo giãn khoảng trống trước cấm địa (bàn thứ ba), và một pha băng xuống sát biên ngang và căng ngang của hậu vệ cánh (bàn thứ 4).

Pato đánh đầu ghi bàn đầu tiên, khi nhân sự tấn công của Brazil chỉ có chừng 3 cầu thủ. Neymar ghi bàn thứ hai, khi Brazil sử dụng đến 6-7 người cho một pha đột kích vào trung lộ (tính tất cả các vai trò chạy chỗ thu hút, chuyền bóng, và ghi bàn). Tương tự là bàn thứ ba, khi Pato đá bồi sau quả sút xa của Neymar, thì “nhân lực” được huy động cũng lên đến 6 người, và pha đập nhả cực nhanh trước vòng cấm của họ đã tạo ra khoảng trống thuận lợi cho Neymar. Đến bàn thứ 4, thì lại dường như là “chuyện riêng” của Maicon (căng ngang) và Neymar (đệm bóng).

Neymar và Pato "phối kết hợp" làm nên chiến thắng cho Brazil

Kết luận ở đây là Brazil có thể chọc thủng lưới bạn bằng mọi cách, từ mọi hướng, và với nhân lực đông hay ít, thì hiệu quả của họ cũng không suy giảm, nếu chiếu theo sự thay đổi tùy diễn biến trận đấu.

Bài học cho Neymar

Neymar và Pato được lợi rất nhiều khi tham gia tích cực vào hệ thống tấn công ấy, và điều giúp họ thành công ở trận này chính là sự thay đổi về ý thức chơi bóng (hay gọi là “ý thức làm việc” cũng được) so với hai lượt trận đầu. Không cầm bóng quá nhiều, không ích kỷ và xử lý theo thói quen, cả hai tích cực di chuyển không bóng, và phán đoán tình huống nhiều hơn. Nói cách khác, họ chủ động hòa nhập vào lối chơi tấn công, hơn là đá theo ý thích cá nhân, điều đã đẩy họ vào thế bị động khi tham gia vào các tình huống phối hợp như hai trận trước, sự bị động đã khiến họ tỏ ra rất lóng ngóng khi bóng đến chân, dù đang sở hữu những đôi chân “ngoan” bậc nhất thế giới hiện nay.

Hệ quả là cách mà Pato và Neymar sử dụng tốc độ và kỹ thuật vượt trội của họ ở trận gặp Ecuador hoàn toàn khác biệt so với những gì mà họ đã từng làm, như khi chơi bóng ở Brazil (đặc biệt là Neymar): Không phải là những cú nước rút qua 3-4 cầu thủ phòng ngự đối phương rồi ghi bàn, mà là những tình huống đọc trận đấu chính xác, di chuyển hợp lý rồi dứt điểm sắc gọn ở cự ly gần. Một cách chơi hết sức hiện đại, và hiệu quả đến ngay tức thì.

Đó là một bài học lớn đặc biệt dành riêng cho Neymar, người chưa hề bước ra khỏi biên giới Brazil, nhưng đã được tung hô và đối xử hệt như một thiên tài có thể một mình thay đổi thế giới bóng đá. Khi mà bóng đá hiện đại là kỷ nguyên tôn vinh lối chơi tập thể (Tiqui-taca của người TBN là đỉnh cao của lối chơi tập thể), thì cách suy nghĩ, hành động cá nhân và hoàn toàn theo bản năng như thế của Neymar là một sai lầm lớn đối với sự nghiệp còn non trẻ của anh.

Nhưng sự thay đổi ở trận gặp Ecuador là một bước ngoặt đối với bản thân Neymar ở giải đấu lớn đầu tiên trong sự nghiệp (dù anh, với bản tính cứng đầu thường thấy, có muốn thừa nhận nó hay không). Học cách hòa mình vào tập thể là một cách đánh thức những khả năng khác còn chưa được khai phá trong bản thân. Khi Neymar, và cả các cầu thủ Brazil khác, nhận ra điều đó, thì con quái vật đang ngủ say trong Brazil mới thực sự được đánh thức. Vấn đề của các cầu thủ Brazil chưa bao giờ là tài năng của các cá nhân…

(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada không thể giành chiến thắng trong ngày ra quân ở bảng B World Cup 2026, nhưng trận hòa trước Bosnia & Herzegovina vẫn mang ý nghĩa đặc biệt. Cuối cùng, “Les Rouges” cũng có được điểm số đầu tiên trong lịch sử tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, đồng thời cho thấy những tín hiệu tích cực dưới thời Jesse Marsch.

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những Lão già gân tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Khi bước sang tuổi 40, hầu hết các cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đều đã nói về sự nghiệp của mình bằng “thì quá khứ”. Trong suốt 22 kỳ FIFA World Cup trước đây, chỉ có duy nhất một cầu thủ không phải thủ môn được đứng trên sân khấu lớn nhất thế giới túc cầu ở độ tuổi ngoài 40: Roger Milla của Cameroon.

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Hình tượng Hồng Cát Đồng, người anh hùng dám vượt lên số phận trong văn học cổ điển Hàn Quốc, dường như phản chiếu trong tinh thần của đội tuyển bóng đá quốc gia nước này. Chiến thắng ngược dòng 2-1 trước CH Séc ở ngày ra quân bảng A World Cup 2026 là minh chứng rõ nét cho ý chí không chấp nhận giới hạn và khát vọng chinh phục những cột mốc mới của thầy trò Hong Myung-bo.

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Từ cơn ác mộng nứt hộp sọ, nỗi đau mất cha, cho đến khoảnh khắc ghi bàn rồi bật khóc trong ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, Raul Jimenez đã viết nên câu chuyện giàu cảm xúc. Bàn thắng đầu tiên của anh tại sân chơi World Cup không chỉ giúp Mexico khởi đầu thuận lợi mà còn là phần thưởng xứng đáng cho hành trình vượt qua nghịch cảnh.

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Trận đại thắng 3-0 trước Costa Rica giúp đội tuyển Anh khép lại quá trình tổng duyệt đầy ấn tượng trước thềm World Cup 2026, dẫu màn trình diễn thăng hoa tại Florida vẫn chưa thể xóa nhòa hoàn toàn những hoài nghi về bản lĩnh thực sự của "Tam Sư" ở ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.

Xem thêm
top-arrow
X