Thứ Hai, 17/08/2026
Zalo

Hàng công Brazil nổ súng giòn giã: Khi con quái vật thức tỉnh

Thứ Sáu 15/07/2011 14:06(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

“Con quái vật” ở đây không phải Pato, tỏa sáng với một cú đúp, hay Neymar, người còn làm được nhiều hơn thế ở trận này (ngoài cú đúp, anh còn có một pha sút xa, bóng bật ra và Pato ghi bàn), mà chính là cách mà người Brazil phối hợp để ghi bàn. Pato lẫn Neymar chỉ là công đoạn cuối cùng trong hệ thống tấn công rất mạch lạc và hợp lý của Brazil ở trận này.

Tác giả của 4 bàn thắng cho Brazil chỉ là hai người, nhưng các phương pháp mà họ sử dụng để xé toang hàng thủ đối phương ở trận này thì nhiều gấp đôi gấp ba. Brazil đã chọc thủng lưới Ecuador từ một quả tạt bên cánh trái (bàn thứ nhất), một tình huống đánh vỗ mặt trung lộ và len lỏi vào vòng cấm bằng những đường chuyền tinh xảo (bàn thứ hai), một quả sút xa bóng bật ra sau pha phối hợp kéo giãn khoảng trống trước cấm địa (bàn thứ ba), và một pha băng xuống sát biên ngang và căng ngang của hậu vệ cánh (bàn thứ 4).

Pato đánh đầu ghi bàn đầu tiên, khi nhân sự tấn công của Brazil chỉ có chừng 3 cầu thủ. Neymar ghi bàn thứ hai, khi Brazil sử dụng đến 6-7 người cho một pha đột kích vào trung lộ (tính tất cả các vai trò chạy chỗ thu hút, chuyền bóng, và ghi bàn). Tương tự là bàn thứ ba, khi Pato đá bồi sau quả sút xa của Neymar, thì “nhân lực” được huy động cũng lên đến 6 người, và pha đập nhả cực nhanh trước vòng cấm của họ đã tạo ra khoảng trống thuận lợi cho Neymar. Đến bàn thứ 4, thì lại dường như là “chuyện riêng” của Maicon (căng ngang) và Neymar (đệm bóng).

Neymar và Pato "phối kết hợp" làm nên chiến thắng cho Brazil

Kết luận ở đây là Brazil có thể chọc thủng lưới bạn bằng mọi cách, từ mọi hướng, và với nhân lực đông hay ít, thì hiệu quả của họ cũng không suy giảm, nếu chiếu theo sự thay đổi tùy diễn biến trận đấu.

Bài học cho Neymar

Neymar và Pato được lợi rất nhiều khi tham gia tích cực vào hệ thống tấn công ấy, và điều giúp họ thành công ở trận này chính là sự thay đổi về ý thức chơi bóng (hay gọi là “ý thức làm việc” cũng được) so với hai lượt trận đầu. Không cầm bóng quá nhiều, không ích kỷ và xử lý theo thói quen, cả hai tích cực di chuyển không bóng, và phán đoán tình huống nhiều hơn. Nói cách khác, họ chủ động hòa nhập vào lối chơi tấn công, hơn là đá theo ý thích cá nhân, điều đã đẩy họ vào thế bị động khi tham gia vào các tình huống phối hợp như hai trận trước, sự bị động đã khiến họ tỏ ra rất lóng ngóng khi bóng đến chân, dù đang sở hữu những đôi chân “ngoan” bậc nhất thế giới hiện nay.

Hệ quả là cách mà Pato và Neymar sử dụng tốc độ và kỹ thuật vượt trội của họ ở trận gặp Ecuador hoàn toàn khác biệt so với những gì mà họ đã từng làm, như khi chơi bóng ở Brazil (đặc biệt là Neymar): Không phải là những cú nước rút qua 3-4 cầu thủ phòng ngự đối phương rồi ghi bàn, mà là những tình huống đọc trận đấu chính xác, di chuyển hợp lý rồi dứt điểm sắc gọn ở cự ly gần. Một cách chơi hết sức hiện đại, và hiệu quả đến ngay tức thì.

Đó là một bài học lớn đặc biệt dành riêng cho Neymar, người chưa hề bước ra khỏi biên giới Brazil, nhưng đã được tung hô và đối xử hệt như một thiên tài có thể một mình thay đổi thế giới bóng đá. Khi mà bóng đá hiện đại là kỷ nguyên tôn vinh lối chơi tập thể (Tiqui-taca của người TBN là đỉnh cao của lối chơi tập thể), thì cách suy nghĩ, hành động cá nhân và hoàn toàn theo bản năng như thế của Neymar là một sai lầm lớn đối với sự nghiệp còn non trẻ của anh.

Nhưng sự thay đổi ở trận gặp Ecuador là một bước ngoặt đối với bản thân Neymar ở giải đấu lớn đầu tiên trong sự nghiệp (dù anh, với bản tính cứng đầu thường thấy, có muốn thừa nhận nó hay không). Học cách hòa mình vào tập thể là một cách đánh thức những khả năng khác còn chưa được khai phá trong bản thân. Khi Neymar, và cả các cầu thủ Brazil khác, nhận ra điều đó, thì con quái vật đang ngủ say trong Brazil mới thực sự được đánh thức. Vấn đề của các cầu thủ Brazil chưa bao giờ là tài năng của các cá nhân…

(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

"Here we go" đã dần mất uy tín như thế nào?

Here we go đã dần mất uy tín như thế nào?

"Here we go" đã dần mất uy tín như thế nào?

Một cầu thủ nổi tiếng ở Ngoại hạng Anh gần đây được Fabrizio Romano khẳng định chắc chắn sẽ rời CLB trong mùa hè. Với vị thế của người được xem như “ông vua tin chuyển nhượng”, thông tin từ Romano lập tức lan ra toàn cầu, gần như trước cả khi những người liên quan có cơ hội lên tiếng phủ nhận.

Nghịch lý của Chelsea: Dài hạn trên giấy tờ, ngắn hạn trên sân cỏ

Nghịch lý của Chelsea: Dài hạn trên giấy tờ, ngắn hạn trên sân cỏ

Nghịch lý của Chelsea: Dài hạn trên giấy tờ, ngắn hạn trên sân cỏ

Có một nghịch lý rất dễ nhận thấy trong cách Chelsea vận hành dưới triều đại Todd Boehly. Đội bóng có thể trao cho một cầu thủ bản hợp đồng kéo dài 6, 7 hay thậm chí 8 năm, thế nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc cầu thủ ấy được đảm bảo tương lai lâu dài tại Stamford Bridge.

Hector Bellerin: Chàng trai thuần chay và hồi ức khó quên với Arsenal

Hector Bellerin: Chàng trai thuần chay và hồi ức khó quên với Arsenal

Hector Bellerin: Chàng trai thuần chay và hồi ức khó quên với Arsenal

Arsenal không chỉ là nơi Bellerín trưởng thành thành cầu thủ chuyên nghiệp. Đó còn là nơi định hình con người, tư duy và thế giới quan của anh. Và trong hơn một thập kỷ gắn bó với London, một trong những người để lại ảnh hưởng sâu sắc nhất chính là Mikel Arteta.

Xem thêm
top-arrow
X