![]() |
| Chủ tịch Massimo Morratti đã được đền đáp xứng đàng sau biết bao tâm huyết đổ vào Inter |
Hơn 10 HLV đã ngẩng cao đầu xuất hiện và rồi cúi gằm ra đi, hơn 100 cầu thủ, trong đó có không ít những ngôi sao đã đến, tựa như Moratti là một tỉ phú chơi sang, mà thay vì mua về những bức tranh đắt giá đủ để lấp đầy những gian trưng bày của bảo tàng D’Orsay ở Paris, ông đưa về những đôi chân bằng kim cương. Không thiếu một ai trong số những ngôi sao lớn nhất của bóng đá thế giới, nhưng Inter vẫn thất bại. Moratti đã đau đớn chứng kiến Inter thua Juve năm 1998 để rồi mất Scudetto, đã đưa về những nhà cầm quân xuất sắc nhất, như Lippi, để rồi vẫn thất bại, đã qua những đêm kinh hoàng khi thua Milan 0-6 năm 2001, đã bị Sheva và các đồng đội gạt bỏ một cách tàn nhẫn ở Champions League 2003 và 2005, đã thua trong buổi chiều tủi nhục Olimpico 2002.
Giờ đây, ông là người chiến thắng
Cái thời của những sai lầm, của những cú mua sắm như Rambert, Vampeta, Keane...và việc để những Roberto Carlos, Pirlo, Seedorf...ra đi, đã qua. Người ta bảo bí quyết chiến thắng của Moratti cha những năm 1960 viết tắt là M-H-M (Moratti cha, Herrera và Mazzola). Bây giờ, chìa khóa thắng lợi của Inter là “3M”: Moratti con (chủ tịch), Mourinho (HLV) và Milito (khẩu cạc bin cứ bắn là trúng). Moratti cha những năm 1960 sở hữu một dàn cầu thủ xuất sắc và một HLV tài ba, người mà cá tính của ông đã bao trùm lên tất thảy, người từng nhốt các cầu thủ Inter trong trại để trừng phạt vì một thất bại và từng chỉ ra vấn đề của Inter là “tinh thần”. Moratti con bây giờ cũng thế, cũng có một đội bóng xuất sắc, có một HLV giỏi giang, người không sáng tạo ra bất cứ điều gì mới mẻ trong bóng đá và không đến mức nên được thần thánh hóa như những người quá lãng mạn đã và đang mô tả, nhưng lại là người hiểu rõ nhất tại sao Moratti thất bại và Inter cứ mãi quỳ gối trong những năm trước ông. Đó là việc thiếu một sức mạnh tinh thần vô song để gạt đi mọi nỗi sợ hãi thất bại, một tinh thần tập thể vượt bậc và đức hy sinh cái tôi cá nhân cho tập thể là một phẩm chất đáng được ca ngợi và trên hết là Inter của Moratti không có khả năng thống nhất mọi sức mạnh tinh thần của những gì liên quan đến Inter, từ chủ tịch, HLV, cầu thủ cho đến các tifosi.
Moratti có thể là một người lãng mạn, nhưng ông không còn là một tay mơ nữa. Những thất bại đã khiến ông chai sạn và giờ trở thành người thu thập các danh hiệu còn thiếu (và còn ít, với Inter, cái gì cũng ít), không chỉ như một phần thưởng cho tình yêu của mình giành cho đội, mà còn là thành quả thu được sau những năm tháng đầu tư không ngừng, khiến Inter trở thành Chúa Chổm của Serie A. Bây giờ, Mourinho đã tuyên bố ra đi, Moratti sẽ thay ông bằng ai? Đấy là một câu hỏi lớn. Sau kỉ nguyên Herrera những năm 1960 là một thời kì sa sút kéo dài và tụt dốc không phanh. Herrera ra đi năm 1968. Cũng năm ấy, Moratti cha bán Inter cho tỉ phú Fraizzoli vì “mệt mỏi” và “chán chường”, khi không còn trên đỉnh cao nữa. Scudetto chỉ trở lại vào năm 1971, 3 năm sau ngày Herrera huyền thoại ra đi, nhưng Cúp C1 phải 42 năm sau mới đoạt được. Trong đêm chiến thắng, Moratti không thể không nghĩ đến kết cục ấy. Ông sẽ không bán Inter cho ai, nhưng ông phải tìm những người duy trì được mạch chiến thắng của đội. Mùa hè này sẽ rất dài, nóng bỏng và không hề thanh thản.
Một hình ảnh từ Bernabeu có lẽ sẽ in đậm trong tâm trí các tifosi: Khi trận đấu kết thúc, camera đã lia trong tích tắc đến chỗ ông. Người đàn ông vừa sinh nhật lần thứ 65 ấy trong khoảng khắc đã ngước lên bầu trời. Có lẽ ông đang thầm nói với Angelo (cũng có nghĩa là “thiên thần”) của mình: “Cha, bây giờ, cha đã có thể tự hào về con”...
15 năm tủi nhục và vinh quang Mùa bóng Serie A Cúp Italia Cúp Châu Âu HLV 1994/95 5 Tứ kết vòng 1/32 Cúp UEFA Bianchi |
(Theo Thể Thao Văn Hoá)
Trên đường Pitch

