Chủ Nhật, 14/06/2026
Zalo

Ghi 27 bàn thắng trong 30 phút cuối: Inter thật đáng sợ

Chủ Nhật 06/03/2011 12:58(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Có đến 55% số bàn thắng của Inter được ghi trong khoảng 30 phút cuối các trận đấu. Đó quả thực là bản hùng ca về bản lĩnh, khát vọng, sự bền bỉ và khả năng ứng biến của đội bóng đang hồi sinh siêu mạnh mẽ này.

Nếu Inter không phải là Inter mạnh mẽ từng chinh phục hầu hết các danh hiệu mà một CLB bóng đá châu Âu có thể giành được ở mùa trước, cơ hội bảo vệ Scudetto của họ hẳn đã hết từ lâu. Người ta vẫn thường nói về việc đội ngũ già cỗi của Inter đã kiệt sức sau một mùa giải quá tải, nhưng nếu nhìn từ những bàn thắng, có một sự thật trái ngược được khẳng định. Lúc đối phương bắt đầu cảm thấy “mỏi gối, chùn chân” trong trận đấu, đó mới là lúc Inter trở nên mạnh mẽ nhất. Có đến 27 trong số 49 bàn thắng mùa này của Inter được ghi kể từ phút 60 trở đi, nhiều hơn bất cứ đội nào khác ở Serie A. Sự tác động của các nhà cầm quân là không rõ rệt, bởi 12 bàn trong số đó đến dưới thời Benitez (trong tổng số 20 bàn) và 15 là dưới tay HLV Leonardo (trong tổng số 29 bàn). Liệu đấy có phải là một “di sản để lại” của Mourinho?

Inter Milan luôn rất đáng sợ trong 30 phút cuối

Như một con mèo vờn cho con chuột mệt lử rồi mới ăn thịt, Inter thường ra đòn vào lúc mà đối thủ không còn khả năng phản kháng, khi những sự thay đổi người thường đã được diễn ra và những toan tính của đối phương đã không còn như lúc đầu. Nhưng mặt khác, ghi bàn nhiều về cuối cũng có nghĩa Inter thường gặp bế tắc ở 2/3 đầu trận, điều không tốt nếu họ gặp những đối thủ chơi bùng nổ trước và biết tập trung ở thời điểm mà Inter vùng lên. Inter đã thua Milan, Chievo, Lazio (dưới thời Benitez) hay thua Udinese, Juventus (dưới thời Leo) theo cách đó, nghĩa là thủng lưới sớm từ hiệp 1. Song nếu đội nào cho rằng Inter đã “hết vở” và để mất tập trung, thì họ sẽ bị trừng phạt nặng nề. Inter ghi liền 2 bàn vào lưới Catania chỉ trong khoảng 5 phút sau khi bị dẫn 0-1, 3 bàn vào lưới Palermo chỉ trong 17 phút sau khi bị dẫn 0-2, hay công phá sự chắc chắn của Bari ở phút 70 để ghi thêm 2 bàn nữa. Dường như phải đến khi thời gian sắp cạn, Inter mới thực sự là chính họ.

Nhà vô địch là đây

Giải quyết đối thủ từ ngay 30 phút đầu luôn tốt hơn là đợi đến 30 phút cuối, nhưng sức mạnh mà Inter thể hiện ở khoảng thời gian mang tính quyết định (họ ghi tới 17 bàn từ phút 61 đến 75) khẳng định những phẩm chất của một đội bóng vô địch. Đó là sự bển bỉ về cả thể lực lẫn ý chí, là khát khao và niềm tin chiến thắng mãnh liệt, là sự tỉnh táo và bản lĩnh cao cường trước sức ép phải ghi bàn. Càng đáng khâm phục hơn nữa khi Inter mùa này đã gặp rất nhiều chấn thương, đã chơi hầu hết thời gian dưới thời Benitez là trong sự ngờ vực và bị so sánh với Inter-Mourinho ngày qua ngày, đã phải chịu sức ép vượt qua khoảng cách 13 điểm kém Milan trong một lịch đấu nghiệt ngã. Một đội bóng như vậy hoàn toàn xứng đáng với chức vô địch, thậm chí còn xứng đáng hơn chính họ mùa trước, khi mà Roma mới là đội khiến người ta nể phục hơn cả.

Nếu không tính sự “lãng đãng” của Inter trong 60 phút đầu trận (đặc biệt 15 phút đầu hiệp 2, khoảng thời gian Inter chỉ ghi được có 3 bàn – nhưng cũng ít đối thủ tận dụng được điều này), đội bóng của Leonardo càng đáng sợ khi nhà cầm quân người Brazil giờ đây đã trưởng thành thực sự về tài thao lược. Nếu như mùa khởi nghiệp cầm Milan, Leo thường rất bối rối mỗi khi bị dẫn trước và thay người thiếu hiệu quả, thì giờ đây, nhược điểm đó đã được khắc phục. Các trận thắng ngược Catania và Palermo đều đến sau những quyết định thay người chớp nhoáng nhưng sáng suốt, khi Pandev (ở trận gặp Catania) và Pazzini (trận gặp Palermo) khiến hàng công của Inter lột xác. Trận trước, trên sân Sampdoria, Leo cũng thành công khi tung Pandev vào thay Kharja. 15 bàn thắng trong 30 phút cuối đưa Inter-Leo giành thêm tới 14 điểm, và người ta đang nhìn thấy hình bóng của Mourinho trong Leo, ở cái cách tung hết cầu thủ tấn công vào sân khi cần có bàn thắng, bất kể sơ đồ chiến thuật kỳ dị thế nào.

Về thể lực, Inter đã qua giai đoạn mệt mỏi nhất. Về tâm lý, họ đang đạt sự thăng hoa tối đa. Về nhân sự, một khi Milito trở lại (7-10 ngày nữa), Leo sẽ có một đội ngũ dày dặn. Về lịch đấu và cả áp lực, họ đang dễ chịu hơn Milan rất nhiều. Cứ coi mùa giải này ở Serie A là một trận đấu, nếu đây không phải lúc Inter đáng sợ nhất, thì là lúc nào?

(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Ma Rốc đã gọi những người con xa xứ trở về như thế nào?

Ma Rốc đã gọi những người con xa xứ trở về như thế nào?

Ma Rốc đã gọi những người con xa xứ trở về như thế nào?

Trận hòa 1-1 trước đội bóng giàu truyền thống nhất lịch sử World Cup – Brazil đã cho thấy khát vọng và thực lực của Ma Rốc. Đáng ngạc nhiên hơn, họ trở thành đội tuyển đầu tiên trong lịch sử Cúp Thế Giới xuất phát với không một cầu thủ nào sinh ra trên đất nước của mình.

Một Brazil chưa trọn vẹn hình hài

Một Brazil chưa trọn vẹn hình hài

Một Brazil chưa trọn vẹn hình hài

Brazil khởi đầu World Cup 2026 bằng trận hòa trước Morocco, kết quả phản ánh rõ thực trạng của Selecao dưới thời Carlo Ancelotti: giàu tiềm năng nhưng vẫn còn nhiều mảnh ghép chưa hoàn thiện. Trước đối thủ sở hữu lối chơi kỷ luật và sắc bén, đội bóng áo vàng - xanh bộc lộ không ít hạn chế trong vận hành chiến thuật, dù vẫn cho thấy khả năng tạo khác biệt nhờ khoảnh khắc thiên tài của các ngôi sao.

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada không thể giành chiến thắng trong ngày ra quân ở bảng B World Cup 2026, nhưng trận hòa trước Bosnia & Herzegovina vẫn mang ý nghĩa đặc biệt. Cuối cùng, “Les Rouges” cũng có được điểm số đầu tiên trong lịch sử tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, đồng thời cho thấy những tín hiệu tích cực dưới thời Jesse Marsch.

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những Lão già gân tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Khi bước sang tuổi 40, hầu hết các cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đều đã nói về sự nghiệp của mình bằng “thì quá khứ”. Trong suốt 22 kỳ FIFA World Cup trước đây, chỉ có duy nhất một cầu thủ không phải thủ môn được đứng trên sân khấu lớn nhất thế giới túc cầu ở độ tuổi ngoài 40: Roger Milla của Cameroon.

Xem thêm
top-arrow
X