Chủ Nhật, 05/04/2026
Zalo

Fabio Capello tuyên bố nghỉ hưu sau Euro 2012: Vinh quang và… rác rưởi

Thứ Sáu 10/09/2010 13:47(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Chỉ trong 1 tuần, ông trùm Capello đã có 2 phát biểu liên tiếp khiến người hâm mộ không khỏi suy nghĩ. Đầu tiên là sự phản kháng với những điều báo chí Anh thêu dệt sau World Cup. Tiếp đến là tuyên bố “nghỉ hưu” sau khi hoàn thành nhiệm vụ tại Euro 2012. Phải chăng, chiến lược gia nổi tiếng là sắt đá này đang gặp vấn đề với sức ép trên xứ sương mù?

Chẳng ai ngạc nhiên với sự “quá đáng” của giới truyền thông Anh quốc. Nhưng sẽ thật chua xót nếu ngay cả các CĐV của Tam sư cũng nghĩ về Capello như một biểu tượng hết thời. Người Anh nổi tiếng bảo thủ. Tuy nhiên, họ cũng nổi tiếng không kém về sự cực đoan. Khách quan mà nói, Capello có lỗi trong thất bại của tuyển Anh tại Nam Phi. Có điều, liệu ông có đáng phải nhận những chỉ trích thậm tệ đến thế sau cuộc báo thù của người Đức?

 

Người ta đã nói nhiều về sự cứng nhắc trong việc sử dụng sơ đồ 4-4-2 của Capello. Tất cả cũng nói đã tới khả năng vận hành lối chơi đó như một chiến thuật lỗi thời của ông. Khoảng cách giữa chiến thắng và chiến bại trong bóng đá quả là mong manh. Từng ngày, từng giờ, cánh báo chí đã thổi phồi cái bong bóng thất bại mang tên Don Fabio. Qua đó, dễ dàng gạt bỏ 1 sự thật: Ông là một trong không nhiều nhà cầm quân xuất sắc hàng đầu thế giới về chiến lược và chiến thuật thi đấu. Ông là một cỗ máy gặt danh hiệu. Là một người đàn ông biết cân bằng một cách đáng kinh ngạc giữa bản năng và kỷ luật. Là một vị tướng tài khó kiếm. Và là một biểu tượng của vinh quang!

Nếu không có Capello, bây giờ tuyển Anh có gì? Một đội bóng thất bại thảm hại ở vòng loại Euro. Một tập thể có quá nhiều ngôi sao cực giỏi trên sòng bạc và trong phòng ngủ, nhưng lại rất khó kiểm soát trên sân đấu. Một Dream Team thậm chí còn chẳng định hình nổi lối chơi trước khi xuất hiện Don Fabio. Thêm một người nước ngoài đã tới, đã đặt dấu ấn lên sự phát triển của một cường quốc bóng đá (trên giấy tờ). Nhưng thay vì dành cho ông lòng kính trọng như Guus Hiddink hay Mourinho, Capello đã sớm nhận lấy sự hoài nghi. Ở phương diện nào đó, những động thái muốn “bỏ chạy” của FA sau World Cup chẳng khác nào 1 sự xúc phạm với ông. Không, Capello không phải là người ưa hờn dỗi hay thích hù dọa. Nếu như ông đã nói sẽ ra đi sau Euro, nước Anh sẽ phải chấp nhận 1 thực tế, cho tới lúc này, tìm được người như ông trùm Gorizia là không thể.

Người Anh muốn gì?

Rất đơn giản, việc FA đưa về các HLV ngoại như Eriksson hay Capello không ngoài mục đích kiếm tìm danh hiệu cho Tam sư. Nhưng nếu như đã chấp nhận thay đổi để tiếp cận vinh quang, họ cũng cần thay đổi tư duy để thích nghi với những tư tưởng mới. Khi Liên đoàn bóng đá Anh im lặng trước bản danh sách 5 người có thể thay thế Capello sau World Cup, có cảm giác như bộ sậu của họ đã quá dễ dàng bị mất phương hướng. Sự sợ hãi vì thất bại có thể hiểu được, nhưng trên hết, những động thái nghi kỵ lại cho thấy FA dường như đã quên mất họ muốn gì!

Tháng 12-2007, Capello, người đã ghi bàn duy nhất giúp Azzurri hạ gục Anh ở Wembley năm 1973 đã tới, đem theo biết bao kỳ vọng. Khi ấy, nước Ý đang là ĐKVĐ thế giới cùng Lippi, và Ancelotti cũng đang là HLV đương thời đáng ngưỡng mộ nhất tại Champions League. Capello, với thói quen tôn trọng kỷ luật và một bề dày kinh nghiệm đáng nể, đã không chỉ được ví với vị thần chiến thắng, mà còn là một bảo mẫu hảo hạng đối với những ngôi sao được yêu chiều tại nước Anh. Vậy đấy, 3 năm về trước, một nước Anh lừng lẫy về kiếm tiền tại Premier League đã chấp nhận một HLV Italia. Một HLV tới từ một đất nước luôn bị dè bỉu về sự thực dụng và những chiến thuật giết chết bóng đá đã được đòn chào như một người hùng. Khi tuyển Anh vượt qua vòng loại World Cup, Capello là hiện thân của chiến thắng. Nhưng chỉ sau 1 tháng, những gì ông nhận được chỉ còn là “mớ rác rưởi” – như Capello nói - từ cánh báo chí lá cải. Lòng tự trọng và sự chuyên nghiệp sẽ buộc ông phải giành chiến thắng cho nước Anh. Có điều, không ai biết ở phía trước, điều gì sẽ xảy ra.

Sau 2 năm nữa, Capello sẽ 66 tuổi, cái tuổi mà ông nói là “quá già” để tiếp tục. Nhưng thực ra, người ta chẳng bao giờ quá già để hướng tới vinh quang. Người ta chỉ cảm thấy “quá già”, khi phải chịu đựng những áp lực “rác rưởi”!

(Theo Thể Thao Văn Hoá)
 

Có thể bạn quan tâm

Harvey Elliott: Từ tương lai của bóng đá Anh đến người thừa tại Aston Villa

Harvey Elliott: Từ tương lai của bóng đá Anh đến người thừa tại Aston Villa

Harvey Elliott: Từ tương lai của bóng đá Anh đến người thừa tại Aston Villa

Nhiều người từng nói rằng sự xuất hiện vài giây ngắn ngủi của Harvey Elliott trong đoạn video chúc mừng Giáng sinh của Aston Villa là lời nhắc nhở với người hâm mộ của họ rằng tiền vệ người Anh vẫn đang là một thành viên của đội bóng, chứ không phải một kẻ xa lạ nào khác. 

Pro Gabriel Jesus và cái kết chia tay Arsenal được định sẵn ở mùa hè 2026

Gabriel Jesus và cái kết chia tay Arsenal được định sẵn ở mùa hè 2026

Pro Gabriel Jesus và cái kết chia tay Arsenal được định sẵn ở mùa hè 2026

Gabriel Jesus sẽ bước vào năm hợp đồng cuối cùng với Arsenal ở mùa hè 2026. Và anh từng thổ lộ trước truyền thông rằng bản thân muốn được gia hạn hợp đồng để tiếp tục cống hiến cho Pháo thủ thành London. Thế nhưng, đó đơn giản chỉ là nguyện vọng cá nhân của chân sút người Brazil.

Asian Cup 2027: Tuyển Việt Nam và kỳ vọng phá vỡ mọi giới hạn

Asian Cup 2027: Tuyển Việt Nam và kỳ vọng phá vỡ mọi giới hạn

Asian Cup 2027: Tuyển Việt Nam và kỳ vọng phá vỡ mọi giới hạn

Sau chiến thắng vang dội 3-1 trước Malaysia tại sân Thiên Trường vào tối 31/3/2026, đội tuyển Việt Nam đã nhận được rất nhiều lời khen từ giới chuyên môn cũng như người hâm mộ. Và khi tấm vé đến Saudi Arabia vào năm tới đã nằm gọn trong tay, câu hỏi đặt ra là: Với công thức của Kim Sang-sik, chúng ta sẽ đi xa đến đâu?

Một kế hoạch bị lãng quên, một nền bóng đá trả giá suốt hơn một thập kỉ

Một kế hoạch bị lãng quên, một nền bóng đá trả giá suốt hơn một thập kỉ

Một kế hoạch bị lãng quên, một nền bóng đá trả giá suốt hơn một thập kỉ

Năm 2011, Huyền thoại Roberto Baggio từng đặt lên bàn một đề án cải tổ toàn diện cho hệ thống đào tạo tài năng của bóng đá Italy. Nhưng rồi mọi thứ vẫn nằm đó, không được biến thành hành động. Và đến lúc này, cách vận hành của đội tuyển quốc gia cho thấy rõ một điều, con đường họ đang đi không hiệu quả.

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

“Chúng tôi đã không có phong độ tốt nhất, chúng tôi không tập trung hoàn toàn vào phòng ngự và triển khai bóng,” Viktor Gyokeres thốt lên hồi tháng 10 sau khi Thụy Điển nhận thêm một thất bại nữa ở vòng loại. “Vấn đề nằm ở thái độ. Chúng tôi không xứng đáng có được điều gì cả. Tất nhiên, đây là một thất bại ê chề.”

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Giữa đêm Zenica lạnh lẽo, Italia bước ra sân với hy vọng lớn lao về một tấm vé đến World Cup, nhưng rốt cuộc rời đi với đôi tay trắng và trái tim vỡ vụn. Từ bàn thắng sớm của Moise Kean đến chiếc thẻ đỏ định mệnh của Alessandro Bastoni, từ hơn 120 phút chống đỡ kiệt quệ đến loạt luân lưu đầy ám ảnh, tất cả hợp lại thành một tấn bi kịch. Nền bóng đá từng 4 lần đứng trên đỉnh thế giới thêm một lần gục ngã trong hành trình tìm lại ánh hào quang đã mất.

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic, cầu thủ lớn lên gần Milwaukee, bang Wisconsin đã trở thành người hùng của Bosnia và Herzegovina trong đêm thứ Ba định mệnh. Chính cú sút luân lưu quyết định của anh đã đưa đội tuyển này tới World Cup mùa hè năm nay, đồng thời dập tắt hy vọng của Italy, đội từng bốn lần vô địch thế giới.

Xem thêm
top-arrow
X