Thứ Bảy, 04/04/2026
Zalo

Etoo rời bỏ châu Âu: Vì một mớ dollar?

Thứ Sáu 19/08/2011 14:27(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Phải chăng vì 26 triệu USD (20 triệu euro)/năm mà Eto'o chấp nhận rời bỏ châu Âu đầy ánh sáng và những cơ hội đối đầu đỉnh cao trong các trận đấu Champions League với những ngôi sao hàng đầu thế giới khác? Mà cái nơi anh đến ấy chỉ là Dagestan, vùng đất “khỉ ho, cò gáy” ở tận Trung Á, nơi bóng đá là thứ trò chơi để tô điểm cho quyền lực.

Trong cuộc họp báo ở Cameroon hôm 13/8, Eto’o khẳng định là mình đang thương lượng với Anzhi Makachkala, nhưng vẫn lấp lửng: "Tôi có thể sẽ lại Inter và có thể sẽ có một điều ngạc nhiên lớn, khi một CLB Anh nhảy vào cuộc". Không một ai tin. Đấy chắc chắn là một câu nói đùa thuộc loại vô duyên nhất. Cả thế giới đã biết một điều rõ ràng, là chân sút xuất chúng này sẽ rời bỏ Inter để đến với một đội bóng đang chơi ở giải Ngoại hạng Nga, một CLB không có hề có lịch sử, vì trước năm 1991, năm mà Inter đoạt Cúp UEFA, đội bóng này còn chưa tồn tại. Nhưng có lẽ Eto’o không quan tâm nhiều đến điều ấy, không để ý đến cả những điều kiện nghèo nàn ở thủ đô của đất nước xinh đẹp nhưng bất ổn của văn hào Gamzatov, người viết cuốn "Dagestan của tôi". Giờ đây, sau một trong những cuộc thương lượng chóng vánh và ít tranh cãi nhất trong sự nghiệp của mình, anh đã ra đi, đến cái nơi mà người ta sẽ đổ vàng lên người anh theo đúng nghĩa đen của nó. Người ta đã tính ngay ra rằng, mỗi một giờ ở Makhachkaka, Eto'o kiếm được 3.000 USD, nghĩa là 50 USD/phút, xấp xỉ 1 USD/giây. Có thể nói điều gì từ con số đó? Chỉ có điên mới không giết thời gian bằng cách đếm tiền.

Etoo rời Inter vì tiền?

Liệu có một cuộc chiến nào trong đầu Eto'o khi anh chuẩn bị đặt bút kí cho đội bóng ấy, một cuộc nội chiến trong anh, giữa sự giàu có (hơn 70 triệu USD bỏ túi trong 3 năm) và những nỗi hối hận vì phải rời bỏ châu Âu đầy ánh sáng để tới “xứ mù” Dagestan? Có lẽ đã từng có những giằng xé, nhưng rõ ràng, đến phút chót, những nỗi nuối tiếc về thể thao đã nhường chỗ cho tiền bạc. Còn nước Anh? Eto’o từng nói Premier League là giải đấu lớn duy nhất anh cần phải chứng tỏ. Và nữa, Abramovich cũng là một ông chủ người Nga như Kerimov, chủ của Anzhi. Tại sao anh không chọn ông chủ của Chelsea, người có thể ít tiền hơn Kerimov nhưng sẽ cho anh một môi trường bóng đá xứng đáng với anh hơn, nơi anh vẫn "sống" và được "nhìn thấy"? Nhưng thực ra, Eto'o còn cần gì nữa nhỉ, khi anh đã có tất cả, các chức VĐQG, Champions League, Cúp Liên lục địa. Anh chỉ chưa có “Quả bóng Vàng”, nhưng đây là lúc anh trở thành “Quả bóng Vàng” về mặt tiền bạc. Thế là đủ để anh chấp nhận tự loại mình khỏi trung tâm của bóng đá thế giới như một dạng “về hưu non” ở tuổi 30.

Có lẽ cho đến nhiều năm sau nữa, người ta vẫn không quen với việc Eto'o đã rời bỏ châu Âu và sẵn sàng chấp nhận hy sinh về mặt thể thao để trở nên giàu có hơn gấp bội. Sự ra đi của anh, nên hiểu theo một nghĩa tích cực, là để mở ra một biên giới bóng đá mới, bao giờ cũng đầy rủi ro và quá phiêu lưu. Beckham không làm cho giải MLS hấp dẫn và giàu có hơn về chất lượng, nhưng đã luôn làm người ta chú ý đến họ. Giờ đến lượt Eto'o làm điều tương tự với Anzhi và giải Ngoại hạng Nga, giải đấu ngày càng trở nên đáng xem hơn, và có lẽ, trong tâm tưởng, con Sư tử Cameroon đã tự thuyết phục được một điều: trong một tương lai không xa, với hàng đống dollar đổ vào Anzhi cũng như giải vô địch Nga đang biến thành cuộc vui của các tỉ phú ngày càng mọc lên như nấm sau mưa, một dạng Man City hay Premier League trên đất Nga sẽ ra đời. Hãy cứ tin như thế, Eto'o ạ, và hãy nhìn Kaka làm một tấm gương. Ngôi sao sáng nhất thế giới năm 2007 đã chê tiền của Man City, chọn Real Madrid để rồi bây giờ ngồi nhìn sự lớn mạnh của Man City từ ghế dự bị ở sân Bernabeu, trong nỗi đau đớn vì những chấn thương và sự ghẻ lạnh của Mourinho.

Eto'o đã thấy Kaka, và anh không thể bỏ lỡ chuyến tàu của mình như Kaka đã từng. Cần phải quen dần với suy nghĩ, rằng Eto'o đến với Dagestan xa xôi không chỉ vì một nắm dollar, như tựa đề một bộ phim Viễn Tây với nền nhạc hoành tráng của Ennio Morricone. Hãy coi đó như khu rừng của anh, làm cho tất cả biết tới và đừng chết già trong nhung lụa, giữa các tầng súng của vệ sĩ và nỗi lo sợ bị bắt cóc, đánh bom...

(Theo Thể Thao Văn Hoá)
 

Có thể bạn quan tâm

Pro Gabriel Jesus và cái kết chia tay Arsenal được định sẵn ở mùa hè 2026

Gabriel Jesus và cái kết chia tay Arsenal được định sẵn ở mùa hè 2026

Pro Gabriel Jesus và cái kết chia tay Arsenal được định sẵn ở mùa hè 2026

Gabriel Jesus sẽ bước vào năm hợp đồng cuối cùng với Arsenal ở mùa hè 2026. Và anh từng thổ lộ trước truyền thông rằng bản thân muốn được gia hạn hợp đồng để tiếp tục cống hiến cho Pháo thủ thành London. Thế nhưng, đó đơn giản chỉ là nguyện vọng cá nhân của chân sút người Brazil.

Asian Cup 2027: Tuyển Việt Nam và kỳ vọng phá vỡ mọi giới hạn

Asian Cup 2027: Tuyển Việt Nam và kỳ vọng phá vỡ mọi giới hạn

Asian Cup 2027: Tuyển Việt Nam và kỳ vọng phá vỡ mọi giới hạn

Sau chiến thắng vang dội 3-1 trước Malaysia tại sân Thiên Trường vào tối 31/3/2026, đội tuyển Việt Nam đã nhận được rất nhiều lời khen từ giới chuyên môn cũng như người hâm mộ. Và khi tấm vé đến Saudi Arabia vào năm tới đã nằm gọn trong tay, câu hỏi đặt ra là: Với công thức của Kim Sang-sik, chúng ta sẽ đi xa đến đâu?

Alexandre Pato: "Bóng đá không còn 'nghệ' như thời Ronaldinho, Ronaldo nữa...

Alexandre Pato: Bóng đá không còn 'nghệ' như thời Ronaldinho, Ronaldo nữa...

Alexandre Pato: "Bóng đá không còn 'nghệ' như thời Ronaldinho, Ronaldo nữa...

Alexandre Pato ngả lưng vào ghế và thả mình trôi ngược dòng thời gian về gần hai thập kỷ trước, trở lại với phiên bản của chính anh khi mới 17 tuổi, vào ngày đầu tiên đặt chân tới gã khổng lồ AC Milan của bóng đá Italy hồi mùa hè năm 2007. 

Một kế hoạch bị lãng quên, một nền bóng đá trả giá suốt hơn một thập kỉ

Một kế hoạch bị lãng quên, một nền bóng đá trả giá suốt hơn một thập kỉ

Một kế hoạch bị lãng quên, một nền bóng đá trả giá suốt hơn một thập kỉ

Năm 2011, Huyền thoại Roberto Baggio từng đặt lên bàn một đề án cải tổ toàn diện cho hệ thống đào tạo tài năng của bóng đá Italy. Nhưng rồi mọi thứ vẫn nằm đó, không được biến thành hành động. Và đến lúc này, cách vận hành của đội tuyển quốc gia cho thấy rõ một điều, con đường họ đang đi không hiệu quả.

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

“Chúng tôi đã không có phong độ tốt nhất, chúng tôi không tập trung hoàn toàn vào phòng ngự và triển khai bóng,” Viktor Gyokeres thốt lên hồi tháng 10 sau khi Thụy Điển nhận thêm một thất bại nữa ở vòng loại. “Vấn đề nằm ở thái độ. Chúng tôi không xứng đáng có được điều gì cả. Tất nhiên, đây là một thất bại ê chề.”

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Giữa đêm Zenica lạnh lẽo, Italia bước ra sân với hy vọng lớn lao về một tấm vé đến World Cup, nhưng rốt cuộc rời đi với đôi tay trắng và trái tim vỡ vụn. Từ bàn thắng sớm của Moise Kean đến chiếc thẻ đỏ định mệnh của Alessandro Bastoni, từ hơn 120 phút chống đỡ kiệt quệ đến loạt luân lưu đầy ám ảnh, tất cả hợp lại thành một tấn bi kịch. Nền bóng đá từng 4 lần đứng trên đỉnh thế giới thêm một lần gục ngã trong hành trình tìm lại ánh hào quang đã mất.

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic, cầu thủ lớn lên gần Milwaukee, bang Wisconsin đã trở thành người hùng của Bosnia và Herzegovina trong đêm thứ Ba định mệnh. Chính cú sút luân lưu quyết định của anh đã đưa đội tuyển này tới World Cup mùa hè năm nay, đồng thời dập tắt hy vọng của Italy, đội từng bốn lần vô địch thế giới.

Xem thêm
top-arrow
X