Chủ Nhật, 13/09/2026
Zalo

Etoo rời bỏ châu Âu: Vì một mớ dollar?

Thứ Sáu 19/08/2011 14:27(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Phải chăng vì 26 triệu USD (20 triệu euro)/năm mà Eto'o chấp nhận rời bỏ châu Âu đầy ánh sáng và những cơ hội đối đầu đỉnh cao trong các trận đấu Champions League với những ngôi sao hàng đầu thế giới khác? Mà cái nơi anh đến ấy chỉ là Dagestan, vùng đất “khỉ ho, cò gáy” ở tận Trung Á, nơi bóng đá là thứ trò chơi để tô điểm cho quyền lực.

Trong cuộc họp báo ở Cameroon hôm 13/8, Eto’o khẳng định là mình đang thương lượng với Anzhi Makachkala, nhưng vẫn lấp lửng: "Tôi có thể sẽ lại Inter và có thể sẽ có một điều ngạc nhiên lớn, khi một CLB Anh nhảy vào cuộc". Không một ai tin. Đấy chắc chắn là một câu nói đùa thuộc loại vô duyên nhất. Cả thế giới đã biết một điều rõ ràng, là chân sút xuất chúng này sẽ rời bỏ Inter để đến với một đội bóng đang chơi ở giải Ngoại hạng Nga, một CLB không có hề có lịch sử, vì trước năm 1991, năm mà Inter đoạt Cúp UEFA, đội bóng này còn chưa tồn tại. Nhưng có lẽ Eto’o không quan tâm nhiều đến điều ấy, không để ý đến cả những điều kiện nghèo nàn ở thủ đô của đất nước xinh đẹp nhưng bất ổn của văn hào Gamzatov, người viết cuốn "Dagestan của tôi". Giờ đây, sau một trong những cuộc thương lượng chóng vánh và ít tranh cãi nhất trong sự nghiệp của mình, anh đã ra đi, đến cái nơi mà người ta sẽ đổ vàng lên người anh theo đúng nghĩa đen của nó. Người ta đã tính ngay ra rằng, mỗi một giờ ở Makhachkaka, Eto'o kiếm được 3.000 USD, nghĩa là 50 USD/phút, xấp xỉ 1 USD/giây. Có thể nói điều gì từ con số đó? Chỉ có điên mới không giết thời gian bằng cách đếm tiền.

Etoo rời Inter vì tiền?

Liệu có một cuộc chiến nào trong đầu Eto'o khi anh chuẩn bị đặt bút kí cho đội bóng ấy, một cuộc nội chiến trong anh, giữa sự giàu có (hơn 70 triệu USD bỏ túi trong 3 năm) và những nỗi hối hận vì phải rời bỏ châu Âu đầy ánh sáng để tới “xứ mù” Dagestan? Có lẽ đã từng có những giằng xé, nhưng rõ ràng, đến phút chót, những nỗi nuối tiếc về thể thao đã nhường chỗ cho tiền bạc. Còn nước Anh? Eto’o từng nói Premier League là giải đấu lớn duy nhất anh cần phải chứng tỏ. Và nữa, Abramovich cũng là một ông chủ người Nga như Kerimov, chủ của Anzhi. Tại sao anh không chọn ông chủ của Chelsea, người có thể ít tiền hơn Kerimov nhưng sẽ cho anh một môi trường bóng đá xứng đáng với anh hơn, nơi anh vẫn "sống" và được "nhìn thấy"? Nhưng thực ra, Eto'o còn cần gì nữa nhỉ, khi anh đã có tất cả, các chức VĐQG, Champions League, Cúp Liên lục địa. Anh chỉ chưa có “Quả bóng Vàng”, nhưng đây là lúc anh trở thành “Quả bóng Vàng” về mặt tiền bạc. Thế là đủ để anh chấp nhận tự loại mình khỏi trung tâm của bóng đá thế giới như một dạng “về hưu non” ở tuổi 30.

Có lẽ cho đến nhiều năm sau nữa, người ta vẫn không quen với việc Eto'o đã rời bỏ châu Âu và sẵn sàng chấp nhận hy sinh về mặt thể thao để trở nên giàu có hơn gấp bội. Sự ra đi của anh, nên hiểu theo một nghĩa tích cực, là để mở ra một biên giới bóng đá mới, bao giờ cũng đầy rủi ro và quá phiêu lưu. Beckham không làm cho giải MLS hấp dẫn và giàu có hơn về chất lượng, nhưng đã luôn làm người ta chú ý đến họ. Giờ đến lượt Eto'o làm điều tương tự với Anzhi và giải Ngoại hạng Nga, giải đấu ngày càng trở nên đáng xem hơn, và có lẽ, trong tâm tưởng, con Sư tử Cameroon đã tự thuyết phục được một điều: trong một tương lai không xa, với hàng đống dollar đổ vào Anzhi cũng như giải vô địch Nga đang biến thành cuộc vui của các tỉ phú ngày càng mọc lên như nấm sau mưa, một dạng Man City hay Premier League trên đất Nga sẽ ra đời. Hãy cứ tin như thế, Eto'o ạ, và hãy nhìn Kaka làm một tấm gương. Ngôi sao sáng nhất thế giới năm 2007 đã chê tiền của Man City, chọn Real Madrid để rồi bây giờ ngồi nhìn sự lớn mạnh của Man City từ ghế dự bị ở sân Bernabeu, trong nỗi đau đớn vì những chấn thương và sự ghẻ lạnh của Mourinho.

Eto'o đã thấy Kaka, và anh không thể bỏ lỡ chuyến tàu của mình như Kaka đã từng. Cần phải quen dần với suy nghĩ, rằng Eto'o đến với Dagestan xa xôi không chỉ vì một nắm dollar, như tựa đề một bộ phim Viễn Tây với nền nhạc hoành tráng của Ennio Morricone. Hãy coi đó như khu rừng của anh, làm cho tất cả biết tới và đừng chết già trong nhung lụa, giữa các tầng súng của vệ sĩ và nỗi lo sợ bị bắt cóc, đánh bom...

(Theo Thể Thao Văn Hoá)
 

Có thể bạn quan tâm

Bruno Fernandes vs Enzo Fernandez: Giống nhau đủ nhiều, khác nhau đủ để tạo nên một derby hấp dẫn

Bruno Fernandes vs Enzo Fernandez: Giống nhau đủ nhiều, khác nhau đủ để tạo nên một derby hấp dẫn

Bruno Fernandes vs Enzo Fernandez: Giống nhau đủ nhiều, khác nhau đủ để tạo nên một derby hấp dẫn

Ngay từ những chữ cái in sau lưng áo, Bruno Fernandes và Enzo Fernandez đã có khá nhiều điểm chung. Giờ đây, hai tiền vệ ấy còn cùng sống trong một thành phố và sẽ lần đầu đối đầu nhau ở derby Manchester vào Chủ nhật.

Liverpool không thua, những đây vẫn là một cảnh báo

Liverpool không thua, những đây vẫn là một cảnh báo

Liverpool không thua, những đây vẫn là một cảnh báo

Hơn 60 giờ sau một đêm Champions League giàu năng lượng trước Atletico Madrid, Liverpool trở lại Anfield tiếp Fulham và họ bỗng giống một đội bóng khác. Những bước chạy chậm hơn, các đường chuyền đơn giản cũng dễ sai hơn, còn sức ép không bóng từng khiến Atletico khổ sở gần như biến mất.

Estevao phải học cách chờ đợi ở Stamford Bridge

Estevao phải học cách chờ đợi ở Stamford Bridge

Estevao phải học cách chờ đợi ở Stamford Bridge

Cách đây vài tuần, Carlo Ancelotti tới Stamford Bridge để theo dõi Estevao Willian, chàng trai trẻ mà mình tin có thể trở thành tương lai của bóng đá Brazil. Estevao Willian bước ra khỏi đường hầm Stamford Bridge, ngồi xuống ghế dự bị rồi 90 phút sau lại đi vào đường hầm, vẫn nguyên bộ đồ tập trên người.

Mac Allister và những ngày chờ đợi một cái gật đầu từ Anfield

Mac Allister và những ngày chờ đợi một cái gật đầu từ Anfield

Mac Allister và những ngày chờ đợi một cái gật đầu từ Anfield

Trong bóng đá, nếu đã lên tiếng, bạn cũng phải biết cách chứng minh bằng đôi chân. Và sau cuộc họp báo khá sôi nổi trước trận gặp Atletico Madrid, nơi Alexis Mac Allister nói nhiều về việc Liverpool không đề nghị anh hợp đồng mới trong mùa hè, tiền vệ người Argentina đã trả lời theo cách thuyết phục nhất: ghi một bàn thắng tuyệt đẹp, giúp Liverpool thắng 2-1. 

Vẻ đẹp của bóng đá đôi khi chỉ nằm ở một cái nhấc chân

Vẻ đẹp của bóng đá đôi khi chỉ nằm ở một cái nhấc chân

Vẻ đẹp của bóng đá đôi khi chỉ nằm ở một cái nhấc chân

Dimitar Berbatov không phải kiểu người lúc nào cũng tràn năng lượng, và cách ông dùng từ cũng giống hệt phong cách chơi bóng: tại sao phải dùng 100 từ khi một từ là đủ? Trong một cuộc trò chuyện qua Zoom thời Covid với The Guardian, Berbatov từng được hỏi liệu bóng đá có thực sự dễ dàng với ông như vẻ ngoài hay không. Câu trả lời chỉ vỏn vẹn một chữ: “Có.” Không màu mè, không cố tỏ ra ngạo mạn. Đơn giản là với Berbatov, bóng đá thực sự dễ.

Ông nội không còn ở đó, nhưng giấc mơ của ông vẫn đi cùng Pedri

Ông nội không còn ở đó, nhưng giấc mơ của ông vẫn đi cùng Pedri

Ông nội không còn ở đó, nhưng giấc mơ của ông vẫn đi cùng Pedri

Tôi thề, chưa bao giờ có một người hâm mộ bóng đá nào cuồng nhiệt hơn ông tôi. Tôi biết tất cả những ai đang đọc bài viết này ở Tây Ban Nha sẽ lắc đầu và nói: “Không, không, không, chú tôi mới là người cuồng nhiệt nhất.” Nhưng tôi nói thật, nếu bạn có cơ hội gặp ông tôi, bạn sẽ hiểu.

Xem thêm
top-arrow
X