Thứ Bảy, 13/06/2026
Zalo

Eto’o đã là người Inter: Theo dấu chân Ronaldo

Thứ Sáu 24/07/2009 15:08(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News
Đúng mười hai năm trước, “Người ngoài hành tinh” Ronaldo đã rời Barcelona để chuyển tới khoác áo sọc xanh-đen của Inter Milan, sau một mùa giải chói sáng ở Liga với số bàn thắng lên đến con số 34. Với mức độ thành công không được chói sáng như kỳ vọng của chân sút “răng thỏ”, Inter đã không chiêu mộ thêm bất kỳ tiền đạo nào từ xứ sở đấu bò đó nữa, cho đến bây giờ, với Eto’o.

Có rất nhiều điều còn vênh nhau trong sự so sánh giữa Ronaldo và Eto’o khi họ chuyển từ màu áo sọc đỏ-xanh của Barcelona sang áo sọc xanh-đen của Inter, nhưng sự tương đồng cũng không hề ít. Khi rời Barca, Ronaldo là một trong những tài năng sáng chói nhất và được thèm muốn nhất ở châu Âu, còn Eto’o hiện chỉ được coi là một kẻ hết thời và chỉ tham tiền. Khi rời Nou Camp, Ronaldo bỏ lại phía sau sự tiếc nuối đến lặng người trong lòng các cule, còn Eto’o để lại sự hài lòng ra mặt nơi những người muốn tốt đẹp cho Barca.

Ronaldo ra đi để bổ sung vào ngân quỹ của Barca 24 triệu USD (giá “trên trời” ở thời đó), trong khi Eto’o chẳng những không mang lại đồng nào mà còn bòn rút thêm của Barca nhiều triệu euro tiền “bồi thường danh dự”. Ronaldo đến Inter vì khát khao chinh phục đỉnh cao (tất nhiên có cả vấn đề tiền bạc) khi Serie A đang còn là giải đấu trong mơ, trong khi Eto’o phải đến Inter vì đó là nơi duy nhất anh có thể đặt chân đến sau khi bị Barca xua đuổi (tất nhiên nếu không muốn hạ mình chơi cho Man City). Khi rời Barca, Ronaldo còn cả tương lai, còn bây giờ, Eto’o hầu như chỉ còn quá khứ.

Sau Ronaldo, mãi tới giờ Inter mới chiêu mộ một tiền đạo tới từ Liga

Nhưng khi Eto’o rời Barcelona, anh cũng đã để lại trong mắt những cule cái nhìn ngưỡng mộ và sự biết ơn sâu sắc vì những gì anh đã làm cho đội bóng vừa lên ngôi vô địch châu Âu, không kém gì sự ngưỡng mộ mà người Barcelona đã dành cho “Ro béo” cách đây 12 năm. Nếu Ronaldo ghi 34 bàn Liga trong mùa cuối ở Nou Camp, thì Eto’o cũng có 30 bàn. Ronaldo không thể bị lãng quên vì anh quá xuất chúng dù chỉ chơi ở Barca một mùa, nhưng Eto’o càng không thể bị lãng quên vì anh đã cống hiến cho Barca quá nhiều, trọn cả thời sung sức. Eto’o hơn hẳn Ronaldo vì đã mang về sân Nou Camp những danh hiệu, mà tiêu biểu là hai chiếc Cúp Champions League, sau những trận chung kết mà anh là người ghi được bàn thắng có ý nghĩa quyết định. Eto’o hơn hẳn Ronaldo về sự “lõi đời” sau nhiều năm phải chung sống với những áp lực kinh khủng từ tệ phân biệt chủng tộc trên khán đài và cả phân biệt đối xử trong phòng thay đồ. Ronaldo tới Inter với vẻ mặt háo hức, còn Eto’o đến với điệu cười khỉnh hướng về sau lưng.

Ronaldo đã đến, đã chinh phục (không ít) và đã thất bại (rất nhiều) với màu áo Nerazzurri, còn những gì đang đợi trước mắt “Báo đen” khi anh chính thức khoác lên mình chiếc áo số 9 từng thuộc về chân sút đàn anh, sau đây vài ngày nữa? Người viết đưa ra những sự so sánh kể trên không phải để nói rằng họ đã giống nhau và khác nhau như thế, thì sự nghiệp của họ ở sân Meazza cũng sẽ gặp và cắt nhau tương tự, mà chỉ muốn qua đó chứng tỏ hiện thực khác nhau về Inter giữa hai thời kỳ cách nhau cả một đời cầu thủ. Mười hai năm trước, Inter nuôi mộng Scudetto và họ đưa về Ronaldo, còn bây giờ, Inter nuôi mộng Champions League nhưng họ chỉ đưa về được Eto’o (mà thực ra là để mất đi ngôi sao sáng nhất của Serie A, Ibrahimovic).

Dấu chân của Ronaldo sẽ dẫn Eto’o tới đâu trên mảnh đất Italia? Chưa thể biết. Nhưng với cách làm của Inter hiện tại, rất khó để nói rằng Eto’o sẽ một lần nữa có được nhiều thứ quý giá ở Serie A hơn những gì Ronaldo đã có. Với Ronaldo, Scudetto đã không tìm đến với tỷ phú Moratti, vậy thì với Eto’o, cơ hội nào để vinh quang Champions League tràn về sân Meazza? Khát khao vinh quang của Moratti sau bao nhiêu năm không thay đổi, nhưng cách ông theo đuổi khát khao cũng không mấy sáng suốt hơn kể từ những cái ôm hôn “Người ngoài hành tinh” cách đây mười hai năm.

12 năm “cạch” sát thủ Liga

Chính xác là kể từ sau khi chiêu mộ Ronaldo từ Barcelona năm 1997, Inter đã không mua thêm bất kỳ chân sút nào từ Liga cho đến trước khi đưa về Eto’o, tổng cộng 12 năm, quãng thời gian đủ biến Ronaldo từ một “người ngoài hành tinh” trở thành một tiền đạo hết thời phải kiếm niềm vui nơi quê nhà. Trước Ronaldo thì tiền đạo Ivan Zamorano cũng đã đến Inter từ Real Madrid. Bobo Vieri và Diego Milito đều đã từng chơi ở Liga, nhưng họ vẫn phải qua một đội trung gian ở Serie A trước khi đến Inter, với Vieri là Lazio còn Milito là Genoa. Tuy không mua chân sút, nhưng trong 12 năm qua, Inter cũng đưa một số cầu thủ về từ Liga ở các tuyến còn lại, trong đó có thể kể đến hậu vệ Walter Samuel, các tiền vệ Seedorf, Solari, Cambiasso và Figo (đều từ Real Madrid), Kily Gonzalez và Farinos (Valencia), Maniche (Atletico Madrid).


(Theo Thể Thao Văn Hóa)

Có thể bạn quan tâm

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada không thể giành chiến thắng trong ngày ra quân ở bảng B World Cup 2026, nhưng trận hòa trước Bosnia & Herzegovina vẫn mang ý nghĩa đặc biệt. Cuối cùng, “Les Rouges” cũng có được điểm số đầu tiên trong lịch sử tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, đồng thời cho thấy những tín hiệu tích cực dưới thời Jesse Marsch.

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những Lão già gân tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Khi bước sang tuổi 40, hầu hết các cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đều đã nói về sự nghiệp của mình bằng “thì quá khứ”. Trong suốt 22 kỳ FIFA World Cup trước đây, chỉ có duy nhất một cầu thủ không phải thủ môn được đứng trên sân khấu lớn nhất thế giới túc cầu ở độ tuổi ngoài 40: Roger Milla của Cameroon.

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Hình tượng Hồng Cát Đồng, người anh hùng dám vượt lên số phận trong văn học cổ điển Hàn Quốc, dường như phản chiếu trong tinh thần của đội tuyển bóng đá quốc gia nước này. Chiến thắng ngược dòng 2-1 trước CH Séc ở ngày ra quân bảng A World Cup 2026 là minh chứng rõ nét cho ý chí không chấp nhận giới hạn và khát vọng chinh phục những cột mốc mới của thầy trò Hong Myung-bo.

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Từ cơn ác mộng nứt hộp sọ, nỗi đau mất cha, cho đến khoảnh khắc ghi bàn rồi bật khóc trong ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, Raul Jimenez đã viết nên câu chuyện giàu cảm xúc. Bàn thắng đầu tiên của anh tại sân chơi World Cup không chỉ giúp Mexico khởi đầu thuận lợi mà còn là phần thưởng xứng đáng cho hành trình vượt qua nghịch cảnh.

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Trận đại thắng 3-0 trước Costa Rica giúp đội tuyển Anh khép lại quá trình tổng duyệt đầy ấn tượng trước thềm World Cup 2026, dẫu màn trình diễn thăng hoa tại Florida vẫn chưa thể xóa nhòa hoàn toàn những hoài nghi về bản lĩnh thực sự của "Tam Sư" ở ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.

Xem thêm
top-arrow
X