Thứ Năm, 02/04/2026
Zalo

Đừng làm xấu thêm hình ảnh Real Madrid!

Thứ Tư 12/12/2012 12:17(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Trước đây, cái tên Real Madrid thường được liên tưởng đến màu trắng tinh khôi, đến hình ảnh của đội bóng chơi hào hoa. Bây giờ, điều đó chỉ còn trong dĩ vãng.

1. Sau trận thắng Valladolid với phong độ chói sáng của Mesut Oezil, Mourinho đã vượt qua Del Bosque, trở thành HLV có thành tích sân khách tốt thứ hai cùng Real ở La Liga. Mou đã có 33 chiến thắng, hơn 1 trận so với Del Bosque cách nay một thập niên.

Trong lịch sử Real, chỉ có HLV huyền thoại Miguel Munoz là giành chiến thắng sân khách nhiều hơn Mou. Munoz đưa Real đến với 91 trận thắng khi xa nhà. Nếu xét về tỷ lệ thắng sân khách, cả Del Bosque hay Munoz đều kém xa Mou. 33 trận thắng sân khách của “Mou Team” diễn ra chỉ sau 46 trận, nghĩa là đạt tỷ lệ đến 72%. Con số này của Munoz là 43%, và Del Bosque thắng 42% số trận sân khách.

Hình ảnh Real đang xấu đi rất nhiều
Hình ảnh Real đang xấu đi rất nhiều

Real của Mou cũng bùng nổ rất ngoạn mục, với 107 bàn thắng trong 46 lần kéo quân rời Bernabeu. Mùa giải trước, Real đã thắng đến 16 trận sân nhà, và một trong số đó diễn ra tại Camp Nou, bước ngoặt đưa đội bóng Hoàng gia lật đổ sự thống trị của Barca dưới kỷ nguyên Pep Guardiola.

Goal! Cầu Trường Rực Lửa
Webgame quản lý bóng đá số 1 Việt Nam

2. Mou còn làm được nhiều thứ tốt hơn so với Del Bosque hay bất kỳ ai khác. 100 điểm và 121 bàn thắng trong một mùa giải là kỷ lục trong lịch sử Real cũng như La Liga. Lịch sử ấy gắn liền với một cái tên quen thuộc, Jose Mourinho.

Tuy nhiên, Mou còn lâu mới sánh ngang với Del Bosque hay Munoz trong ngôi nhà huyền thoại của Real. Sau khi treo giày, Munoz cùng Real giành 2 chức vô địch châu Âu và 9 lần trở thành vua ở Tây Ban Nha. Trước đó, huyền thoại người Madrid này đã có 3 lần nâng cao Cúp C1 với Real, và 4 lần giành danh hiệu La Liga.

Trong lần cuối cùng dẫn dắt Real, Del Bosque cũng viết nên trang sử hào hùng với hai danh hiệu cao quý Champions League. Del Bosque cũng đưa Real đến với 2 chức vô địch La Liga, và một loạt danh hiệu nhỏ khác. Những con số lẻ tẻ chỉ để thống kê cho vui, chứ không thể giúp Mou có thể ngồi cùng mâm với những huyền thoại ở Bernabeu, Del Bosque và Munoz. Mou mới chỉ có 1 Cúp Nhà Vua, 1 La Liga, và 1 Siêu Cúp TBN. Riêng “Decima” vẫn còn là giấc mơ của Mou và Real.

3. Real của Munoz tập trung những gì tinh túy nhất của bóng đá thế giới thời điểm thập niên 1960. Trong kỷ nguyên Del Bosque, Real là một trong những đội bóng chơi hào hoa nhất lịch sử. “Galacticos 1.0” gặt hái chiến thắng bằng chính lối chơi trình diễn.

Người ta có thể không thích Real của Del Bosque, nhưng không thể ghét đội bóng ấy. Ngay cả khi thất bại, họ cũng để lại vẻ đẹp trong mắt người hâm mộ. Đến thời của Mou thì khác. Rất nhiều tiền được đổ vào, nhưng Real vẫn lẹt đẹt sau lưng kình địch Barca về mặt danh hiệu. “Mou Team” cũng tạo nên lượng anti-fan lớn chưa từng có trong lịch sử 110 năm của đội bóng xuất sắc nhất thế kỷ XX. Perez biến Mou thành HLV nhận lương cao nhất thế giới với mục đích gặt hái vinh quang và xây dựng hình ảnh đẹp cho CLB, nhưng không đạt được như ý muốn.

Một thập niên về trước, Real là hình ảnh của một tập thể hào hoa cả trong những thất bại. Bây giờ, hình ảnh ấy bị thay bằng đội bóng luôn cố tìm cách lẩn tránh thất bại, bằng cách trút lỗi lầm lên đầu trọng tài. Những đường bóng mang tính nghệ thuật ngày nào giờ cũng trở thành một thứ xa xỉ.

Màu áo trắng của Real - màu trắng của tinh khôi và niềm kiêu hãnh - đang hoen ố đi rất nhiều bởi chính người trong cuộc!

(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Một kế hoạch bị lãng quên, một nền bóng đá trả giá suốt hơn một thập kỉ

Một kế hoạch bị lãng quên, một nền bóng đá trả giá suốt hơn một thập kỉ

Một kế hoạch bị lãng quên, một nền bóng đá trả giá suốt hơn một thập kỉ

Năm 2011, Huyền thoại Roberto Baggio từng đặt lên bàn một đề án cải tổ toàn diện cho hệ thống đào tạo tài năng của bóng đá Italy. Nhưng rồi mọi thứ vẫn nằm đó, không được biến thành hành động. Và đến lúc này, cách vận hành của đội tuyển quốc gia cho thấy rõ một điều, con đường họ đang đi không hiệu quả.

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

“Chúng tôi đã không có phong độ tốt nhất, chúng tôi không tập trung hoàn toàn vào phòng ngự và triển khai bóng,” Viktor Gyokeres thốt lên hồi tháng 10 sau khi Thụy Điển nhận thêm một thất bại nữa ở vòng loại. “Vấn đề nằm ở thái độ. Chúng tôi không xứng đáng có được điều gì cả. Tất nhiên, đây là một thất bại ê chề.”

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Giữa đêm Zenica lạnh lẽo, Italia bước ra sân với hy vọng lớn lao về một tấm vé đến World Cup, nhưng rốt cuộc rời đi với đôi tay trắng và trái tim vỡ vụn. Từ bàn thắng sớm của Moise Kean đến chiếc thẻ đỏ định mệnh của Alessandro Bastoni, từ hơn 120 phút chống đỡ kiệt quệ đến loạt luân lưu đầy ám ảnh, tất cả hợp lại thành một tấn bi kịch. Nền bóng đá từng 4 lần đứng trên đỉnh thế giới thêm một lần gục ngã trong hành trình tìm lại ánh hào quang đã mất.

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic, cầu thủ lớn lên gần Milwaukee, bang Wisconsin đã trở thành người hùng của Bosnia và Herzegovina trong đêm thứ Ba định mệnh. Chính cú sút luân lưu quyết định của anh đã đưa đội tuyển này tới World Cup mùa hè năm nay, đồng thời dập tắt hy vọng của Italy, đội từng bốn lần vô địch thế giới.

Xem thêm
top-arrow
X