Thứ Hai, 15/06/2026
Zalo

Dư âm thất bại của MU: Cái giá của sự sợ hãi

Thứ Sáu 09/04/2010 08:43(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Ánh đèn sân khấu Old Trafford nguy nga, tráng lệ bỗng vụt tắt. Những con tim khát vọng của thành Manchester như ngừng đập. Lần đầu tiên sau 3 năm, Quỷ Đỏ không còn giương oai được nữa ở đấu trường danh giá Champions League mà họ vẫn quen gọi là “sân sau” cho thân mật…

Bạn sẽ choáng ngợp khi nhìn vào phòng truyền thống của M.U. Năm ngoái, họ là Á quân Champions League. Năm trước nữa, họ xưng vương lần thứ hai trong vòng 10 năm. Và một năm trước đó, họ cũng có tên trong nhóm 4 đội mạnh nhất châu Âu. So với Bayern đã 9 năm qua chưa biết đến vòng bán kết, Quỷ Đỏ có thừa tự tin, có thừa vận hội ngay cả khi phải ở thế ngược dòng.

Quả thực, thiếu chút nữa Bayern đã vỡ trận trong lần trở lại Old Trafford sau nhiều năm. Thiếu chút nữa khung thành của Butt đã trở thành bãi tập bắn, tập phô diễn những trò kỹ xảo điêu luyện nhất của Quỷ Đỏ. Bởi chỉ với 7 phút đầu trận, thày trò HLV Alex Ferguson đã nhanh chóng dạy cho đối phương hiểu thế nào là đánh knock-out, thế nào là chơi đòn phủ đầu.

 

Trong cú dứt điểm hoàn hảo của Gibson, người ta thấy hình bóng của Scholes. Trong pha cứa lòng điệu nghệ của Nani, có cảm giác anh là truyền nhân của Cantona hay Ronaldo. Còn những cú đảo chân ma thuật của Valencia đủ để khiến những fan ruột của Beckham thôi than khóc. 3-0 và ai có thể nghĩ, M.U sẽ là kẻ chiến bại. Old Trafford 2010 chẳng phải Istanbul 2005!

Nói đến M.U là người ta nói đến kinh nghiệm và bản lĩnh của một đội bóng lớn. Ở một tên tuổi lớn như thế, những sai lầm cá nhân là khó chấp nhận, những yếu kém mang tính tập thể càng khó được tha thứ hơn. Bao năm qua, M.U thống trị Premiership, chiếm ưu thế áp đảo tại Champions League là vì biết tận dụng tối đa nhược điểm của đối phương, phát huy cao nhất ưu điểm của mình. Nhưng có lẽ, chúng ta đang không nói đến M.U phiên bản 2010.

Bởi rõ ràng, Sir Alex đã hoảng sợ đến nỗi buộc phải dùng Rooney khi thực sự anh không thể thi đấu ở một trận cầu khốc liệt như thế. Rõ ràng hàng thủ M.U đã quá lơ là và chủ quan sau khi có bàn thứ ba. Không có bàn gỡ của Olic ngay trong hiệp 1, chắc chắn Bayern sẽ giương cờ trắng đầu hàng khi tiếng còi bắt đầu hiệp 2 được cất lên. Và nếu tỉ số là 3-0, Rafael hẳn sẽ chẳng run tới độ quật thẳng vào chân đối phương để bị truất quyền thi đấu.

Sir Alex vẫn phủ nhận M.U không bao giờ là đội bóng một người. Nhưng năm ngoái, 42 bàn thắng của Ronaldo có ý nghĩa quyết định đưa Quỷ Đỏ vào bán kết Champions League (sau đó vào chơi chung kết) và lần thứ ba liên tiếp vô địch giải Ngoại hạng Anh. Còn năm nay, chẳng còn Ronaldo, song dấu ấn Rooney thì đã quá rõ. Chẳng phụ thuộc vào Rooney, hà cớ gì bắt anh tiêm thuốc giảm đau vào sân cho… có mặt.

Nỗi sợ hãi thất bại khiến M.U phải trả giá. Trong suốt chiều dài 23 năm dẫn dắt Quỷ Đỏ, Sir Alex sợ nhất hai từ “thất bại”. Nỗi sợ hãi của ông lây lan sang cả các học trò, trong đó có Rooney. Với tầm quan trọng của mình, Rooney có thể quên World Cup để được ra sân. Nhưng Rooney có biết, thêm một cú vào bóng mạnh khác, đường đến Nam Phi có thể sẽ đóng lại với anh?

Đôi khi, sự thành công khiến người ta quá tự tin. Đôi khi, hào quang quá khứ ru ngủ những ông hoàng. M.U chẳng còn Ronaldo và Tevez nhưng vẫn cứ nghĩ họ là vô đối. Thất bại trước Bayern đã phủ định hoàn toàn toan tính ấy. 80 triệu bảng tiền bán Ronaldo vẫn còn nguyên trong két sắt. M.U sẽ theo chân Chelsea làm cách mạng hay tiếp tục đào vàng giữa biển cát Old Trafford?

Thôi thì đành ngậm đắng nuốt cay mà hướng về Ewood Park, cho mục tiêu hạ thủ Blackburn để nuôi ảo mộng Premiership…

Thống kê:
1 - Đây là lần đầu tiên trong 7 năm qua, Premiership “sạch bóng” ở Champions League trước vòng bán kết. Với Bundesliga, đây là lần đầu tiên kể từ mùa 2001/02 họ có một đại diện trong số 4 đội mạnh nhất. Còn Ligue I, kể từ sau vị trí Á quân của Monaco mùa 2003/04, Lyon mới là đội đầu tiên góp mặt ở bán kết.
4 - Người ta nói đây là con số “tử” của M.U quả không sai! Bởi với trận thua theo luật bàn thắng sân khách trước Bayern vừa qua, đội bóng Anh đã có 4 lần bị loại theo cách ấy. Đáng chú ý: M.U chưa một lần thắng nhờ lợi thế tương tự.
- Hết vòng tứ kết, đã có 120 trận diễn ra tại Champions League 2009/10, với 309 bàn thắng được ghi (trung bình 2,58 bàn/trận), tổng số khán giả đến sân là gần 5 triệu người (trung bình gần 41.000 người/trận). Messi đang dẫn đầu danh sách “Vua phá lưới” với 8 bàn.

(Theo báo Bóng Đá)
 

Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Nhật Bản bây giờ chẳng ngán ai!

Nhật Bản bây giờ chẳng ngán ai!

Nhật Bản bây giờ chẳng ngán ai!

Sau hiệp đấu đầu tiên mang nặng tính thăm dò, cuộc đối đầu giữa Nhật Bản và Hà Lan bỗng bùng cháy trong hiệp hai. Hai lần Hà Lan vượt lên, cũng là hai lần Nhật Bản lạnh lùng vùng dậy. Tỉ số 2-2 không chỉ phản ánh sự cân bằng của trận đấu, mà còn là lời khẳng định rằng “Samurai xanh” giờ đây không còn là đội bóng tạo nên những bất ngờ nhất thời. Họ đã trở thành một thế lực thực sự.

Đức hủy diệt Curacao: Khởi đầu hoàn hảo cho hành trình phục hưng

Đức hủy diệt Curacao: Khởi đầu hoàn hảo cho hành trình phục hưng

Đức hủy diệt Curacao: Khởi đầu hoàn hảo cho hành trình phục hưng

Đội tuyển Đức có màn ra quân World Cup 2026 không thể ấn tượng hơn khi đè bẹp Curacao với tỷ số 7-1. Die Mannschaft đã trình diễn thứ bóng đá tốc độ, biến hóa và đầy sức sống, qua đó gửi lời tuyên ngôn mạnh mẽ về tham vọng chinh phục cúp vàng thế giới năm nay.

Ma Rốc đã gọi những người con xa xứ trở về như thế nào?

Ma Rốc đã gọi những người con xa xứ trở về như thế nào?

Ma Rốc đã gọi những người con xa xứ trở về như thế nào?

Trận hòa 1-1 trước đội bóng giàu truyền thống nhất lịch sử World Cup – Brazil đã cho thấy khát vọng và thực lực của Ma Rốc. Đáng ngạc nhiên hơn, họ trở thành đội tuyển đầu tiên trong lịch sử Cúp Thế Giới xuất phát với không một cầu thủ nào sinh ra trên đất nước của mình.

Một Brazil chưa trọn vẹn hình hài

Một Brazil chưa trọn vẹn hình hài

Một Brazil chưa trọn vẹn hình hài

Brazil khởi đầu World Cup 2026 bằng trận hòa trước Morocco, kết quả phản ánh rõ thực trạng của Selecao dưới thời Carlo Ancelotti: giàu tiềm năng nhưng vẫn còn nhiều mảnh ghép chưa hoàn thiện. Trước đối thủ sở hữu lối chơi kỷ luật và sắc bén, đội bóng áo vàng - xanh bộc lộ không ít hạn chế trong vận hành chiến thuật, dù vẫn cho thấy khả năng tạo khác biệt nhờ khoảnh khắc thiên tài của các ngôi sao.

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada không thể giành chiến thắng trong ngày ra quân ở bảng B World Cup 2026, nhưng trận hòa trước Bosnia & Herzegovina vẫn mang ý nghĩa đặc biệt. Cuối cùng, “Les Rouges” cũng có được điểm số đầu tiên trong lịch sử tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, đồng thời cho thấy những tín hiệu tích cực dưới thời Jesse Marsch.

Xem thêm
top-arrow
X