Thứ Sáu, 03/04/2026
Zalo

Dư âm chung kết cúp FA: Tốc độ

Chủ Nhật 12/05/2013 14:23(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Trái với hầu hết mọi dự đoán, Wigan đã thắng Man City 1-0 trong trận chung kết Cúp FA để lần đầu tiên trong lịch sử bước lên bục đăng quang ở một giải đấu quan trọng.

Trái với hầu hết mọi dự đoán nghĩa là bất ngờ đã xảy ra? Chính xác, nhưng chỉ đúng về mặt kết quả bởi diễn biến của trận đấu đã cho thấy chiến thắng của Wigan là rất xứng đáng. Và như vậy, thêm một lần nữa trận chung kết Cúp FA mùa bóng 2012-2013 đã chứng minh rằng mọi chuyện đều có thể xảy ra khi hai đội bóng phải phân thắng bại chỉ trong một trận đấu và sự chênh lệch về trình độ, về tương quan lực lượng đôi khi không phải là những yếu tố đóng vai trò quyết định.

Bàn thắng của Wigan đã đẩy Man City đến một mùa bóng trắng tay
Bàn thắng của Wigan đã đẩy Man City đến một mùa bóng trắng tay

Thật vậy, làm sao có thể tin rằng một đội bóng đang giữ ngôi thứ hai trên bảng xếp hạng Premier League với tiềm lực tài chính dồi dào lại bại trận trước một đối thủ vẫn đang phải ngụp lặn trong cuộc chiến giành quyền trụ hạng? Làm sao có thể tin rằng một đội hình đầy sao của Man City lại ngã ngựa trước những cầu thủ khá khiêm tốn của Wigan? Thế mà điều đó đã xảy ra khiến Man City phải biết đến một mùa bóng trắng tay còn Wigan thì làm nên lịch sử.

Tất nhiên, có nhiều nguyên nhân để giải thích cho thất bại của Man City nhưng nổi bật hơn cả là lối chơi thiếu hẳn tốc độ của họ.

Quan sát cách vận hành chiến thuật thì sẽ thấy khi tấn công hay phản công, Wigan thường để lộ những khoảng trống khá lớn trong hàng thủ 3 người của họ. Thế nhưng, ngay ở tình huống phòng thủ sau đó, hầu như mọi lỗ hổng đều được không dưới 5 cầu thủ của hai tuyến trên kéo về bịt kín. Điều gì đã giúp họ nhanh chóng chuyển từ tấn công sang phòng thủ như thế? Đó là do Man City tự gây khó cho mình bằng lối chơi rề rà, chậm chạp và thiếu hẳn tính đột biến. Phải chăng các cầu thủ của ông Roberto Mancini tự tin đến nỗi cho rằng chiến thắng trước sau gì cũng sẽ đến với họ?

Không chắc, nhưng có một điều chắc chắn là thay vì sử dụng những pha phối hợp ít chạm để đưa bóng thật nhanh đến khung thành của đối phương thì họ lại thường giữ bóng khá lâu trước khi thực hiện đường chuyền. Điều đó giúp cho Wigan có đủ thời gian để hình thành thế trận phòng ngự. Thi thoảng Man City cũng xuyên thủng được phòng tuyến của Wigan nhưng tiếp theo đó chỉ là những cú dứt điểm ở vị trí không thuận lợi hoặc thuận lợi nhưng lại không thắng được thủ môn Joel Robles trong một đêm xuất thần. Ông Mancini đã cố gắng cải thiện điều đó bằng cách tung James Milner và Jack Rodwell vào sân trong hiệp 2 để thay cho hai cầu thủ rề rà Samir Nasri và Carlos Tevez nhưng tiếc thay mọi chuyện vẫn không hề thay đổi.

Ngược lại, các cầu thủ Wigan sử dụng tốc độ như một cách để tuân thủ kỷ luật chiến thuật. Họ nhanh chóng rút về khi phòng ngự và cũng dâng lên rất nhanh khi tấn công, nhất là trong hiệp 1. Tất nhiên, tốc độ đã không thể mang lại bàn thắng cho Wigan nhưng ít nhất nó cũng giúp họ loại một cầu thủ đối phương ra khỏi cuộc chơi (Pablo Zabaleta phải nhận thẻ vàng thứ hai sau khi cản phá phạm luật một pha lên bóng tốc độ của Callum McManaman).                                     

Ngoài tốc độ, tinh thần thi đấu không khoan nhượng và không mặc cảm tự ti, Wigan còn làm tốt một điều nữa là tận dụng tình huống cố định để ghi bàn. Man City đã không làm được điều đó dù họ có đến 3 cú đá phạt ở những khu vực nguy hiểm và 5 quả phạt góc. Thế thì còn gì lấn cấn về chiến thắng lịch sử của Wigan?   

(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Alexandre Pato: "Bóng đá không còn 'nghệ' như thời Ronaldinho, Ronaldo nữa...

Alexandre Pato: Bóng đá không còn 'nghệ' như thời Ronaldinho, Ronaldo nữa...

Alexandre Pato: "Bóng đá không còn 'nghệ' như thời Ronaldinho, Ronaldo nữa...

Alexandre Pato ngả lưng vào ghế và thả mình trôi ngược dòng thời gian về gần hai thập kỷ trước, trở lại với phiên bản của chính anh khi mới 17 tuổi, vào ngày đầu tiên đặt chân tới gã khổng lồ AC Milan của bóng đá Italy hồi mùa hè năm 2007. 

Một kế hoạch bị lãng quên, một nền bóng đá trả giá suốt hơn một thập kỉ

Một kế hoạch bị lãng quên, một nền bóng đá trả giá suốt hơn một thập kỉ

Một kế hoạch bị lãng quên, một nền bóng đá trả giá suốt hơn một thập kỉ

Năm 2011, Huyền thoại Roberto Baggio từng đặt lên bàn một đề án cải tổ toàn diện cho hệ thống đào tạo tài năng của bóng đá Italy. Nhưng rồi mọi thứ vẫn nằm đó, không được biến thành hành động. Và đến lúc này, cách vận hành của đội tuyển quốc gia cho thấy rõ một điều, con đường họ đang đi không hiệu quả.

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

“Chúng tôi đã không có phong độ tốt nhất, chúng tôi không tập trung hoàn toàn vào phòng ngự và triển khai bóng,” Viktor Gyokeres thốt lên hồi tháng 10 sau khi Thụy Điển nhận thêm một thất bại nữa ở vòng loại. “Vấn đề nằm ở thái độ. Chúng tôi không xứng đáng có được điều gì cả. Tất nhiên, đây là một thất bại ê chề.”

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Giữa đêm Zenica lạnh lẽo, Italia bước ra sân với hy vọng lớn lao về một tấm vé đến World Cup, nhưng rốt cuộc rời đi với đôi tay trắng và trái tim vỡ vụn. Từ bàn thắng sớm của Moise Kean đến chiếc thẻ đỏ định mệnh của Alessandro Bastoni, từ hơn 120 phút chống đỡ kiệt quệ đến loạt luân lưu đầy ám ảnh, tất cả hợp lại thành một tấn bi kịch. Nền bóng đá từng 4 lần đứng trên đỉnh thế giới thêm một lần gục ngã trong hành trình tìm lại ánh hào quang đã mất.

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic, cầu thủ lớn lên gần Milwaukee, bang Wisconsin đã trở thành người hùng của Bosnia và Herzegovina trong đêm thứ Ba định mệnh. Chính cú sút luân lưu quyết định của anh đã đưa đội tuyển này tới World Cup mùa hè năm nay, đồng thời dập tắt hy vọng của Italy, đội từng bốn lần vô địch thế giới.

Xem thêm
top-arrow
X