Thứ Bảy, 24/01/2026
Zalo

ĐT Argentina: Khi Maradona cũng chẳng bằng Kempes

Thứ Hai 11/07/2011 13:47(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Trên mặt sân mang tên tiền đạo huyền thoại từng khuynh đảo World Cup 1978 và trở thành kiểu mẫu cho mọi chân sút Argentina từ đó tới nay, lần đầu tiên Argentina sẽ ra sân với một "số 9" thực sự. Khi mà những hậu duệ của Maradona, mà tiêu biểu nhất là Messi (còn cả Aguero, Tevez... nữa chứ!) đang loay hoay không biết cách nào để chui đầu vào chiếc áo của ông, thì Gonzalo Higuain sẽ phải tự biến mình thành một Mario Kempes mới. Nhưng…

Theo báo chí Argentina, HLV Batista chắc chắn sẽ cho Higuain đá chính, chơi cao nhất trên hàng công, với sự yểm trợ của bộ ba Messi - Aguero - Di Maria trong sơ đồ 4-2-3-1. Lần đầu tiên, ý tưởng về việc copy nguyên xi sơ đồ ở Barcelona đã bị dẹp bỏ, và thay đổi cơ bản nhất chính là sự hiện diện một số 9 thực thụ là Higuain.

Không hiểu là sau khi chứng kiến Fred, một chân sút rất "bình dân" của Brazil bỗng dưng quăng chân lạnh lùng gỡ hòa cho đội tuyển Vàng xanh ở trận gặp Paraguay, ông Batista có nghĩ lại về việc bỏ quên một phương án nhân sự khác trên hàng công, ngoài cái việc nhàm chán là ngày ngày vắt óc nghĩ ra một cách biện minh mới cho những thất bại khi cố tìm cách đặt Messi vào trục trung tâm, rồi xoay cả đội quanh anh như người ta xoay roulette hay không?

Argentina không chỉ cần chất lãng mạn, tính nghệ sĩ của Messi và Maradona

Dẫu sao, ông đã nghĩ đến một đổi thay mấu chốt. Vào thời điểm ở thế chân tường như thế này, Argentina không cần cảm hứng của một "truyền nhân Maradona" nào hết, mà cần sự chính xác, lạnh lùng, và "phát một" tàn nhẫn của một Mario Kempes, Vua phá lưới World Cup 1978, người không tạo ra cảm hứng thi đấu, nhưng cung cấp những bàn thắng, chất liệu cụ thể nhất cho chiến thắng.

Không thể chiến đấu bằng cảm tính

Công việc loại một "truyền nhân Maradona" ở ngoài (Tevez) và đưa vào sân một chân sút thực thụ là động tác giảm đi chất cảm tính, để cung cấp thêm lý trí, sự thực dụng cho đội Argentina. Nhưng xét theo tình hình hiện nay, một động tác như thế vẫn là quá ít, đối với một nền bóng đá suy nghĩ, và phản ứng trước mọi việc đều theo cảm tính như thế này.

Một năm không làm thay đổi đi hậu quả của tư duy cảm tính. Diego Maradona, người bao giờ cũng sống ở tận cùng của cảm xúc, có thể khiến cả thế giới quỳ rạp dưới đôi chân ông gần hai thập niên trước, nhưng không thể giúp Argentina thành công, với tư duy cũng đậm đặc cảm tính như đôi chân thiên tài của ông. Thứ bóng đá bột phát và cách sắp xếp như thể theo cảm giác của Diego đã bị băm nát bởi thứ bóng đá chính xác, khoa học và lý trí của Đức ở World Cup 2010, như một hệ quả tất yếu.

Dư luận và truyền thông cũng nhìn nhận mọi việc xảy ra một cách hoàn toàn theo cảm xúc. Tình yêu với Diego Maradona đã chiến thắng lại cảm giác tủi hổ của các CĐV sau một thảm bại kinh khủng (họ vẫn chào đón ông như một người hùng sau khi trở về từ World Cup), và sự ghen tỵ đơn thuần với thành công vang dội của Barcelona đã khiến họ hình thành một nỗi căm ghét vô lý với Messi, mà không chịu hiểu rằng vấn đề mấu chốt khiến những người Argentina ấm ức bấy lâu nay chỉ đơn giản thế này: Bóng đá là cuộc chơi của một tập thể, và Maradona may mắn hơn Messi, khi được đứng trong một tập thể phù hợp hơn.

Ngay cả các HLV, và cầu thủ Argentina hiện nay, cũng là một nạn nhân của lối mòn từ tư duy cảm tính. Ông Batista bị ám ảnh nặng nề bởi một mệnh đề: Nếu chúng ta có người giỏi nhất, thì cả đội phải xoay quanh anh ta. Nếu suy nghĩ một cách thật lý trí, thì ông sẽ nhận ra rằng Messi, dù được kỳ vọng và so sánh với Maradona, thực tế là một kiểu cầu thủ khác hẳn với Diego. Nhầm lẫn giữa kỳ vọng và vai trò chiến thuật trên sân, là một thất bại nữa của lý trí trước cảm xúc. Sự lúng túng của các hậu vệ Argentina, và thậm chí là toàn đội, khi Messi chơi chùng xuống (Burdisso thậm chí còn bất lực đến nỗi đã văng tục với Messi) và không còn ai làm điểm tựa cảm hứng, đã cho thấy sự thiếu kiểm soát của khối óc các cầu thủ Argentina.

Sẽ có rất nhiều nước mắt rơi xuống, nếu một cú sốc lớn xảy ra trên Mario Kempes, nhưng những giọt nước mắt "rất đàn bà" ấy là điều không mấy ngạc nhiên với một thứ bóng đá quá nặng nề về cảm xúc của Argentina hiện tại. Vào thời khắc khó khăn nhất, cái mà một người Argentina cần lúc này, không phải đắm chìm trong cảm xúc và những nỗi sợ mơ hồ nữa, mà là sự tỉnh táo của khối óc. Không cần cảm hứng của một số 10 như Maradona hay Messi, mà những bàn thắng của một số 9 như Kempes, hay Higuain, mới thực sự là oxi cho sự sống.

(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Casemiro có xứng đáng với cái giá 119 triệu bảng mà MU đã bỏ ra?

Casemiro có xứng đáng với cái giá 119 triệu bảng mà MU đã bỏ ra?

Casemiro có xứng đáng với cái giá 119 triệu bảng mà MU đã bỏ ra?

Casemiro sẽ rời câu lạc bộ vào mùa hè này khi hợp đồng của anh đáo hạn. Việc chi ra ít nhất 60 triệu bảng phí chuyển nhượng cho một cầu thủ đã 30 tuổi, trả mức lương lên tới 350.000 bảng mỗi tuần và ký hợp đồng có thời hạn bốn năm kèm điều khoản gia hạn thêm 12 tháng, thông thường sẽ không được xem là một thương vụ hiệu quả về mặt kinh tế.

Trong 1 tuần, Carrick đã dành sự quan tâm cho lớp trẻ MU nhiều hơn Amorim đã làm hơn 1 năm

Trong 1 tuần, Carrick đã dành sự quan tâm cho lớp trẻ MU nhiều hơn Amorim đã làm hơn 1 năm

Trong 1 tuần, Carrick đã dành sự quan tâm cho lớp trẻ MU nhiều hơn Amorim đã làm hơn 1 năm

Khi nghe điều này, rất nhiều người đã khó chịu. Họ phản ứng ngay khi ai đó chỉ ra một sự thật là suốt 14 tháng làm HLV trưởng, Amorim chưa hề trực tiếp ra sân xem trọn vẹn một trận nào của đội học viện. Họ cãi rằng ông thường xuyên đi xem. Họ bảo có ảnh chụp ông trên khán đài. Họ nói đó là một câu chuyện bịa đặt. Thực tế không phải vậy.

Szoboszlai ngày càng toàn diện hơn

Szoboszlai ngày càng toàn diện hơn

Szoboszlai ngày càng toàn diện hơn

Dominik Szoboszlai tiếp tục là điểm tựa lớn nhất của Liverpool trong mùa này. Chỉ có Virgil van Dijk chơi nhiều phút hơn anh. Sự đa năng giúp tiền vệ người Hungary trở thành lựa chọn ưu tiên của Arne Slot, vừa quán xuyến được nhiều vai trò ở tuyến giữa vừa giữ được tính ổn định trong bối cảnh Liverpool liên tục xoay tua đội hình.

Vì sao Chelsea và Man United rối loạn vì ranh giới giữa "head coach" và "manager"?

Vì sao Chelsea và Man United rối loạn vì ranh giới giữa head coach và manager?

Vì sao Chelsea và Man United rối loạn vì ranh giới giữa "head coach" và "manager"?

Thoạt nhìn, sự khác biệt giữa hai chức danh “manager” (HLV kiêm quản lý) và “head coach” (HLV trưởng thuần túy) có vẻ chỉ mang tính ngữ nghĩa. Nhưng những gì xảy ra tại Manchester United và Chelsea trong tháng này cho thấy những vấn đề cấu trúc sâu xa, thứ mà rất nhiều CLB đang phải đối mặt.

Xem thêm
top-arrow
X