Thứ Tư, 04/03/2026
Zalo

ĐT Anh đoạt vé tới Nam Phi: Phục hưng!

Thứ Sáu 11/09/2009 14:04(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News
Nói đến Phục hưng là phải nói tới người Ý, những người đã khởi nguồn từ này để nói về nền nghệ thuật và khoa học ở thế kỷ 13. Và giờ đây, nói đến sự phục hưng của tuyển Anh cũng sẽ phải nói tới một người Ý: Fabio Capello. Dưới tay vị thuyền trưởng tài ba này, Tam sư đã như tái sinh. Thật trùng hợp, theo nghĩa gốc, Phục hưng cũng có nghĩa là Tái sinh.

Chiến thắng để kết thúc vòng loại của thầy trò Capello chỉ là một sự khởi đầu. Trên thực tế, người Anh đã nhập tiệc từ tháng 9-2008, thời điểm Tam sư huỷ diệt chính Croatia ngay tại Zagreb. Tới thời điểm này, không đối thủ nào còn nghi ngờ về sức mạnh của tuyển Anh nữa. Thay vào đó là sự lo ngại: Liệu họ có còn chơi hay như thế vào mùa hè năm sau không?

Trong lịch sử, có lẽ chưa bao giờ đội bóng xứ sương mù lại thể hiện một bộ mặt thuyết phục như thế. Năm 1966, khi đội bóng của Sir Alf Ramsey giành chức VĐ, họ cũng đã bị các đối thủ chỉ trích ghê gớm. Người Brazil cho rằng, Anh đã cố tình dàn xếp trọng tài để xử ép họ, còn người Đức thì tới nay vẫn đang tiếp tục công bố những tài liệu cho thấy, bàn thắng của Geoff Hurst trong hiệp phụ trận chung kết năm đó chỉ là... ảo giác (bóng chưa lăn qua vạch vôi).

Tất nhiên, quá khứ thì vẫn là quá khứ. Nhưng nói vậy để thấy, người hâm mộ xứ sương mù đã hãnh diện đến thế nào với thành tích 8 trận thắng tuyệt đối của thầy trò Capello. Chưa bao giờ đội bóng 3 con Sư tử lại giành vé sớm một cách ấn tượng như thế. Và cũng chưa bao giờ, những chiến thắng của họ lại cho thấy rõ nét đến thế, hình ảnh của một gã khổng lồ đích thực.

Tam Sư đang gầm vang ở châu Âu

Đã qua rất lâu rồi, cái thời người Anh chỉ muốn các HLV bản địa cầm ĐTQG. Những thất bại cả trên sân cỏ lẫn hình ảnh đã khiến những nhân vật bảo thủ của FA phải suy nghĩ lại. Sau khi đứng trên đỉnh thế giới bằng chiến thắng gây tranh cãi trước người Đức năm 1966, Anh hoàn toàn trắng tay. Nhưng những thất bại trên sân cỏ của những Graham Taylor, Venables, Hoddle, Wilkinson, hay Keegan không đáng báo động bằng những thất bại trong việc cải thiện lối chơi “kick&rush” để chiến thắng. Eriksson đã thất bại vì không đủ tầm, và cũng không hiểu rõ một đội bóng có quá nhiều ngôi sao như thế. Nhưng Capello thì khác. Điều mà “ông trùm” mang tới không chỉ là những chiến thắng, những phát hiện mới, hay một cách chơi mãn nhãn. Điều quan trọng nhất mà chiến lược gia Italia làm được, chính là để người Anh thấy: Nghệ thuật Phục hưng không nằm trong những bản báo cáo.

Nghệ thuật của Capello

Nhiều người đã nói tới Capello như một biểu tượng của sự khắc nghiệt, kỷ luật, và tinh thần thép. Chưa đủ! HLV 63 tuổi này còn là hiện thân của nghệ thuật. Không dễ để làm chủ một đội bóng nhiều ngôi sao nhưng cũng lắm rắc rối như Tam sư là không cần nghệ thuật. Don Fabio chưa bao giờ nói tới điều này như một cây quyền trượng để ông cai quản vương quốc của mình. Nhưng nó đã hiển hiện ở mọi lúc, mọi nơi.

Vì sao mọi HLV tiền nhiệm đều dễ dàng tìm được đội trưởng của tuyển Anh, còn Capello thì không? Vì sao Eriksson hay McClaren luôn phải đối mặt với sức ép triệu tập những ngôi sao mà họ không thích, còn Capello thì xem đó như chuyện cỏn con? Câu trả lời của HLV Italia là những chiến thắng, dĩ nhiên. Nhưng trước đó, ông đã tạo ra những luật lệ riêng, bằng nghệ thuật sắp đặt của mình.

Thứ nhất, không ai là không thể thay thế. Áp lực đã đè nặng lên vai cả Gerrard, Lampard, Terry hay Beckham trong suốt thời gian tuyển Anh luân phiên người đeo băng đội trưởng. Và thậm chí, ở giữa sân, Capello còn từng tuyên bố 1 điều mà không ai đủ sức tưởng tượng: Sẽ chỉ có hoặc Gerrard, hoặc Lampard được chơi, nếu người còn lại đá dở. Thứ 2, sự nghiêm túc và thái độ hợp tác 100% của cầu thủ. Đây là điều đã luôn gây ám ảnh cho những nhà cầm quân trước đó, khi họ không thể thắng nổi những điều đơn giản như thói quen ưa nhậu nhẹt của học trò, hay những màn biểu diễn thời trang của Wags. Với Capello, dẹp hết.

Và cuối cùng, đó chính là nghệ thuật tạo ra niềm tin, cùng trách nhiệm của những người đàn ông. Quá dễ để nói về sự tự tin, nhưng với người Anh, đã từng quá khó để họ quên đi những ám ảnh thất bại. Capello đã tới và thay đổi tất cả. Khi các cầu thủ Anh tin vào chính khả năng của mình, phần thưởng sẽ đến. Anh có thể thua Tây Ban Nha trong một trận giao hữu. Nhưng tại vòng loại World Cup, những nhà ĐKVĐ châu Âu cũng chẳng thể làm tốt hơn thầy trò Capello.

Chiến thắng bằng chiến thuật ư? Vô nghĩa. Bằng bao nhiêu ngôi sao trong đội hình ư? Hãy nhìn Pháp và Argentina. Hơn tất cả, Capello đang mang tới cho người một bài học lớn: Hãy chiến thắng chính bản thân mình.
 
(Theo Thể Thao Văn Hóa)
 
Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Chiếc nút màu đỏ, thuyết điện kháng và… câu chuyện thẻ đỏ của Chelsea mùa này

Chiếc nút màu đỏ, thuyết điện kháng và… câu chuyện thẻ đỏ của Chelsea mùa này

Chiếc nút màu đỏ, thuyết điện kháng và… câu chuyện thẻ đỏ của Chelsea mùa này

Thẻ đỏ của Pedro Neto trong trận thua Arsenal tối Chủ Nhật là thẻ đỏ thứ bảy mà một cầu thủ Chelsea phải nhận sau 28 vòng đấu Ngoại hạng Anh 2025/26. HLV Liam Rosenior đã bày tỏ sự lo ngại về tần suất “ăn thẻ đỏ” của The Blues, nhưng thực trạng kỷ luật của đội bóng này rõ ràng đang ở mức tệ chưa từng có.

Rosenior thực sự cao tay, nhưng Arteta cũng không phải dạng vừa

Rosenior thực sự cao tay, nhưng Arteta cũng không phải dạng vừa

Rosenior thực sự cao tay, nhưng Arteta cũng không phải dạng vừa

Giống như nhiều trận đại chiến khác ở Premier League mùa giải này, khía cạnh chiến thuật trong chiến thắng 2-1 của Arsenal trước Chelsea gần như… không liên quan gì tới bản tỷ số chung cuộc, khi mà cả 3 pha ghi bàn đều đến từ những tình huống cố định. 

Hành trình của Michael Carrick: Từ Newcastle United tới Manchester United

Hành trình của Michael Carrick: Từ Newcastle United tới Manchester United

Hành trình của Michael Carrick: Từ Newcastle United tới Manchester United

Sẽ có những người không xem Carrick là một Geordie chính hiệu (Fan của Newcastle United thường tự hào gọi mình là Geordies), bởi sự nghiệp cầu thủ của anh gắn liền với West Ham United, Tottenham Hotspur và Manchester United, còn Manchester đã là nơi anh sinh sống suốt 20 năm qua.

Thắng đại chiến thì vui nhưng nỗi lo vẫn tiềm tàng với Arsenal

Thắng đại chiến thì vui nhưng nỗi lo vẫn tiềm tàng với Arsenal

Thắng đại chiến thì vui nhưng nỗi lo vẫn tiềm tàng với Arsenal

Arsenal bước vào trận đại chiến Chelsea với mục đích không gì khác ngoài một chiến thắng. Sau cùng, Pháo thủ đã có được điều mình muốn. Thế nhưng, chiến thắng này cũng khiến rất nhiều Gooners cảm thấy lo lắng cho tình hình hiện tại của đội bóng con cưng.

Gabriel Magalhaes: Hai đầu sân, một đẳng cấp

Gabriel Magalhaes: Hai đầu sân, một đẳng cấp

Gabriel Magalhaes: Hai đầu sân, một đẳng cấp

Trận derby London thuộc vòng 28 Premier League 2025/26 khép lại bằng khúc hoan ca đỏ trắng. Arsenal quật ngã Chelsea trong màn so tài nghẹt thở. Đó là thành quả của cấu trúc chặt chẽ và niềm tin bền bỉ. Nơi trung tâm hàng thủ, Gabriel Magalhaes hiện lên như điểm tựa vững vàng trong hành trình giữ trọn vẹn 3 điểm ở lại Emirates.

Bruno cứ hay thế này, còn mấy ai chê?

Bruno cứ hay thế này, còn mấy ai chê?

Bruno cứ hay thế này, còn mấy ai chê?

Bị đặt vào thế rượt đuổi, Manchester United vẫn đủ bản lĩnh để xoay chuyển cục diện, hoàn tất màn lội ngược dòng trước Crystal Palace tại vòng 28 Premier League 2025/26. Ở trung tâm bức tranh ấy, Bruno Fernandes tiếp tục là điểm giao thoa giữa cảm hứng và hiệu quả, đặt dấu ấn rõ ràng lên từng khoảnh khắc quyết định của trận đấu.

Xem thêm
top-arrow
X