Dejan Kulusevski: Mảnh ghép bị mất của bóng đá Thụy Điển

Tác giả Trên đường Pitch bu3hlinh - Thứ Sáu 17/10/2025 10:58(GMT+7)

Jon Dahl Tomasson muốn làm mới Thụy Điển. Ông mang tới sơ đồ 3-5-2 với khát vọng “chơi thứ bóng đá hiện đại hơn”. Nhưng thật trớ trêu, càng cố đổi mới, đội bóng này càng lạc lối.

 

Tomasson, người từng là trung phong tin rằng Isak và Gyökeres có thể cùng đá chính. Nhưng thực tế thì không. Isak có xu hướng lùi, Gyökeres lại thích bó vào trung lộ và cả hai đều không giỏi tham gia triển khai bóng. Khi thiếu một cầu thủ có thể “nối mạch” giữa hàng tiền vệ và hàng công, sơ đồ ấy trở nên gượng gạo. Người có thể làm điều đó là Dejan Kulusevski lại vắng mặt vì chấn thương.

Kulusevski là kiểu cầu thủ mà Thụy Điển hiện tại không có người thứ hai: sáng tạo, lì lợm và giàu năng lượng. Anh không chỉ tạo ra cơ hội, mà còn khơi dậy tinh thần cho đồng đội. Ở tuyển, anh là cầu nối, là người giữ cho lối chơi không bị đứt quãng. Mất anh, Thụy Điển mất luôn “chất keo” gắn kết giữa ba tuyến.

Tomasson gọi Kulusevski là “một thủ lĩnh không cần băng đội trưởng”. Dù chấn thương, anh vẫn xin được lên tuyển, chỉ để ở bên các đồng đội trong đợt tập trung. “Cậu ấy muốn giúp đội, dù không thể ra sân,” Tomasson nói. “Ai cũng nể tinh thần đó.” Hành động nhỏ ấy nói lên nhiều điều về một cầu thủ hiểu thế nào là trách nhiệm và về một đội tuyển đang cần hơn bao giờ hết một người như anh để vực dậy niềm tin đã rơi rụng sau thất bại.

Trong một chiến dịch mà Thụy Điển thua cả Kosovo hai lượt, khán giả la ó, cầu thủ bất mãn vì sơ đồ 3-5-2 và HLV mất phương hướng, sự vắng mặt của Kulusevski không chỉ là thiệt hại về chuyên môn. Nó là khoảng trống của bản lĩnh, của cá tính và của tinh thần mà một đội tuyển đang khủng hoảng nhất cần có. Không phải lúc nào một ngôi sao cũng là lời giải cho mọi vấn đề. Nhưng với Thụy Điển hiện tại, thiếu Kulusevski chẳng khác nào tháo khớp nối khiến cả cỗ máy đổ sập.

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

James Milner: Tránh xa hào quang để thành huyền thoại

James Milner - cầu thủ lớn tuổi nhất Ngoại Hạng Anh 2025/26 đã tuyên bố treo giày ở tuổi 40, khép lại 24 năm thi đấu ở hạng đấu cao nhất nước Anh, với 658 trận đấu. Cầu thủ của Brighton, Liverpool, Man City, Newcastle, Aston Villa và Leeds đã trở thành một trong những biểu tượng của giải đấu, không phải nhờ sự khéo léo hay những khoảnh khắc thiên tài, mà nhờ vào sự bền bỉ về cả thể chất lẫn tinh thần.

Khvicha Kvaratskhelia: Từ cậu bé ngồi chờ táo lớn đến chức vô địch Champions League thứ hai liên tiếp

Khi còn nhỏ, Khvicha Kvaratskhelia thường ngồi chờ những quả táo lớn lên. Những mùa hè của cậu diễn ra ở Tsalenjikha, quê hương của gia đình nằm dưới chân dãy Caucasus hùng vĩ của Georgia. Giữa ngôi nhà và dòng sông là một khoảng cỏ xanh rộng lớn, được khép lại ở một đầu bằng cánh cổng sắt lớn. Đó là sân bóng hoàn hảo, ngoại trừ một chi tiết.

Bài toán hàng công Arsenal cho trận chung kết Champions league: Viktor Gyokeres hay Kai Havertz sẽ đá chính

Mùa giải tuyệt vời với Arsenal vẫn chưa kết thúc. Họ chỉ còn cách chức vô địch Champions League đầu tiên trong lịch sử 1 trận đấu nữa. Pháo thủ thành London sẽ tiến đến Budapest với mục tiêu không gì khác ngoài đánh bại Paris Saint-Germain. Nhưng trước khi hiện thực hóa tham vọng đó, HLV Mikel Arteta sẽ phải giải quyết bài toán cực kỳ quan trọng, rằng ai là người sẽ lĩnh xướng hàng công trong trận cầu sinh tử tới đây? Viktor Gyokeres hay Kai Havertz?

Bình minh của Mikel Arteta và ánh hoàng hôn dành cho Pep Guardiola

Cuộc sống là một vòng tuần hoàn. Nó là sự khởi đầu của một sớm bình minh và khép lại bằng ánh hoàng hôn đỏ rực. Con người ta khát khao sống chứ không đơn giản chỉ là tồn tại. Giống như Robert Louis Stevenson từng nói rằng: "Đừng đánh giá mỗi ngày bằng thành quả gặt hái được, mà bằng những hạt giống được gieo". 

Pep Guardiola đã tạo nên 3 cỗ máy vĩ đại ở Man City, nhưng tiếc thay ông đã thất bại ở "công trình" thứ tư

Khi Pep Guardiola đặt chân đến Manchester vào năm 2016, chẳng mấy ai tin ông sẽ ở lại đây cho đến tận năm 2026. Một triều đại kéo dài tận một thập kỷ dường như là điều không tưởng đối với một vị chiến lược gia từng có thời chỉ ký hợp đồng gia hạn từng năm một tại Barcelona - và thậm chí đã có lúc tỏ ra hối hận vì ở lại đến năm thứ tư - rồi sau đó rời Bayern chỉ sau ba mùa giải gắn bó.