Chủ Nhật, 14/06/2026
Zalo

Chuyện Messi & Quốc ca: Hay là sự trở mặt của truyền thông

Thứ Năm 14/07/2011 12:05(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Cuối cùng thì Messi cũng đã chứng minh rằng không cần phải hát quốc ca, thì anh mới lấy lại được tình cảm của những người Argentina. Nhưng ước gì mọi chuyện sẽ không rắc rối đến thế, nếu anh là người TBN.

Bởi vì người TBN không hề… có quốc ca, hay nói chính xác hơn, họ chỉ có quốc thiều, tức là nhạc mà không có lời. Đó cũng là từng là một vấn đề khiến người TBN đau đầu: Năm 2008, Ủy ban Olympic TBN (EOC) từng mở ra một cuộc tranh luận rằng quốc thiều của họ cần phải được hát lên, với một đoạn video minh họa là cảnh các VĐV bóng bầu dục Argentina gân cổ lên hát “thề chết vẻ vang”. Hoàn toàn tương phản với hình ảnh huyền thoại Raul lặng lẽ ngẩng đầu… nhìn trời khi quốc thiều TBN được cử lên.



Chủ tịch EOC, ông Alejandro Blanc, khi ấy khẳng định: “Các VĐV TBN muốn có cái gì đó để gào lên, nhưng đất nước chúng ta lại thiếu điều đó”. Thế là sáng kiến này đã dẫn đến việc có chừng 7 nghìn lời hay ý đẹp được gửi đến cho EOC. Một ban giám khảo lập tức được thành lập, rồi danh ca Placido Domingo được mời hát. Nhưng rốt cục, mọi việc vẫn chẳng đi đến đâu: Cuối cùng thì quốc thiều của TBN vẫn không có lời, thế nhưng điều đó không ngăn cản được các VĐV TBN thống trị thể thao thế giới trong năm 2010, trong đó có bóng đá.

Vậy thì, hát quốc ca có nhất thiết phải là hành động bắt buộc để biểu thị lòng yêu nước và quyết tâm thi đấu của một vận động viên?

Bục podium, lễ kéo cờ và cử quốc thiều lần đầu tiên xuất hiện ở Olympic 1936 tại Berlin, kỳ Thế vận hội mà… độc tài Hitler sử dụng làm công cụ để truyền bá tư tưởng chủng tộc thượng đẳng. Người sáng lập Đảng cực hữu của Pháp, ông Jean-Marie Le Pen, từng kịch liệt chỉ trích các tuyển thủ áo Lam của thế hệ 1998, gồm phần lớn có gốc gác là các quốc gia thuộc địa cũ của Pháp, vì không hát bài La Marseillaise (quốc ca Pháp), để rồi chỉ vài ngày sau, họ lại chính là những người mang về cho nước Pháp chức vô địch World Cup đầu tiên trong lịch sử. Hay năm 2008, Podolski và Klose cũng không hề mở miệng hát quốc ca Đức, nhưng ở trận gặp đội bóng quê hương Ba Lan, thì chính Podolski là người lập cú đúp cho Đức, còn Klose là chủ nhân của hai đường chuyền thành bàn.

Messi chỉ là… cầu thủ

Vậy mà việc Lionel Messi không hát quốc ca lại trở thành chủ đề đáng quan tâm nhất trong trận hòa không bàn thắng trước Colombia. Lượt trận cuối cùng gặp Costa Rica, camera lại quét qua gương mặt anh khi quốc thiều Argentina được cử lên. Vẫn không mấp máy môi! Chắc chắn là Messi vẫn chưa “ôn tập” lại quốc ca Argentina, để đối phó lại với dư luận lá cải quê hương anh. Thời gian trống giữa hai trận, anh dùng để làm việc khác, tĩnh tâm lại sau vô số những chỉ trích, và điều đáng mừng là nó đã đem lại thành công ở trận đấu cuối cùng.

Thành công ấy đã khiến dư luận quên hẳn đi chuyện ở trận này, Messi cũng chẳng hề hát quốc ca, để rồi lại tung hô anh lên mây sau trận (ngay cả những tờ đã từng “đánh” anh không thương tiếc như Ole và Clarin, nhưng tờ thể thao uy tín của Argentina), một phản ứng nghiễm nhiên thừa nhận rằng chuyện yêu Tổ quốc để làm tăng ý chí thi đấu đôi khi chẳng mấy liên quan đến thể hiện của anh trên sân. Tiền đạo của Barcelona thực sự đã cháy hết những gì anh có trong trận gặp Costa Rica, và có thể khiến giới truyền thông hiểu ra nhiều điều, sau khi đã viện cả một cái cớ rất “hình thức” để đổ lên đầu Messi, khi anh chưa thể chơi đúng với kỳ vọng khổng lồ đặt lên vai mình.

Quay lại chuyện quốc ca: Trong buổi lễ tổ chức kỷ niệm tròn một năm TBN vô địch Thế giới, khi được hỏi rằng liệu việc nói chuyện riêng lúc cử quốc thiều có phải là một hành vi “không yêu nước” hay không, HLV Vicente Del Bosque đã trả lời thế này: “Tôi đã từng nói rằng chúng tôi chỉ là những cầu thủ bóng đá, vậy thì hãy cứ là cầu thủ bóng đá đi. Thật lãng mạn, và đam mê về thứ bóng đá mình chơi và luôn mơ về một trận đấu của cuộc đời”. Cuối cùng thì Messi cũng đã được trở lại là một cầu thủ đích thực, chứ không phải một biểu tượng cho lòng yêu nước đáng ra phải là vai trò dành cho các chính trị gia. Nhưng đó là khi anh và Argentina thành công…
 
(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada không thể giành chiến thắng trong ngày ra quân ở bảng B World Cup 2026, nhưng trận hòa trước Bosnia & Herzegovina vẫn mang ý nghĩa đặc biệt. Cuối cùng, “Les Rouges” cũng có được điểm số đầu tiên trong lịch sử tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, đồng thời cho thấy những tín hiệu tích cực dưới thời Jesse Marsch.

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những Lão già gân tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Khi bước sang tuổi 40, hầu hết các cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đều đã nói về sự nghiệp của mình bằng “thì quá khứ”. Trong suốt 22 kỳ FIFA World Cup trước đây, chỉ có duy nhất một cầu thủ không phải thủ môn được đứng trên sân khấu lớn nhất thế giới túc cầu ở độ tuổi ngoài 40: Roger Milla của Cameroon.

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Hình tượng Hồng Cát Đồng, người anh hùng dám vượt lên số phận trong văn học cổ điển Hàn Quốc, dường như phản chiếu trong tinh thần của đội tuyển bóng đá quốc gia nước này. Chiến thắng ngược dòng 2-1 trước CH Séc ở ngày ra quân bảng A World Cup 2026 là minh chứng rõ nét cho ý chí không chấp nhận giới hạn và khát vọng chinh phục những cột mốc mới của thầy trò Hong Myung-bo.

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Từ cơn ác mộng nứt hộp sọ, nỗi đau mất cha, cho đến khoảnh khắc ghi bàn rồi bật khóc trong ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, Raul Jimenez đã viết nên câu chuyện giàu cảm xúc. Bàn thắng đầu tiên của anh tại sân chơi World Cup không chỉ giúp Mexico khởi đầu thuận lợi mà còn là phần thưởng xứng đáng cho hành trình vượt qua nghịch cảnh.

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Trận đại thắng 3-0 trước Costa Rica giúp đội tuyển Anh khép lại quá trình tổng duyệt đầy ấn tượng trước thềm World Cup 2026, dẫu màn trình diễn thăng hoa tại Florida vẫn chưa thể xóa nhòa hoàn toàn những hoài nghi về bản lĩnh thực sự của "Tam Sư" ở ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.

Xem thêm
top-arrow
X