Đứng dậy sau giông bão
Sau chuỗi ngày u ám với 7 thất bại trong 8 trận gần nhất, trong đó có mạch 5 trận thua liên tiếp tại Premier League, ban lãnh đạo Chelsea quyết định sa thải Liam Rosenior sau chưa đầy nửa năm cầm quyền.
Trong cơn biến động ấy, Calum McFarlane được chỉ định thay thế tạm thời. Đây đã là lần thứ hai ông nhận nhiệm vụ chữa cháy. Nhưng khác với lần trước, thử thách đến ngay lập tức: đụng độ Leeds United tại bán kết FA Cup.
Chelsea thực sự gặp khó trong khoảng 15 phút đầu tiên. Leeds tổ chức pressing tầm cao, khiến tuyến giữa The Blues nhiều phen lúng túng trong việc triển khai bóng. Tuy nhiên, thay vì sụp đổ như những trận trước, họ đã cho thấy một phiên bản lì lợm hơn.
Cặp tiền vệ trụ chơi kỷ luật, giữ vị trí tốt, hạn chế khoảng trống giữa các tuyến, vốn là điểm yếu chí mạng suốt thời gian qua. Ở phía trên, tốc độ của Pedro Neto, Joao Pedro, cùng khả năng điều phối của Enzo Fernandez, giúp Chelsea có các phương án chuyển trạng thái nhanh.
Bàn thắng ở phút 23 phản ánh những đổi thay tích cực. Joao Pedro đoạt bóng trong chân Pascal Struijk, chuyền sang phải cho Neto, và cú treo bóng của cầu thủ này tạo điều kiện cho Enzo đánh đầu hạ gục Lucas Perri.
Sang hiệp 2, Leeds đẩy cao đội hình, gia tăng sức ép liên tục. Những pha hãm thành dồn dập, khiến hàng thủ Chelsea phải hoạt động hết công suất. Sau cùng, The Blues vẫn bảo toàn thành quả.
Điểm sáng của Chelsea trong trận này nằm ở sự cân bằng. Họ không còn quá phụ thuộc vào những pha xử lý cá nhân, thay vào đó là một lối chơi tập thể rõ ràng hơn. Khả năng chuyển đổi trạng thái từ phòng ngự sang phản công cũng diễn ra mạch lạc.
Song, những hạn chế vẫn còn đó. Chelsea gặp trở ngại khi bị đối thủ gây áp lực ở cường độ cao, đặc biệt trong khâu thoát pressing nơi phần sân nhà. Sự thiếu ổn định trong việc kiểm soát bóng khiến họ phải chịu sức ép kéo dài trong hiệp 2.
Dẫu vậy, chiến thắng trước Leeds là một cú hích tinh thần cần thiết, thổi bùng lại niềm tin vốn đã ít nhiều nguội lạnh.
Hy vọng phía cuối đường
Đây là một mùa giải nhiều biến động của Chelsea. Việc thay đổi huấn luyện viên liên tục đã tạo ra một hệ lụy: bản sắc chiến thuật bị xóa nhòa. Mỗi người mang đến một triết lý khác nhau, và mọi thứ luôn trong trạng thái dang dở.
Vấn đề của Chelsea còn nằm ở cấu trúc đội hình. Sở hữu nhiều cá nhân giàu tiềm năng, nhưng họ lại thiếu sự gắn kết. Khoảng cách giữa hàng thủ và tuyến giữa thường xuyên bị kéo giãn, khiến hệ thống vận hành thiếu ổn định. Ở tuyến trên, việc không có thêm một mũi nhọn đủ tin cậy bên cạnh Joao Pedro khiến đầu ra bàn thắng trở nên thất thường.
Bị loại ở vòng 1/8 Champions League là một cú đánh mạnh vào tham vọng nơi trời Âu. Trong khi đó, vị trí thứ 8 hiện thời tại Premier League phản ánh phong độ phập phù kéo dài. Giờ đây, FA Cup trở thành chiếc phao cứu sinh cuối cùng để đội bóng Tây London bấu víu. Nhưng sẽ không dễ dàng gì, khi đối thủ trong trận chung kết tại Wembley vào ngày 16/5 tới là Manchester City.
Man City từng chệch nhịp ở một số thời điểm, nhưng khi bước vào chặng nước rút, họ lập tức phô diễn trọn vẹn sức mạnh của một thế lực hàng đầu. Đối đầu với họ không chỉ là bài toán chiến thuật, mà còn là câu hỏi về bản lĩnh: Chelsea sẽ tiếp tục loay hoay trong những bất ổn, hay đủ dũng khí để định hình một diện mạo rõ ràng hơn?
Một chiến thắng có thể không xóa sạch những vết nứt đã tồn tại, nhưng sẽ góp phần xoa dịu thương tổn, cứu rỗi một mùa giải thảm họa. Còn nếu thất bại, không còn cách nào khác ngoài việc Chelsea phải tạo ra những cuộc cách mạng triệt để trong mùa hè này.