Chủ Nhật, 14/06/2026
Zalo

Chelsea toàn thắng vòng bảng: Bức tranh đẹp, nhưng trường phái nào?

Thứ Sáu 23/10/2009 14:12(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News
Những lời tán dương đã được Ancelotti tuôn ra như thác chảy. HLV người Italia quá có lý do để làm vậy, cho dù ai cũng thấy đối thủ của Chelsea thực sự chỉ còn là một cái tên hay. Các khán giả ở Stamford Bridge đã được chiêm ngưỡng một bức tranh rất đẹp về màu sắc, nhưng không ai chắc nó theo trường phái nào. Vẫn biết, Ance là một người rất kinh nghiệm ở châu Âu, nhưng đọng lại sau chiến thắng 4 sao ở London vẫn có điều gì đó không ổn.

Điều không ổn trước hết có lẽ chính là cách Chelsea đối xử với một đối thủ cỡ... Atletico. Nhìn chung, đó không phải là hình ảnh của một chiếc xe tăng, mà giống hơn với cơn giận dữ của một con thú bị thương. Nhìn đội bóng Tây Ban Nha thi đấu, người ta có thể hiểu vì sao họ lại đang đứng ở nửa dưới bảng xếp hạng Liga. Ngôi sao thì không thiếu, nhưng ngoài vài ba cái tên nổi bật, đại diện của thành Madrid thực sự chỉ là một tập hợp rất thiếu tổ chức, xương sống quá yếu ớt, chiến thuật đơn điệu, và phòng thủ thì hời hợt. Trước một đối thủ như vậy, Chelsea không thắng mới lạ.

Nhưng cách mà The Blues chơi giáp lá cà trong phần đầu hiệp 1 và hiệp 2 vẫn tạo ra cảm giác bất ổn. Các CĐV của họ đã phải trải qua những thời khắc đau tim, và Cech cũng đã thể hiện một ngày tuyệt vời của phản xạ (ít nhất 5 pha cứu thua). Ance sẽ cảm thấy ấm ức nếu nhận được những lời trách cứ. Nhưng một người giàu trải nghiệm như ông cũng sẽ phải thừa nhận: Chelsea của hôm thứ Tư không phải là đội bóng mang dáng dấp của nhà vô địch. Vì sao ư? Đơn giản, đó không phải là một Chelsea có vị thế bề trên để trừng phạt những chú lùn tại Stamford Bridge.

 


Một câu đúc kết khách quan nhất sau 90 phút: The Blues thắng tuyệt đối về tình huống, nhưng chỉ hơn chút đỉnh về thế trận. Khi có bóng và đẩy cao đội hình với ít nhất 5 người có thiên hướng tấn công luôn có mặt ở phía bên kia, Chelsea “chơi bóng một mình”. Nhưng khi đội bóng của Ancelotti chưa kịp làm điều đó (ở đầu mỗi hiệp), Atletico cho thấy họ cũng có thể sút bóng, phối hợp, và tập chiến thuật tấn công một cách dễ dàng trước khung thành Cech. Về tổng thể, sự hỗn loạn về chiến thuật, chứ không phải sự sợ hãi, đã khiến đại diện của Tây Ban Nha càng chơi càng đuối. Nhưng còn gã khổng lồ phía Tây London thì sao? Mạnh hơn? Đúng. Có tổ chức hơn? Tất nhiên. Nhưng còn cá tính và phong cách thể hiện? Có lẽ sẽ dễ nói hơn, nếu họ chỉ thắng 1-0.

Đi tìm phong cách Chelsea

Sau khi Stamford Bridge chứng kiến điệu Valse trên ghế HLV trong 1 năm qua (Ance là người thứ 3), câu hỏi về cái gọi là “phong cách Chelsea” đang rất được quan tâm. Xét cho cùng, vẫn chỉ có Mourinho là người được nhớ tới nhiều nhất, nhờ những gì đã làm được trong 1 thời gian đủ dài. Còn Ancelotti, ít nhất cho tới lúc này, ngoài sơ đồ kim cương lúc hay, lúc dở, có lẽ vẫn chưa rõ ông đang muốn xây nên một The Blues như thế nào. Phát biểu sau trận đấu, Ancelotti đã không đề cập nhiều tới bức tranh đầy màu sắc trong màn trình diễn của đội nhà, mà thay vào đó là các chi tiết cụ thể. Không ngạc nhiên khi đó là những lời khen tặng cho Kalou, sự ngưỡng mộ với khả năng di chuyển cùng bàn thắng siêu hạng của Lampard, và tất nhiên, thành tích giữ trắng lưới của Chelsea ở vòng bảng.

Nhưng cộng tất cả lại, thì vẫn chưa có câu trả lời, đó là trường phái gì? Chiến thắng luôn là kết quả tốt. Nhưng các CĐV cũng sẽ muốn nói về Chelsea như một đội bóng theo phong cách Ấn tượng, Lãng mạn, Cổ điển, hay ... Trừu tượng? Tất nhiên, Ancelotti không phải là người ưa thích hội họa (ở Ý ông ưa thích đua xe và những phụ nữ đẹp, còn ở Anh, ông vẫn đang thích nghi với chuyện lái xe và luyện ngoại ngữ). Nhưng nói rõ ràng hơn, trong thời gian tới, chắc chắn Ance sẽ phải thể hiện, ông không chỉ là một đại kiện tướng châu Âu, mà còn phải là một nhà tổ chức có tư duy thuyết phục. 1 tháng nữa, 6 tháng nữa, hay 1 năm nữa? Hãy nhớ, ở London, Mourinho đã chỉ cần không nhiều hơn 1 trận đấu để làm điều đó.

Chuỗi 20 trận bất bại sân nhà
 
Đại thắng Atletico, Chelsea đã đạt đến cột mốc 20 trận bất bại trên sân nhà Stamford Bridge trong khuôn khổ Champions League. Thành tích ấy của Chelsea kéo dài hơn 3 năm rưỡi qua, với trận thua gần nhất là trước Barca (1-2) ở vòng 1/8 mùa 2005-2006 (tháng 2/2006).
 
Chelsea lại kháng án lên CAS
 
Đội bóng thành London vừa mới nộp đơn kháng án lên Tòa án thể thao quốc tế (CAS) về mức phạt của FIFA đối với họ về việc cấm chuyển nhượng trong vòng 2 năm. Theo đó, phía Chelsea yêu cầu FIFA không được áp dụng lệnh cấm, chừng nào vụ việc chưa được CAS giải quyết. Theo dự kiến, đến đầu tháng sau, CAS mới xem xét giải quyết vụ việc này, nhưng FIFA đã ban lệnh cấm từ ngày 27/8. Trước đó, Chelsea đã bị buộc tội xui khiến Gael Kakuta của Lens phá vỡ hợp đồng với Lens hồi năm 2007. Cầu thủ trẻ này cũng bị cấm 4 tháng không thi đấu, và anh cũng nộp đơn kháng án cùng thời điểm với Chelsea. Nếu kháng án thành công, Chelsea hy vọng họ sẽ kịp thời shopping trong kỳ chuyển nhượng mùa đông tới, và sau đó thì có thể an tâm chấp nhận án phạt mà CAS đưa ra.


(Theo Thể Thao Văn Hoá)
Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Ma Rốc đã gọi những người con xa xứ trở về như thế nào?

Ma Rốc đã gọi những người con xa xứ trở về như thế nào?

Ma Rốc đã gọi những người con xa xứ trở về như thế nào?

Trận hòa 1-1 trước đội bóng giàu truyền thống nhất lịch sử World Cup – Brazil đã cho thấy khát vọng và thực lực của Ma Rốc. Đáng ngạc nhiên hơn, họ trở thành đội tuyển đầu tiên trong lịch sử Cúp Thế Giới xuất phát với không một cầu thủ nào sinh ra trên đất nước của mình.

Một Brazil chưa trọn vẹn hình hài

Một Brazil chưa trọn vẹn hình hài

Một Brazil chưa trọn vẹn hình hài

Brazil khởi đầu World Cup 2026 bằng trận hòa trước Morocco, kết quả phản ánh rõ thực trạng của Selecao dưới thời Carlo Ancelotti: giàu tiềm năng nhưng vẫn còn nhiều mảnh ghép chưa hoàn thiện. Trước đối thủ sở hữu lối chơi kỷ luật và sắc bén, đội bóng áo vàng - xanh bộc lộ không ít hạn chế trong vận hành chiến thuật, dù vẫn cho thấy khả năng tạo khác biệt nhờ khoảnh khắc thiên tài của các ngôi sao.

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada có điểm số lịch sử, nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu

Canada không thể giành chiến thắng trong ngày ra quân ở bảng B World Cup 2026, nhưng trận hòa trước Bosnia & Herzegovina vẫn mang ý nghĩa đặc biệt. Cuối cùng, “Les Rouges” cũng có được điểm số đầu tiên trong lịch sử tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, đồng thời cho thấy những tín hiệu tích cực dưới thời Jesse Marsch.

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những Lão già gân tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Khi bước sang tuổi 40, hầu hết các cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đều đã nói về sự nghiệp của mình bằng “thì quá khứ”. Trong suốt 22 kỳ FIFA World Cup trước đây, chỉ có duy nhất một cầu thủ không phải thủ môn được đứng trên sân khấu lớn nhất thế giới túc cầu ở độ tuổi ngoài 40: Roger Milla của Cameroon.

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Hình tượng Hồng Cát Đồng, người anh hùng dám vượt lên số phận trong văn học cổ điển Hàn Quốc, dường như phản chiếu trong tinh thần của đội tuyển bóng đá quốc gia nước này. Chiến thắng ngược dòng 2-1 trước CH Séc ở ngày ra quân bảng A World Cup 2026 là minh chứng rõ nét cho ý chí không chấp nhận giới hạn và khát vọng chinh phục những cột mốc mới của thầy trò Hong Myung-bo.

Xem thêm
top-arrow
X