Thứ Tư, 09/09/2026
Zalo

“Cái kính vỡ” của Thổ Nhĩ Kỳ

Thứ Bảy 20/06/2026 15:58(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News
Trong truyện ngắn “Cái kính”, nhà văn trào phúng người Thổ Nhĩ Kỳ Aziz Nesin kể về một người đàn ông liên tục đeo những cặp kính không phù hợp theo các chẩn đoán sai lầm, để rồi tin rằng thế giới méo mó trước mắt mình chính là sự thật. Chỉ khi mắt kính vỡ và rơi mất, ông mới nhìn thấy mọi thứ đúng như bản chất của chúng. Với bóng đá Thổ Nhĩ Kỳ, World Cup 2026 cũng là khoảnh khắc của cái kính vỡ ấy, khi mọi ảo tưởng về một “thế hệ vàng” cùng giấc mơ tái hiện kỳ tích năm 2002 tan thành từng mảnh.

Trận ra quân gặp Australia đã là một lời cảnh báo. Đoàn quân của Vincenzo Montella kiểm soát bóng tới 72%, tung ra 30 cú sút, chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) đạt 1,36, nhưng lại thua trắng 2 bàn.

Đến cuộc đối đầu Paraguay, kịch bản ấy lặp lại theo cách đau đớn không kém. Ngay phút thứ 2, Matias Galarza tung cú sút xa tuyệt đẹp mở tỉ số cho đại diện Nam Mỹ. Cuối hiệp 1, Miguel Almiron nhận thẻ đỏ, khiến Paraguay phải chơi thiếu người trong toàn bộ hiệp 2. Thế nhưng, Thổ Nhĩ Kỳ vẫn bất lực. Họ cầm bóng 79%, tung ra 32 cú dứt điểm, có tới 12 quả phạt góc, đạt xG 2,12, nhưng vẫn không thể tìm thấy bàn gỡ.

62 lần dứt điểm sau hai trận, không một bàn thắng được ghi. Đó là con số lột tả trọn vẹn bi kịch của “binh đoàn trăng lưỡi liềm”. Họ chính thức bị loại, và trận cuối gặp đội chủ nhà Mỹ chỉ còn mang ý nghĩa thủ tục.

muldur-9966-1781933470
 

Thổ Nhĩ Kỳ kiểm soát bóng tốt, sở hữu nhiều cầu thủ có kỹ thuật cá nhân khéo léo, với khả năng xử lý mềm mại trong không gian hẹp. Vấn đề ở chỗ, họ chuyền bóng nhiều, cầm bóng lâu, nhưng tốc độ luân chuyển quá chậm. Khi đối phương co cụm, các pha phối hợp của họ trở nên dễ đoán.

Arda Guler thường xuyên phải lùi rất sâu để nhận bóng, trong khi khoảng trống phía trước không được khai thác hiệu quả. Hai cánh liên tục tạt bóng nhưng thiếu một trung phong thực thụ trong vòng cấm. Sút xa có, dứt điểm cận thành có, song tất cả tan vào hư không.

Điều đáng thất vọng hơn cả là Thổ Nhĩ Kỳ không rút ra bài học kịp thời. Trước Australia, họ nhận bàn thua thứ hai từ một cú sút xa của Connor Metcalfe sau khi tuyến hai không áp sát đủ nhanh. Đến trận gặp Paraguay, họ lại để Galarza có khoảng trống mênh mông trước vòng cấm rồi tung cú dứt điểm từ cự ly khoảng 25m. Đó không còn là tai nạn, mà là vấn đề hệ thống.

Trước giải, nhiều người dự đoán rằng Thổ Nhĩ Kỳ có thể trở thành “ngựa ô”. Họ sở hữu nhiều cầu thủ đang chơi ở những câu lạc bộ hàng đầu châu Âu, có một huấn luyện viên giàu kinh nghiệm và mang theo sự hưng phấn ngút trời trong lần trở lại World Cup sau 24 năm ròng rã.

“Cái kính vỡ” của Thổ Nhĩ Kỳ 1
 

Arda Guler được mong đợi trở thành linh hồn của đội tuyển. Kenan Yildiz được xem là một trong những ngòi nổ tấn công triển vọng hàng đầu. Hakan Calhanoglu, với kinh nghiệm dạn dày, được trao gửi muôn vạn niềm tin.

Nhưng tại World Cup này, họ đều không đáp ứng được kỳ vọng. Hai thất bại liên tiếp đã bóc tách mọi vấn đề của đội bóng này: kiểm soát bóng vô nghĩa, hàng công thiếu sắc bén, tuyến giữa trì trệ, phòng ngự mong manh và sự phụ thuộc quá lớn vào cảm hứng cá nhân.

Giống như nhân vật trong truyện ngắn “Cái kính” của Aziz Nesin, bóng đá Thổ Nhĩ Kỳ đã đeo quá nhiều chiếc kính của sự tung hô và ngộ nhận, đến mức có lúc tin rằng mình đã trở thành một cường quốc đủ sức cạnh tranh với những đội tuyển hàng đầu. Song, trên đất Bắc Mỹ, cái kính cuối cùng cũng vỡ tan.

Và trong những mảnh kính vương vãi, người Thổ chỉ còn nhìn thấy một sự thật cay đắng: họ vẫn còn cách rất xa đẳng cấp mà mình từng mơ tới.

Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Real Madrid 2-1 Inter Milan: Đơn giản, đây là đội bóng của Mourinho!

Real Madrid 2-1 Inter Milan: Đơn giản, đây là đội bóng của Mourinho!

Real Madrid 2-1 Inter Milan: Đơn giản, đây là đội bóng của Mourinho!

Real Madrid không thắng Inter Milan bằng một màn trình diễn áp đảo. Họ chiến thắng bằng những ngón đòn đúng lúc, tận dụng triệt để sai lầm của đối thủ, khả năng chịu đựng sức ép và sự lạnh lùng vốn là thương hiệu của Jose Mourinho.

Nguyễn Trọng Đại và bài học đắt giá phía sau ánh hào quang

Nguyễn Trọng Đại và bài học đắt giá phía sau ánh hào quang

Nguyễn Trọng Đại và bài học đắt giá phía sau ánh hào quang

Khi còn trẻ, có lẽ ai cũng từng mơ về một khoảnh khắc để đời. Đó có thể là một lần đứng trên sân khấu trước hàng nghìn người, một lần chạm tay vào đỉnh cao danh vọng, hay đơn giản là được người khác nhắc đến bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Trong bóng đá, giấc mơ ấy càng mãnh liệt hơn. Một cầu thủ có thể dành cả tuổi thơ để tập luyện chỉ với mong muốn một ngày được bước ra sân, ghi bàn, giành danh hiệu và trở thành cái tên được hàng triệu người biết đến.

Harry Kane: Một cỗ máy săn bàn siêu hạng, và còn hơn thế nữa!

Harry Kane: Một cỗ máy săn bàn siêu hạng, và còn hơn thế nữa!

Harry Kane: Một cỗ máy săn bàn siêu hạng, và còn hơn thế nữa!

Đó là một ngày cuối hạ, giữa vùng quê Bavaria mờ ảo sương mờ. Tại một CLB thể thao cách Munich nửa giờ lái xe, bên cạnh những ngôi nhà đá nhạt màu được ánh nắng phủ vàng và vài chú hươu lặng lẽ gặm cỏ, Harry Kane đang cùng các phóng viên của The Athletic nhìn lại một mùa giải quá đỗi xuất thần mà cá nhân anh vừa tạo nên. 

Ngoài 670 triệu Bảng, Liverpool đã mất gì trong giai đoạn Richard Hughes làm giám đốc thể thao?

Ngoài 670 triệu Bảng, Liverpool đã mất gì trong giai đoạn Richard Hughes làm giám đốc thể thao?

Ngoài 670 triệu Bảng, Liverpool đã mất gì trong giai đoạn Richard Hughes làm giám đốc thể thao?

Đúng 10 năm trước vào tuần này, Sadio Mane ghi bàn trong trận ra mắt sân nhà cho Liverpool, góp công vào chiến thắng 4-1 trước nhà đương kim vô địch Premier League Leicester City. Đó mới chỉ là bàn thắng thứ hai trong tổng số 120 pha lập công của anh cho Liverpool, nơi Mane sau này giành gần như mọi danh hiệu lớn trong 269 lần ra sân và rời đi như một huyền thoại trong một thương vụ suýt giúp CLB thu lại toàn bộ số tiền từng bỏ ra để mua anh.

Xem thêm
top-arrow
X