Thứ Năm, 02/04/2026
Zalo

Bệ phóng của Oezil: Đừng quên "người hùng thầm lặng" Flamini

Thứ Tư 02/10/2013 16:47(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Không được kỳ vọng nhiều và hoàn toàn bị che lấp sau ánh hào quang của Mesut Oezil, nhưng đến lúc này, Mathieu Flamini đang chơi tuyệt vời.

Ám ảnh thất bại

Khi Sol Campbell hết hạn hợp đồng với Notts County và trở về Arsenal với một bản hợp đồng ngắn hạn, CĐV Arsenal chìm trong những cảm xúc hỗn độn. Tại sao không mua một trung vệ khá hơn? Tại sao lại là Campbell, một người đã 36 tuổi và có tiền sử động kinh? Họ đủ cơ sở để thắc mắc như vậy. Campbell thi đấu không thành công, chỉ ra sân 14 trận và ghi 1 bàn. Rời Arsenal qua bến đỗ Newcastle, anh treo giày.

Nhờ Flamini (phải), Oezil được tự do sáng tạo
Nhờ Flamini (phải), Oezil được tự do sáng tạo

Sau một chấn thương vai dài hạn của Lukasz Fabianski và một chấn thương ngón tay bí ẩn của  Wojciech Szczesny, cộng với màn trình diễn tệ hại của Manuel Almunia, Arsene Wenger tìm đến một người hùng quá khứ khác: Jens Lehmann. Không chút ấn tượng nào! Lehmann chịu chung số phận với Park Chu Young, cũng một phương án vá víu cho Gervinho, khi anh này về dự CAN 2012.

Thời Arsene Wenger, Arsenal không có duyên với những bản hợp đồng ngắn hạn, những mảnh vá hoặc những màn tái tái ngộ với những người hùng quá khứ. Thierry Henry là tượng đài của CLB với 226 bàn thắng trong 8 năm, cũng chỉ làm phó cho Robin van Persie, từng là đàn em của anh, khi trở lại. Cảm xúc chứ không phải chuyên môn, là thứ Henry mang lại.

Mạnh mẽ ngày trở về

Vì lẽ đó, Mathieu Flamini hệt như một người vô hình, ngày anh gói ghém đồ đạc từ Milano về Emirates. Hào quang của Mesut Oezil che lấp anh. Những thất bại từ quá khứ ám ảnh anh. “Tôi phải nói rằng đã miễn cưỡng khi ký hợp đồng với cậu ấy (Flamini)”, chính Wenger thổ lộ như thế trong một cuộc phỏng vấn giữa tháng 9, “nhưng cậu ấy đã rất trung thực, khi nói rằng, muốn chơi bóng với phong cách Arsenal, rằng cậu ấy muốn giúp chúng tôi chiến thắng. Cậu ấy thuyết phục tôi nhờ thái độ và khát khao khi tập luyện”.

Phải, khát khao. Bạn nên nhìn cách Mathieu Flamini quét ngang toàn bộ hàng tiền vệ Arsenal để dọn dẹp cho các tiền vệ sáng tạo phía trên, để hiểu vai trò anh. Rất đơn giản: Lao vào các điểm nóng, cắt hoặc tranh bóng. Đoạt lại bóng rồi chuyền ngay lên phía trên. Arsenal không cần một thiên tài 42 triệu bảng để làm việc đó. Nhưng họ phải có một cầu thủ thật sự chăm chỉ, thật sự nắm bắt được phong cách đội bóng, và như đã đề cập, thật khát khao, để thực hiện công việc tưởng dễ dàng này. Không có đôi chân chăm chỉ ấy, Oezil, Cazorla, Giroud, Sagna, Gibbs thậm chí cả Aaron Ramsey – cầu thủ ghi đến 8 bàn mùa này vì được tự do lao lên – không thể hoạt động thoải mái như thế. Flamini nghĩa là thầm lặng và hiệu quả!

Đêm qua, Napoli bố trí 2 tiền vệ vào loại cơ bắp nhất Serie A, Behrami và Inler ở giữa sân, nhưng vẫn không thể đấu lại tuyến giữa Arsenal gần như chỉ có một Flamini trông có vẻ lẻo khoẻo và yếu đuối: Cặp Flamini-Ramsey tắc bóng thành công 7 lần cho Arsenal. Riêng Flamini chạm bóng 75 lần, nhiều nhất trận (bằng Mesut Oezil), và là trung tâm điều phối bóng với 78 đường chuyền, nhiều nhất hàng tiền vệ. Đến lúc này người ta mới hiểu, không ngẫu nhiên, cả hai trận thua của Arsenal mùa này trước Aston Villa và Galatasaray (lượt về play-off), đều diễn ra khi họ chưa có Flamini.

Nếu ví bản hợp đồng 42 triệu bảng của Arsenal với Mesut Oezil là một bước đột phá, đạp đổ hoàn toàn triết lý làm bóng đá trước đây của Arsene Wenger, thì có thể gọi Flamini là một sự bảo thủ sáng suốt của Wenger. Flamini từng từ chối lời đề nghị của Pháo thủ để đến AC Milan. Arsenal từng có một series những cố nhân thất bại khi trở về. Nhưng Wenger vẫn cưu mang Flamini với một chút miễn cưỡng ban đầu. Bí quyết thành công? Quyết đoán và khát khao!

(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Một kế hoạch bị lãng quên, một nền bóng đá trả giá suốt hơn một thập kỉ

Một kế hoạch bị lãng quên, một nền bóng đá trả giá suốt hơn một thập kỉ

Một kế hoạch bị lãng quên, một nền bóng đá trả giá suốt hơn một thập kỉ

Năm 2011, Huyền thoại Roberto Baggio từng đặt lên bàn một đề án cải tổ toàn diện cho hệ thống đào tạo tài năng của bóng đá Italy. Nhưng rồi mọi thứ vẫn nằm đó, không được biến thành hành động. Và đến lúc này, cách vận hành của đội tuyển quốc gia cho thấy rõ một điều, con đường họ đang đi không hiệu quả.

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

Gyokeres và ĐT Thụy Điển: Từ thảm họa vòng loại tới tấm vé World Cup trong tay

“Chúng tôi đã không có phong độ tốt nhất, chúng tôi không tập trung hoàn toàn vào phòng ngự và triển khai bóng,” Viktor Gyokeres thốt lên hồi tháng 10 sau khi Thụy Điển nhận thêm một thất bại nữa ở vòng loại. “Vấn đề nằm ở thái độ. Chúng tôi không xứng đáng có được điều gì cả. Tất nhiên, đây là một thất bại ê chề.”

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Đội tuyển Italia lại lỡ hẹn World Cup: Đứng dưới trời đổ nát

Giữa đêm Zenica lạnh lẽo, Italia bước ra sân với hy vọng lớn lao về một tấm vé đến World Cup, nhưng rốt cuộc rời đi với đôi tay trắng và trái tim vỡ vụn. Từ bàn thắng sớm của Moise Kean đến chiếc thẻ đỏ định mệnh của Alessandro Bastoni, từ hơn 120 phút chống đỡ kiệt quệ đến loạt luân lưu đầy ám ảnh, tất cả hợp lại thành một tấn bi kịch. Nền bóng đá từng 4 lần đứng trên đỉnh thế giới thêm một lần gục ngã trong hành trình tìm lại ánh hào quang đã mất.

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic: Cú sút khiến trái tim người Ý tan vỡ

Esmir Bajraktarevic, cầu thủ lớn lên gần Milwaukee, bang Wisconsin đã trở thành người hùng của Bosnia và Herzegovina trong đêm thứ Ba định mệnh. Chính cú sút luân lưu quyết định của anh đã đưa đội tuyển này tới World Cup mùa hè năm nay, đồng thời dập tắt hy vọng của Italy, đội từng bốn lần vô địch thế giới.

Xem thêm
top-arrow
X