Thứ Tư, 09/09/2026
Zalo

Bayern – M.U, còn 1 ngày: Những hồi tưởng 1999

Thứ Hai 29/03/2010 15:27(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News
Bayern, M.U và trận chung kết "điên rồ" ở Barcelona 11 năm về trước. Những người đã có mặt trong cái đêm ấy không bao giờ có thể quên được nỗi đau cũng như niềm vui sướng tột độ.

1. “i thực sự nghĩ rằng chiếc cúp đã ở trong tay mình”, Oliver Kahn, thủ môn đội chiến bại

Tôi thực sự tin rằng chiếc cúp Champions League đã ở trong tay tôi, cho đến khi toàn bộ giấc mộng tan biến chỉ trong vài giây. Sau trận chung kết tôi thấy hoàn toàn trống rỗng, một cảm giác vô vị tuyệt đối bao trùm lấy tôi.

2. “Chúng tôi đã có tiệc ăn mừng tuyệt vời nhất”, Markus Babbel, hậu vệ của Bayern.

Khi tôi thấy Schmeichel lao vào vòng cấm của chúng tôi trong quả phạt góc, tôi biết rằng chiến thắng đã đến rất gần. Nhưng rồi khi bàn thắng đầu tiên của M.U đến, tôi cảm thấy “mình không làm gì được nữa”. Không phải cơ thể tôi, mà lý trí nói như thế. Tôi đã làm việc cật lực trong một tiếng rưỡi đồng hồ để rồi tất cả sụp đổ, tất cả là vô ích. Sự thật là ngay lúc đó, ngay khi tỷ số là 1-1, chúng tôi đã biết mình sẽ thua trận.

Solsjkaer làm tan nát trái tim các CĐV Bayern với cú sút tung lưới Oliver Kahn ở phút bù giờ


Sau khi Giám đốc điều hành Uli Hoeness của chúng tôi nói rằng dù thất vọng, chúng tôi vẫn nên đến dự buổi tiệc sau trận đấu ở khách sạn vì các hàng nghìn khách mời ở đó. Thật kỳ lạ đó là buổi tiệc tưng bừng nhất trong sự nghiệp cầu thủ của tôi. Tôi đã từng tận hưởng các lễ ăn mừng chiến thắng, nhưng chưa bao giờ cảm thấy vui đến vậy dù trận đấu ở Barcelona với đội của chúng tôi chẳng khác gì một đám tang. Có lẽ các nhà tâm lý có thể giải thích tại sao, còn tôi thì chịu.

3. “Tôi nghĩ, chỉ Chúa mới biết tại sao”, Sammy Kuffour, hậu vệ Bayern đã đấm tay xuống sân và khóc như mưa khi hồi còi chung cuộc vang lên.

Sau này, tôi nghĩ lại rằng đó là ý muốn của Chúa trời và M.U phải thắng. Nhưng khi hồi còi chung cuộc vang lên, tôi thực không sao hiểu được. Chúng tôi đã chơi hết sức mình, mọi người đều thấy. Chúng tôi đã sút bóng đập xà ngang và chỉ riêng việc gỡ hòa cũng đã là quá may mắn cho họ. Chúng tôi có cuộc phục thù sau đó với việc hai lần đánh bại họ ở tứ kết năm 2001, cảm giác lúc đó thật tuyệt, trước những cầu thủ như Beckham và Giggs.

3. “Hoặc chúng ta chìm đắm trong đau khổ hoặc chúng ta cho thấy mình có thể phản ứng lại thế nào”, Ottmar Hitzfeld, HLV Bayern.

Hai ngày sau, tôi có bài phát biểu dài nhất trong tư cách là một HLV với các cầu thủ. Trong đó tôi nói: “Giờ có hai khả năng, hoặc chúng ta chìm đắm trong đau khổ hoặc chúng ta cho thấy mình có thể phản ứng lại thế nào”. Chúng tôi thắng trận cuối cùng của mùa giải vào cuối tuần đó và vượt qua được nỗi thất vọng khủng khiếp để rồi năm 2001, chúng tôi đăng quang ở châu Âu.

4. “Sự im lặng tuyệt đối ngự trị trong phòng thay đồ”, Lothar Mattheus, hậu vệ Bayern.

Sau trận đấu, sự im lặng tuyệt đối ngự trị trong phòng thay đồ. Không ai buộc tội ai vì bất cứ sai lầm gì. Không khí thật trầm lắng. Cũng không ai đùa giỡn, ném đồ vật vào nhau. Bạn có thể tưởng tượng đượng tình hình sau một thất bại như thế. Mọi người có lẽ đều muốn nhốt mình vào một không gian riêng và tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra. Tôi không nhớ là Ottmar Hitzfeld có nói gì không, tôi cũng không nhớ ai ngồi cạnh tôi. Tất cả đều bàng hoàng. Nhiều bình luận viên nói việc tôi rời sân là lý do khiến chúng tôi thất bại. Đó là vinh dự với tôi, nhưng tôi nghĩ đó không phải là lý do duy nhất. M.U đã chơi thứ bóng đá tấn công tuyệt vời trong những phút cuối cùng đó. Họ không có gì để mất còn chúng tôi chỉ cố gắng bảo vệ tỷ số, một sai lầm. Phải chúc mừng M.U thôi.

5. “Tôi có linh cảm từ trước”, Ole Gunnar Solskjaer, người ghi bàn quyết định.

Ngày hôm đó, tôi ở cùng phòng với Jaap Stam và như mọi khi, anh ấy ngủ trưa. Tôi không ngủ được nên ngồi xem DVD và gọi cho một người bạn thân của mình ở Na Uy. Anh ấy không thể đến TBN nên tôi gọi xem anh ấy có định xem trận đấu qua truyền hình không. “Có, nhưng tôi phải đi 15 phút trước khi hết giờ”, bạn tôi nói. Anh ấy làm y tá ở bệnh viện và phải trực đêm. Tôi nói anh ấy nên cố ở lại xem hết trận và nhờ ai đó trực giúp khoảng một tiếng, vì tôi cảm thấy có điều gì đó lớn lao sẽ xảy đến với tôi. Đó là một linh cảm thấy khó giải thích. Có lẽ cũng là bình thường với một tiền đạo khi mơ mộng về việc ghi bàn trong trận đấu lớn nhất sự nghiệp của mình, nhưng điều đó vẫn rất kỳ lạ.

Tôi đã không được chơi phút nào trong cả hai lượt ở tứ kết và bán kết, chỉ được ra sân trong ba trận vòng bảng. Cả mùa đó tôi gần như không đá chính trận nào trừ ở Cúp FA, vậy mà cuối cùng tôi lại là người ghi bàn quyết định. Thế nên, thật ngạc nhiên, mùa giải 2002-2003 với tôi đáng nhớ hơn. Đó là mùa đầu tiên tôi chơi ở vị trí của mình, được đá chính thường xuyên và chúng tôi vô địch. Mùa giải đó khiến tôi hài lòng hơn so với bàn thắng ở Barcelona, nhưng rõ ràng xét trên khía cạnh lịch sử, bàn thắng ở Barcelona quan trọng hơn rất nhiều. Tôi thường gặp khó khăn khi nhớ lại trận đấu năm 1999 đó. Barcelona với cha tôi tất nhiên là quan trọng hơn nhiều, khi được chứng kiến con trai ông ấy ghi bàn thắng đó.

(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Khi siêu sao bày tỏ lòng trung thành không còn là tin vui ở bóng đá Pháp

Khi siêu sao bày tỏ lòng trung thành không còn là tin vui ở bóng đá Pháp

Khi siêu sao bày tỏ lòng trung thành không còn là tin vui ở bóng đá Pháp

Khi một HLV nói rằng “không cầu thủ nào quan trọng hơn CLB”, thông thường là bởi cầu thủ đó đang gây sức ép để được ra đi. Nhưng Filipe Luís lại nói câu ấy về Folarin Balogun, người đã làm điều hoàn toàn ngược lại trong ngày cuối kỳ chuyển nhượng: anh chọn ở lại Monaco thay vì gia nhập Everton, bất chấp hai CLB đã đạt được thỏa thuận.

Góc chiến thuật: Arsenal đã thay đổi như thế nào để hoàn thiện hơn ở mùa giải này

Góc chiến thuật: Arsenal đã thay đổi như thế nào để hoàn thiện hơn ở mùa giải này

Góc chiến thuật: Arsenal đã thay đổi như thế nào để hoàn thiện hơn ở mùa giải này

Ba trận đấu, ba chiến thắng. Arsenal đã có màn khởi đầu hoàn hảo trong hành trình bảo vệ chức vô địch Premier League. Nhưng điều đáng nói không chỉ nằm ở 9 điểm tuyệt đối. Cách Pháo thủ giành chiến thắng mới thực sự khiến phần còn lại của giải đấu phải dè chừng.

Real Madrid 2-1 Inter Milan: Đơn giản, đây là đội bóng của Mourinho!

Real Madrid 2-1 Inter Milan: Đơn giản, đây là đội bóng của Mourinho!

Real Madrid 2-1 Inter Milan: Đơn giản, đây là đội bóng của Mourinho!

Real Madrid không thắng Inter Milan bằng một màn trình diễn áp đảo. Họ chiến thắng bằng những ngón đòn đúng lúc, tận dụng triệt để sai lầm của đối thủ, khả năng chịu đựng sức ép và sự lạnh lùng vốn là thương hiệu của Jose Mourinho.

Nguyễn Trọng Đại và bài học đắt giá phía sau ánh hào quang

Nguyễn Trọng Đại và bài học đắt giá phía sau ánh hào quang

Nguyễn Trọng Đại và bài học đắt giá phía sau ánh hào quang

Khi còn trẻ, có lẽ ai cũng từng mơ về một khoảnh khắc để đời. Đó có thể là một lần đứng trên sân khấu trước hàng nghìn người, một lần chạm tay vào đỉnh cao danh vọng, hay đơn giản là được người khác nhắc đến bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Trong bóng đá, giấc mơ ấy càng mãnh liệt hơn. Một cầu thủ có thể dành cả tuổi thơ để tập luyện chỉ với mong muốn một ngày được bước ra sân, ghi bàn, giành danh hiệu và trở thành cái tên được hàng triệu người biết đến.

Harry Kane: Một cỗ máy săn bàn siêu hạng, và còn hơn thế nữa!

Harry Kane: Một cỗ máy săn bàn siêu hạng, và còn hơn thế nữa!

Harry Kane: Một cỗ máy săn bàn siêu hạng, và còn hơn thế nữa!

Đó là một ngày cuối hạ, giữa vùng quê Bavaria mờ ảo sương mờ. Tại một CLB thể thao cách Munich nửa giờ lái xe, bên cạnh những ngôi nhà đá nhạt màu được ánh nắng phủ vàng và vài chú hươu lặng lẽ gặm cỏ, Harry Kane đang cùng các phóng viên của The Athletic nhìn lại một mùa giải quá đỗi xuất thần mà cá nhân anh vừa tạo nên. 

Xem thêm
top-arrow
X