Lượt đi, tại St. James' Park, Barcelona đã trải qua những thử thách khó nhọc, và phải nhờ bàn gỡ muộn từ chấm phạt đền của Lamine Yamal mới giúp họ thoát khỏi cảnh bẽ mặt rời vùng Tyneside. Đó là trận đấu mà từng mắt xích trong hệ thống của Blaugrana đều chưa đạt đến chuẩn mực cao nhất: những đường chuyền thiếu độ chính xác, những pha phối hợp rời rạc, và trên hết là cảm giác về một tập thể chưa thực sự tìm thấy nhịp đập chung.
Nhưng khi trở về tổ ấm Camp Nou, Barcelona đã phô diễn hình ảnh rất khác. Họ trở nên dữ dội, giàu năng lượng và cực kỳ hiệu quả. Dẫu vẫn còn đó những thoáng mất tập trung nơi hàng phòng ngự (như rất nhiều lần ở mùa giải năm nay), dẫn đến việc Anthony Elanga hai lần xuyên thủng mành lưới của Joan Garcia, song ở chiều ngược lại, cỗ máy tấn công của đội bóng xứ Catalunya đã nghiền nát đối thủ không chút nhân nhượng nào. Trong đó, Raphinha là nhân tố nổi bật nhất.
Ngay phút thứ 5, khi nhiều Culé còn chưa ổn định chỗ ngồi, “số 11” đã mang tới sự khác biệt. Một cú cứa lòng mềm mại và hiểm hóc khiến thủ thành Aaron Ramsdale hoàn toàn bất lực. Và rồi, cũng chính anh khép lại cuộc chơi, khi tận dụng triệt để sai lầm của Jacob Ramsey, với một cú dứt điểm lạnh lùng. Xen giữa hai bàn thắng, ngôi sao người Brazil đã kiếm về một quả phạt đền, đồng thời đặt dấu giày trong hai pha lập công của Fermin Lopez và Robert Lewandowski.
Những con số sau trận càng tô điểm cho màn trình diễn siêu phàm của Raphinha: 3 cơ hội lớn được tạo ra, 6 đường chuyền quyết định, 4/6 pha tranh chấp tay đôi thành công, 3 lần thu hồi bóng và 1 cú tắc bóng chính xác.
Thực tế, Barcelona mùa này có thể kiểm soát bóng, triển khai thế trận như ý, nhưng không phải lúc nào cũng tạo ra được nhịp điệu đủ nhanh và đủ sắc để xuyên thủng căn cứ địa của đối phương. Khi không có Raphinha, lối chơi của họ đôi khi trở nên dễ đoán, bóng luân chuyển qua lại, song thiếu đi những cú đâm thẳng vào khoảng trống, thiếu những quyết định mang tính đột biến.
Và Raphinha chính là lời giải cho bài toán ấy. Anh không ngại rê bóng, không ngại đối mặt, sẵn sàng đương đầu áp lực. Phong cách chơi của anh mang đậm chất Nam Mỹ: trực diện, táo bạo, và luôn hướng về phía trước. Nhưng điều khiến cựu cầu thủ Leeds United trở nên đặc biệt còn thể hiện qua cách anh đọc trận đấu. Anh biết khi nào cần tăng tốc, lúc nào cần giữ nhịp, và đâu là thời điểm để tung ra đòn kết liễu.
Sự khác biệt giữa Barcelona-có-Raphinha và Barcelona-không-Raphinha nằm ở chính điều đó. Không phải ngẫu nhiên mà trong những trận đấu lớn, nơi mọi khoảng trống đều bị thu hẹp, Raphinha lại trở thành chìa khóa. R11 kéo giãn hàng thủ, buộc đối phương phải đưa ra lựa chọn, và chỉ cần một khoảnh khắc chần chừ, anh sẽ trừng phạt ngay lập tức.
Như hôm nay, trước Newcastle United, anh đã làm điều đó hết lần này đến lần khác. Và khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, Camp Nou vỡ òa trong niềm hân hoan, giai điệu bài hát El Cant del Barca ngân vang rộn rã, người ta không chỉ nói về một chiến thắng hủy diệt, mà còn nhắc tới một cá nhân đã biến trận đấu bóng đá thành màn trình diễn nghệ thuật.
Khi mùa giải bước vào giai đoạn khắc nghiệt nhất, nơi mỗi trận đấu không dung thứ cho những sai sót, phong độ thăng hoa của Raphinha hứa hẹn sẽ còn chắp cánh cho Barcelona bay cao.
Ngọc My