Thứ Bảy, 14/02/2026
Zalo

Bạn thấy gì từ trận cầu thủ tục giữa Liverpool và Arsenal?

Thứ Ba 13/05/2025 15:09(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News
Phút 95, Martin Ødegaard thoát xuống đối mặt thủ môn. Khán giả Arsenal bên khán đài Anfield Road đồng loạt chồm tới, nín thở chờ đợi. Ở đâu đó trên cái dàn bình luận bất tử nơi chín tầng mây, cố BLV Brian Moore chắc đang hắng giọng: “Mọi thứ giờ đều có thể xảy ra!”

Tiếc là khoảnh khắc vĩ đại ấy đã vuột khỏi tay Premier League khi Ødegaard sút ra ngoài. Mà thật ra, 15 điểm cách biệt giữa Arsenal và Liverpool cũng đã nói trước kết cục rồi. Có vào lưới cũng chẳng thay đổi gì.

Dẫu có đủ cả bàn thắng, thẻ phạt, va chạm, tranh cãi, kịch tính trước hai cầu môn, khán giả trung lập vẫn dễ dàng nhận ra cái sự thật phũ phàng: đây lẽ ra phải là trận quyết đấu cho ngôi vô địch, chỉ tiếc là... chẳng có chức vô địch nào để quyết. Một bữa tiệc đầy đủ món nhưng lại thiếu linh hồn.

Bạn thấy gì từ trận cầu thủ tục giữa Liverpool và Arsenal 1
 

Nhưng cũng vì thế mà trận đấu lại vui. Cái nhẹ nhõm, vô tư của một trận vô thưởng vô phạt hóa ra lại tạo nên không khí bừng bừng tự do. Khi các đối thủ đang hụt hơi, Liverpool ung dung mở tiệc kéo dài cả tháng. Và cũng từ đó mà khoảnh khắc đáng nhớ nhất xuất hiện: giữa hiệp hai, Trent Alexander-Arnold từ ghế dự bị bước ra và nếm trải cảm giác bị quay lưng bởi chính gia đình mình.

Cách khán giả đối xử với Trent, thật ra cũng là tấm gương phản chiếu đúng nhất giá trị thực của trận đấu này. Nếu còn đua vô địch, đừng mong cổ động viên làm vậy. Nhưng nghĩ cho cùng, nếu còn đua vô địch chính Trent cũng đã không xuất hiện trong tình thế này. Tại sao phải tự tay tạo nên cái bóng tiêu cực cho những trận cuối mùa? Sao không chờ đến trận hạ màn, nhận vòng hoa rồi rút êm như chưa từng có gì?

Còn Arne Slot lúc đó thì đúng kiểu mắc kẹt. Conor Bradley, thằng nhỏ được cả sân Anfield tung hứng nhưng thể lực thì không thể gồng đủ 90 phút. Thay người thì hỏng vui, không thay thì hỏng việc. Slot biết chứ, chỉ là phải chọn thôi. Và ông chọn đưa Trent vào sân.

Nhưng cái giá phải trả đến liền. Vừa thấy Trent xuất hiện, cả Anfield như bốc lên cơn sốt tự ái: kẻ la ó, người đứng dậy, người buông tiếng chửi thề, kẻ thì tặc lưỡi cười khẩy. Và đúng cái lúc ấy, Arsenal ra chân. Trong lúc cả Anfield còn đang bận “xử lý chuyện nhà mình”, Mikel Merino đứng trơ trọi trong vòng cấm, nhận bóng thoải mái, rồi gỡ hòa như một lẽ tất yếu.

Bạn thấy gì từ trận cầu thủ tục giữa Liverpool và Arsenal 2
 

Mà thú thật, phải khen cho đúng. Cái cách người ta la ó Alexander-Arnold nghe thì nhỏ nhen, ích kỷ, vô ơn… nhưng tất cả đều là lời khen. Yêu bóng đá là phải thế: phi lý, cảm tính, thiên vị tới mức nực cười. Stoke đến giờ vẫn còn ghét Aaron Ramsey vì... gãy chân trong trận gặp họ mười lăm năm trước. Sunderland với Coventry thì ghét nhau đến tận bây giờ, chỉ vì năm 1977 ông Jimmy Hill dám cho chiếu tỉ số Sunderland thua lên bảng điện tử. Từ khoảnh khắc ấy, cầu thủ Coventry và Bristol City hiểu rằng họ chỉ cần câu giờ, đá cầm chừng là đủ để cùng nhau trụ hạng đẩy Sunderland xuống hạng Nhì. Cả sân bóng đứng nhìn nhau chuyền bóng qua lại, không ai buồn đá nữa. Với Sunderland, đó là vết nhơ không rửa nổi. Mà bóng đá là thế, vốn dĩ chẳng có luật nào cấm người ta nhỏ nhen hay thù dai cả. Mới vui.

Alexander-Arnold lớn lên ở Liverpool, nơi những mối ràng buộc vốn dĩ chẳng đẹp như người ta vẫn hay kể, nơi tình cảm thường đi kèm điều kiện và tính toán lẽ ra phải hiểu rõ mình đang dấn thân vào cái gì. Đây là chuyện của chúng tôi, là gia đình chúng tôi. Và ở đây, không có chỗ cho kiểu đứng nửa trong nửa ngoài. Cái cảnh bêu riếu giữa chốn đông người đó nghe đâu cũng phảng phất mùi mafia: xem đó là lời nhắc nhở cho những ai còn đang mơ hồ.

Và có lẽ từ góc nhìn đó, ta cũng hiểu hơn về Liverpool thời nay. Một đội bóng vừa vô địch Premier League lần thứ hai nhưng cũng đang trên bờ vực tháo dỡ chính đội hình đó. Người hâm mộ các đội khác hay châm chọc Liverpool là lũ ủy mị, suốt ngày sống trong hoài niệm và những cảm xúc quá khổ. Nhưng thử hỏi còn gì lạnh lùng, tàn nhẫn và thực dụng hơn việc la ó một công thần lò nhà chỉ vì anh ta không còn hữu dụng?

Liverpool hiện đại, khi đã muốn, vẫn có thể máu lạnh đến mức người ta không nhận ra. Bộ khung đầu tiên của triều đại Klopp, lần lượt bị tiễn đi trong im lặng: Fabinho, Henderson, Milner, Keïta,... Firmino từng kể, đầu năm 2023, anh vào phòng Klopp để nói mình sẽ ra đi. Và lúc ấy, ánh mắt Klopp đã nói hết: “Ông ấy biết rồi. Sẽ không có gia hạn nào cả. Thế là hết.”

Vấn đề đặt ra là: Arsenal có đủ lạnh lùng như Liverpool hay không?

Đây vốn là một đội bóng từng mất tới năm năm chỉ để chần chừ xem việc sa thải một HLV thất bại có phải là bất lịch sự không. Đội hình hiện tại của họ vẫn còn nhiều sức sống, vẫn có chất lượng, như cái cách họ lội ngược dòng trong hiệp hai đã cho thấy. Nhưng đi kèm với đó là hàng loạt vấn đề: quá nhiều lời bào chữa, quá sa đà vào quy trình, thiếu sự dứt khoát, thiếu định hướng rõ ràng và đặc biệt là còn quá nhiều cầu thủ không đủ trình độ để nâng tầm đội bóng, nhưng đội lại chưa dám mạnh tay thay thế.

Nhìn vào từng vị trí cụ thể, câu hỏi dồn dập xuất hiện: Martinelli sẽ còn được kiên nhẫn chờ đợi bao lâu nữa để thực sự vươn tầm? Ødegaard vì sao lại tụt dốc đúng vào mùa giải đội bóng cần anh nhất? Thomas Partey đã không còn phù hợp, vậy lý do gì Arsenal vẫn chưa thay thế?

Bạn thấy gì từ trận cầu thủ tục giữa Liverpool và Arsenal 3
 

Rồi những so sánh trực diện: nếu là Liverpool, họ có giữ Jorginho thêm một năm như Arsenal không? Saka từng là niềm hy vọng sáng nhất hai mùa trước sao giờ lại có dấu hiệu giậm chân? Và cuối cùng, câu hỏi dễ thấy nhất nhưng cũng khó trả lời nhất: tại sao Arsenal vẫn chưa chịu mua một trung phong thực sự đẳng cấp?

Những câu hỏi ấy tưởng như đơn giản, nhưng câu trả lời thì phức tạp hơn nhiều. Bởi trong một môi trường bóng đá ngày càng ồn ào: từ dữ liệu, từ dư luận, từ những lời khuyên răn trái chiều. Nguy cơ lớn nhất với Arsenal không phải là thiếu tài năng, mà là học sai bài học.

Chuyến hành quân tới Anfield lần này có thể không quyết định chức vô địch mùa này, nhưng nếu biết rút ra điều đúng đắn, nó hoàn toàn có thể quyết định tương lai mùa sau.

(Theo Jonathan Liew/The Guardian)

Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Đêm ác mộng của Barcelona

Đêm ác mộng của Barcelona

Đêm ác mộng của Barcelona

Barcelona bước vào chuyến làm khách tại Riyadh Air Metropolitano tại bán kết lượt đi Cúp Nhà vua Tây Ban Nha với tâm thế của một đội bóng đang sống trong những ngày tươi đẹp. Phong độ ổn định cùng chuỗi trận tích cực khiến nhiều người tin rằng tập thể của Hansi Flick đang đi đúng quỹ đạo. Nhưng bóng đá luôn ẩn chứa những khúc ngoặt nghiệt ngã. Trước Atletico Madrid, mọi giá trị tích cực mà Barcelona tích lũy suốt thời gian qua sụp đổ chỉ trong 45 phút đầu tiên.

Mikel Arteta và Arsenal sẽ rất nhớ Kai Havertz

Mikel Arteta và Arsenal sẽ rất nhớ Kai Havertz

Mikel Arteta và Arsenal sẽ rất nhớ Kai Havertz

Mới đây, trong cuộc họp báo diễn ra trước trận đấu với Brentford, đích thân HLV Mikel Arteta đã lên tiếng xác nhận thông tin Havertz bị tái phát chấn thương cơ, dự kiến phải nghỉ thi đấu từ 3-4 tuần. Đó rõ ràng là đòn giáng mạnh vào tham vọng chinh phục danh hiệu của Arsenal ở mùa giải này, nhất là sau khi Pháo thủ thành London đã mất sự phục vụ của tiền vệ Mikel Merino đến hết mùa giải vì chấn thương bàn chân.

Liệu Man City có "dám" để Haaland nghỉ ngơi?

Liệu Man City có dám để Haaland nghỉ ngơi?

Liệu Man City có "dám" để Haaland nghỉ ngơi?

Cơn khát bàn thắng gần đây của Haaland chỉ vỏn vẹn hai pha lập công trong 12 trận, một con số gần như không tưởng so với tiêu chuẩn của chính anh. Chính vì thế, đã có những ý kiến từ nhiều phía cho rằng tiền đạo người Na Uy nên được rút khỏi đội hình xuất phát của Manchester City một thời gian.

Sao đội bạn không dám đôi công với Arsenal?

Sao đội bạn không dám đôi công với Arsenal?

Sao đội bạn không dám đôi công với Arsenal?

“Arsenal đá chán ngắt” Đó là lời chê mà Mikel Arteta và các học trò phải nghe suốt phần lớn mùa này, khi nhiều khán giả trung lập và fan của các đội đối thủ than phiền rằng sân Emirates thiếu hẳn sự phấn khích. Paul Scholes thậm chí còn nói Arsenal sẽ là đội bóng nhàm chán nhất từng vô địch Premier League.

Ronald Araújo: Điều tệ nhất đã qua!

Ronald Araújo: Điều tệ nhất đã qua!

Ronald Araújo: Điều tệ nhất đã qua!

Lần đầu tiên, Ronald Araújo lên tiếng công khai về sức khỏe tinh thần trong buổi phỏng vấn với Mundo Deportivo. Anh nói với sự điềm tĩnh của một người từng chạm đáy rồi tự kéo mình đứng dậy. Câu chuyện của anh giúp nhìn rõ hơn một vấn đề vẫn thường bị né tránh, đồng thời có thể trở thành điểm tựa cho những ai đang đi qua hoàn cảnh tương tự.

Man City 3-0 Fulham: Man xanh vẫn ở trong cuộc đua!

Man City 3-0 Fulham: Man xanh vẫn ở trong cuộc đua!

Man City 3-0 Fulham: Man xanh vẫn ở trong cuộc đua!

Tuần lễ của Manchester City đang trôi qua êm ru. Chiến thắng này giúp họ rút ngắn khoảng cách xuống còn 3 điểm với Arsenal, đội sẽ làm khách của Brentford vào thứ Năm. Chủ nhật, City hạ Liverpool tại Anfield. Thứ Tư, họ đánh bại Fulham trên sân nhà để nối dài chuỗi 20 trận thắng liên tiếp trước đối thủ này.

Xem thêm
top-arrow
X