Thứ Bảy, 24/01/2026
Zalo

Argentina dừng bước ở tứ kết: Khi giấc mơ lại thêm dang dở

Chủ Nhật 17/07/2011 10:20(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Sân nhà, dự giải với lực lượng mạnh nhất nhưng Argentina cũng chỉ đi đến tứ kết Copa America 2011. Thất bại 4-5 trên loạt đấu súng 11m trước Uruguay khiến cho giấc mơ của Albiceleste thêm một lần nữa trở thành dang dở.

5 kì Copa America gần đây, chưa khi nào Argentina được đánh giá cao như là ứng cử viên số 1 cho danh hiệu vô địch đến thế. Trong khi đối thủ chính Brazil đang ở giai đoạn chuyển giao thế hệ, Argentina dự giải với tư cách chủ nhà. Họ còn có một lực lượng mạnh nhất với dàn sao thượng thừa đang chinh chiến ở châu Âu cùng "hiện tượng" của bóng đá thế giới trong vòng 3 năm qua: Lionel Messi.

Argentina có một giải đấu thất vọng tràn trề

Nhưng hi vọng thật nhiều thì cũng thất vọng thật nhiều, Messi đã không thể là chính anh như cái cách anh đã bùng nổ dữ dội trong màu áo Barcelona. Trước những đội bóng ở "chiếu dưới" của sự chênh lệch về đẳng cấp, Messi mờ nhạt trước Bolivia và Colombia, anh chỉ tỏa sáng trước "khách mời" Costa Rica. Nhưng 3 đường kiến tạo và không ghi được bàn thắng nào sau 4 trận đấu là một nỗi thất vọng ghê gớm. Messi vẫn là cầu thủ chơi hay nhất của Albiceleste. Anh chạy, anh sút, anh chuyền bóng vẫn nhiều nhất đội nhưng có lẽ, những gì tốt đẹp nhất của Messi đã ở lại với Barca. Còn ở Argentina, Messi chỉ là một vệt mờ. Anh bỏ lỡ ngay cả những cơ hội được cho là ngon ăn nhất...

Khi ngôi sao sáng nhất không thể hiện được mình thì đương nhiên người Argentina cũng không thể hy vọng vào những ngôi sao khác nữa. Pastore, Tevez, Aguero... những cầu thủ đang khiến cả thị trường chuyển nhượng châu Âu phải điên đảo với những lời đề nghị bom tấn chơi mờ nhạt. Di Maria hay Mascherano cũng không khẳng định được vai trò của mình. Chiến thắng trước một Costa Rica quá yếu làm người ta lầm tưởng về sự thức dậy của một con quái vật đã ngủ quên. Nhưng trước Uruguay, không có con quái vật nào cả. Argentina đã chơi hơn người trong phần lớn thời gian trận đấu nhưng lối chơi của họ không mang đến cảm giác của một đội bóng có lợi thế về mặt nhân sự. Họ bất lực trong việc định đoạt số phận trận đấu để rồi tự "hạ sát" mình trên loạt đá luân lưu.

Bao giờ Argentina vô địch?

Khó lắm. Đúng là rất khó để trả lời cho câu hỏi ấy. Argentina đang cùng với Uruguay là đội có được 2 chức vô địch thế giới cũng như 14 lần vô địch Nam Mỹ. Nhưng lần cuối cùng Argentina đăng quang ở cúp thế giới đã là năm 1986 và cũng đã 18 năm qua, "ngôi vua" ở Nam Mỹ vẫn là một danh hiệu mà Albiceleste không thể với tới. Giải đấu nào Argentina cũng không thiếu những ngôi sao, nhưng chẳng giải đấu nào họ đi hết chặng đường để hoàn thành những giấc mơ của chính mình.

Năm 2010, khi Argentina của Diego Maradona dừng bước trước Đức ở tứ kết, "cậu bé vàng" là người phải nhận cơn phẫn nộ từ phía Liên đoàn bóng đá Argentina (AFA) cũng như người hâm mộ. Sau World Cup, Maradona bị sa thải và Sergio Batista lên nắm quyền. Khi Argentina có được những chiến thắng ở các loạt trận giao hữu, người Argentina bắt đầu đem Maradona và Batista ra để so sánh. Một số cho rằng "Cậu bé vàng" hay hơn, số khác lại cho rằng Batista mới là người xuất sắc. Con số ủng hộ Batista cao hơn so với Maradona bởi họ tin rằng dưới triều đại của cựu HLV đội Olympic Argentina, ông Batista sẽ giúp Messi tỏa sáng như cái cách ông đã đưa anh thăng hoa ở Olympic Bắc Kinh 2008 (Argentina là đội vô địch). Song rốt cuộc, Batista vẫn chỉ như Maradona, nếu không muốn nói là kém hơn.

Quay trở lại với câu hỏi "bao giờ Argentina sẽ vô địch?", sau World Cup 2010, chưa một Albiceleste nào dám đưa ra câu trả lời. Và với thất bại ở Copa America 2011, vấn đề ấy càng trở nên mông lung và mờ mịt hơn. Argentina không bao giờ thiếu những ngôi sao nhưng vấn đề của họ là tính tập thể cũng như sự định hình về mặt lối chơi. Cứ sau mỗi thất bại, AFA lại tiến hành thay tướng và khi mỗi một HLV mới lên thay, lại có một cuộc cách mạng mới được diễn ra. Xu thế chung của bóng đá thế giới phải thế nhưng liệu đã đến lúc AFA nên tính đến một sự thay đổi vĩ mô hơn, nhất là khi những giấc mơ của Argentina vẫn mãi dang dở?

(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Casemiro có xứng đáng với cái giá 119 triệu bảng mà MU đã bỏ ra?

Casemiro có xứng đáng với cái giá 119 triệu bảng mà MU đã bỏ ra?

Casemiro có xứng đáng với cái giá 119 triệu bảng mà MU đã bỏ ra?

Casemiro sẽ rời câu lạc bộ vào mùa hè này khi hợp đồng của anh đáo hạn. Việc chi ra ít nhất 60 triệu bảng phí chuyển nhượng cho một cầu thủ đã 30 tuổi, trả mức lương lên tới 350.000 bảng mỗi tuần và ký hợp đồng có thời hạn bốn năm kèm điều khoản gia hạn thêm 12 tháng, thông thường sẽ không được xem là một thương vụ hiệu quả về mặt kinh tế.

Trong 1 tuần, Carrick đã dành sự quan tâm cho lớp trẻ MU nhiều hơn Amorim đã làm hơn 1 năm

Trong 1 tuần, Carrick đã dành sự quan tâm cho lớp trẻ MU nhiều hơn Amorim đã làm hơn 1 năm

Trong 1 tuần, Carrick đã dành sự quan tâm cho lớp trẻ MU nhiều hơn Amorim đã làm hơn 1 năm

Khi nghe điều này, rất nhiều người đã khó chịu. Họ phản ứng ngay khi ai đó chỉ ra một sự thật là suốt 14 tháng làm HLV trưởng, Amorim chưa hề trực tiếp ra sân xem trọn vẹn một trận nào của đội học viện. Họ cãi rằng ông thường xuyên đi xem. Họ bảo có ảnh chụp ông trên khán đài. Họ nói đó là một câu chuyện bịa đặt. Thực tế không phải vậy.

Szoboszlai ngày càng toàn diện hơn

Szoboszlai ngày càng toàn diện hơn

Szoboszlai ngày càng toàn diện hơn

Dominik Szoboszlai tiếp tục là điểm tựa lớn nhất của Liverpool trong mùa này. Chỉ có Virgil van Dijk chơi nhiều phút hơn anh. Sự đa năng giúp tiền vệ người Hungary trở thành lựa chọn ưu tiên của Arne Slot, vừa quán xuyến được nhiều vai trò ở tuyến giữa vừa giữ được tính ổn định trong bối cảnh Liverpool liên tục xoay tua đội hình.

Vì sao Chelsea và Man United rối loạn vì ranh giới giữa "head coach" và "manager"?

Vì sao Chelsea và Man United rối loạn vì ranh giới giữa head coach và manager?

Vì sao Chelsea và Man United rối loạn vì ranh giới giữa "head coach" và "manager"?

Thoạt nhìn, sự khác biệt giữa hai chức danh “manager” (HLV kiêm quản lý) và “head coach” (HLV trưởng thuần túy) có vẻ chỉ mang tính ngữ nghĩa. Nhưng những gì xảy ra tại Manchester United và Chelsea trong tháng này cho thấy những vấn đề cấu trúc sâu xa, thứ mà rất nhiều CLB đang phải đối mặt.

Xem thêm
top-arrow
X